)Hoàng huynh và tiểu Hầu gia cải trang vi hành, cùng lúc đem lòng yêu một hiệp nữ giang hồ.
Hiệp nữ chọn hoàng huynh, nhưng lại không nỡ nhìn tiểu Hầu gia cô độc một mình.
Vì thế, nàng ta ra sức vun vén cho ta và tiểu Hầu gia.
Ta hoàn toàn không biết quá khứ giữa bọn họ, ôm trọn niềm vui gả vào Hầu phủ.
Thế nhưng sau khi thành thân, hễ hoàng huynh và hiệp nữ xảy ra chuyện không vui, tiểu Hầu gia lại tr/út hết o/án g//iận lên đầu ta.
Hoàng huynh tuyển tú đầy hậu cung, hiệp nữ rơi lệ, hắn liền nạp một kỹ nữ vào phủ để sỉ nhục ta.
Hoàng huynh chê hiệp nữ không hiểu quy củ, hiệp nữ buồn bã u sầu, hắn lại kéo ta lên xe ngựa làm loạn, rồi quay sang mắng ta không biết liêm sỉ.
Hiệp nữ đấu không lại các phi tần, từ đó không thể sinh con được nữa, hắn càng mặc kệ ta đang lúc lâm bồn cận kề, đuổi sạch tất cả bà đỡ, trơ mắt nhìn ta một xázc hai mạng.
"Nếu Nhược Vi gả cho ta, tuyệt đối sẽ không phải chịu nhiều trắc trở như vậy."
"Có trách thì trách huynh trưởng ngươi, cướp đi người ta đặt nơi đầu quả tim, lại không biết trân trọng."
"Nếu không phải để Nhược Vi được an lòng, ta tuyệt đối sẽ không cưới ngươi vào cửa."
Mở mắt ra lần nữa.
Đối diện với sự vun vén của hiệp nữ, ta chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
"Mẫu hậu sớm đã tìm cho ta một vị phò mã tốt rồi, không dám làm phiền cô nương phải bận tâm."