30.
Lưu Tam Cân nói muốn cưới ta.
Lúc hắn nói những lời này, ta vừa mới mở mắt.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi xuống, khiến mắt ta có chút ch.ói.
Lưu Tam Cân giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt ta, hỏi ta: "Nàng không muốn sao?"
Đương nhiên ta muốn, muốn đến mười vạn lần.
"Vậy nàng khóc cái gì?" Hắn khẽ cười một tiếng, hôn lên khóe mắt ta.
Ta rúc vào lòng hắn: "Ánh nắng ch.ói quá."
Là ánh mặt trời trong lòng kia ch.ói mắt, chứ không phải ánh sáng mặt trời rọi xuống ch.ói mắt.
"Lưu Tam Cân, ta là quả phụ." Ta rầu rĩ lên tiếng trong lòng hắn.
Lưu Tam Cân nâng đầu ta lên: "Quả phụ thì sao?"
Ngày đó hắn cũng từng nói câu này.
"Ngươi chưa từng thành thân, nếu cưới một quả phụ, ngươi sẽ bị người ta chê cười." Trong thôn có rất nhiều người đang chờ xem chuyện cười của chúng ta, gần như tất cả mọi người đều cho rằng Lưu Tam Cân chỉ ngủ với ta, sẽ không cưới ta.
Ta cũng từng nghĩ như vậy.
"Bọn họ chê cười thì có liên quan gì đến ta? Ta muốn cưới nàng, người ta cưới chính là nàng, bất kể nàng là khuê nữ chưa gả hay là góa phụ thủ tiết, đều không liên quan đến chuyện ta muốn cưới nàng." Hắn hơi nghiêng người, thay ta chắn ánh nắng ngoài cửa sổ.
Mũi ta lại càng cay hơn.
"Vậy trước đây vì sao ngươi không muốn cưới ta?" Trong giọng ta mang theo tủi thân.
Ta thật sự cho rằng hắn không cưới ta là vì ta là quả phụ, vì thế còn buồn bã rất lâu.
Nhưng ta cũng không trách hắn.
"Quá nguy hiểm." Lưu Tam Cân nhìn ta, trong mắt mang theo ánh sáng, "Trước khi ta chưa thể cho nàng một cuộc sống yên ổn, sao ta có thể cưới nàng được?"
Ta ngồi dậy khỏi giường, chăn từ trên người trượt xuống.
Ánh mắt hắn dừng trên người ta, con ngươi thoáng tối lại, sau đó kéo chăn bọc kín ta.
"Vậy sao ngươi có thể rời đi mà không nói với ta một tiếng? Ngươi không sợ ta thật sự gả cho Cố Đại Lang sao?" Ta nhìn hắn, câu hỏi này ta vẫn luôn muốn hỏi.
Tuy rằng ta lừa hắn, nhưng hắn chẳng lẽ một chút cũng không sợ sao?
Lưu Tam Cân cách lớp chăn ôm lấy ta, cằm đặt trên đầu ta, khẽ thở dài.
"Sợ, nếu không thì sao lại có người khiến ta bị thương nặng đến vậy?"
31.
Lưu Tam Cân nói muốn cưới ta, chứ không phải lặng lẽ cùng ta bái thiên địa là xong.
Hắn chuẩn bị cho ta thập lý hồng trang, muốn vẻ vang cưới ta về nhà.
Những người lo liệu hôn lễ, cơ bản ta đều gọi được tên, tất cả đều là người trên núi.
Ta nhìn bọn họ bận rộn trước sau, trong lòng có chút cảm giác không chân thật.
"Không cần phải như vậy đâu, chúng ta chỉ cần bái thiên địa bù một lễ là được." Ta trái lương tâm nói.
Có nữ t.ử nào lại không mong có một hôn lễ vẻ vang đâu.
Nhưng ta là quả phụ, không giống những cô nương khác.
Lưu Tam Cân làm lớn chuyện như vậy, nhất định sẽ bị người trong thôn chỉ trỏ sau lưng, nói hắn bị nữ nhân làm cho mê muội.
Nhưng Lưu Tam Cân căn bản không nghe.
Điều khiến ta bất ngờ là hắn còn mời cả phụ mẫu ta đến.
Ngày đại hôn, mẫu thân ta bước vào phòng để chải đầu cho ta.
"Một lược chải đến đuôi, hai lược tóc bạc cùng nhau, ba lược con cháu đầy đàn, bốn lược kết tóc trăm năm..." Mẫu thân vừa chải đầu vừa lẩm nhẩm.
Giọng bà dịu dàng, giống như lúc ta còn nhỏ, bà từng hát những khúc đồng d.a.o cho ta nghe.
Ngày ta bị Tần Chùa cướp đi làm tân nương, ta không có những thứ này.
Khi đó lời nói của hương thân trong thôn đều rất khó nghe, bà và phụ thân ta thậm chí còn không tiễn ta xuất giá.
"Mười lược không gì kiêng kỵ." Giọng bà càng lúc càng nhỏ, nước mắt cũng rơi xuống đầu ta.
Đã rất lâu rồi chúng ta không thân cận với nhau như vậy.
Ta từng lén trở về thăm bà vài lần, cũng biết bà từng lén đến nhìn ta vài lần.
Chúng ta đều không muốn để đối phương biết.
"Nương." Ta hé miệng, còn chưa kịp nói gì, đôi mắt đã ngập đầy nước mắt.
Bà vừa lau nước mắt vừa cười, nói: "Nha đầu ngốc, ngày đại hỷ đừng khóc, không may mắn."
Phụ thân ta đứng ngoài cửa.
Ánh sáng bên ngoài rơi trên người ông, khiến ông trông cô độc vô cùng.
Khi ta nhìn sang, vừa lúc bắt gặp ánh mắt ông, thần sắc trên mặt khó phân biệt, ông vội vàng xoay người rời đi.
"Con đừng trách phụ thân." Mẫu thân nhẹ nhàng cài món trang sức đỏ thắm lên tóc ta, "Đệ đệ con còn chưa thành thân, muội muội con cũng chưa được định thân..."
Cho nên không thể lo cho ta.
Cho nên không thể để ta làm ảnh hưởng đến thanh danh của họ.
Ta đột nhiên cảm thấy vô cùng tủi thân.
"Từ nhỏ con đã luôn nghe lời, thuận theo, khiêm nhường." Tầm mắt ta mơ hồ một mảnh, "Rõ ràng con đâu có sai."
Mẫu thân nhẹ nhàng ôm ta từ phía sau, vừa sợ làm hỏng trang sức trên tóc ta, lại vừa sợ ta không cảm nhận được lời xin lỗi của bà, nên vòng tay ôm ta thật cẩn thận.
"Nương biết, nương biết, con gái của nương không sai, đều là nương sai." Giọng bà nghẹn ngào, "Nếu ngày ấy... Sau đó phụ thân con cũng lén lau nước mắt rất nhiều lần..."
Càng nói, ta càng cảm thấy tủi thân.
Nếu không phải Lưu Tam Cân đến, ta và mẫu thân có thể ôm nhau khóc suốt ba ngày ba đêm.
32.
Lưu Tam Cân dùng kiệu tám người khiêng, đưa ta đi một vòng quanh Bạch Vân thôn, cuối cùng kịp đến nhà hắn trước giờ lành.
Lúc hạ kiệu, ta nghe thấy giọng Cố Đại Lang.
"Âm Âm, nàng yên tâm, sau này ta cưới nàng nhất định cũng dùng kiệu tám người khiêng, không có tiền thì ta tự mình khiêng."
Ta phì cười.
Trong chớp mắt, tiếng chiêng trống vang trời.
Lưu Tam Cân không dắt tú cầu, mà bước tới nắm lấy tay ta.
Hỉ nương ở bên cạnh nói như vậy là không hợp quy củ.
Hắn chẳng nghe lấy một chữ.
Ta bị hắn nắm tay, sau một trận trời đất quay cuồng, liền bị hắn bế ngang lên.
Hắn ôm ta bước qua chậu than, vào đến đại đường mới đặt ta xuống, từng cử động đều vô cùng cẩn thận.
Hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ khi mới gặp nhau, hắn động một chút là đặt đao lên cổ ta.
Lưu Tam Cân không cho người đến náo động phòng.
Khi hắn đẩy cửa bước vào, ta đang lén ăn điểm tâm mà sư muội âm thầm mang đến cho ta.
Thấy hắn bước vào, ta vội vàng giấu điểm tâm ra sau lưng, rồi kéo hỉ khăn xuống.
Hắn bước mấy bước đến trước mặt ta, vén hỉ khăn lên.
"Đói lả rồi sao?" Trong mắt hắn tràn ngập ý cười.
Nếu ta gật đầu chẳng phải sẽ mất mặt lắm sao?
Có tân nương t.ử nào lại thừa nhận mình đói lả trong đêm tân hôn chứ?
Ta lắc đầu.
Nhưng lại thấy hắn lấy đĩa điểm tâm phía sau ta đặt sang một bên, rồi lấy một miếng đút vào miệng ta: "Ta thì đói lả rồi."
Sau đó hắn cúi người c.ắ.n lấy nửa miếng điểm tâm mà ta chưa kịp ngậm.
Đêm dài đằng đẵng, nến đỏ lay động.
Một đêm không tắt.
Nghe nói chỉ cần nến hỷ cháy suốt đêm không tắt, đôi tân nhân sẽ bên nhau dài lâu, ân ái không đổi.
Ngày ta tỉnh lại, việc đầu tiên chính là nhìn về phía nến hỷ bên giường.
Quả nhiên nó vẫn chưa tắt.
Ta nhìn Lưu Tam Cân đang nằm bên cạnh mình.
Ngày đó gả cho Tần Chùa, ta từng cho rằng đời này của mình đã kết thúc, chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Lúc này Lưu Tam Cân đặt một nụ hôn lên trán ta.
"Không được nằm trên giường của ta mà nghĩ đến nam nhân khác."
Ta nhìn hắn vẫn nhắm mắt, rồi bật cười.
"Được."
(Hoàn Chính Văn)