Ngày cha tôi hạ huyệt, chị cả chặn lại không cho tôi dập đầu.

“Cha liệt suốt ba năm, một ngày phân tiểu cô cũng chưa từng hầu, giờ khóc cho ai xem?”

Anh hai mắng tôi ngay trước mặt mấy chục họ hàng.

“Sau này chia di sản, cô đừng hòng lấy được một đồng.”

Tôi lau nước bọt trên mặt rồi quay người bỏ đi.

Ngày hôm sau, luật sư công bố di chúc.

Hai căn nhà, một cửa hàng mặt phố cùng toàn bộ tiền tiết kiệm đứng tên cha, phần lớn đều được để lại cho tôi.

Chị cả lập tức lật bàn.

Nhưng luật sư chỉ bật bản ghi âm.

Giọng cha tôi vang lên.

“Đừng mắng Tĩnh Thù.”

“Ba năm nay, người thật sự lo cho cha vẫn luôn là con bé.”

Tôi tên Hứa Tĩnh Thù, năm nay bốn mươi sáu tuổi.

Nhà tôi có năm anh chị em, phía trên tôi là hai anh trai và hai chị gái, tôi là út.

Anh cả Hứa Quốc Đống, năm mươi lăm tuổi.

Chị cả Hứa Quế Lan, năm mươi ba tuổi.

Anh hai Hứa Quốc Cường, năm mươi mốt tuổi.

Chị hai Hứa Hồng Mai, bốn mươi chín tuổi.

Trong một gia đình kiểu cũ như nhà tôi, con út chẳng được ưu ái gì đặc biệt, nhất là khi tôi còn là cô con gái thứ ba.

Năm tôi chào đời, cha tôi là Hứa Thành Sơn đã bốn mươi tuổi.

Nghe nói lúc bà đỡ bế tôi ra, ông chỉ liếc một cái rồi câu đầu tiên đã là: “Lại là con gái.”

Chuyện ấy về sau mẹ vừa cười vừa kể cho tôi nghe.

Bà bảo: “Hồi đó cha con thật sự chẳng muốn giữ con lại.”

“May mà mẹ ngăn.”

Lúc nhỏ nghe vậy tôi rất buồn, lớn lên rồi lại chẳng còn để tâm mấy.

Bởi tuy cha trọng nam khinh nữ, ông cũng chưa từng thật sự vứt bỏ tôi.

Ông vẫn cho tôi đi học.

Vẫn cho tôi cơm ăn.

Thậm chí khi tôi đỗ đại học ở tỉnh thành, ông còn bày hai mâm rượu ăn mừng.

Chỉ là trong nhà lúc nào cũng có một thứ tự vô hình.

Con trai luôn đứng trước.

Con gái lớn thì hiểu chuyện.

Con gái thứ hai thì biết đỡ đần gia đình.

Còn tôi, cô con gái út, chẳng phải người được cưng chiều nhất, cũng chẳng phải người làm việc nhà giỏi nhất.

Tốt nghiệp đại học, tôi ở lại tỉnh thành làm kế toán tài chính.

Sau đó tôi kết hôn.

Rồi lại ly hôn.

Tôi không có con.

Khi cha mẹ về già, mỗi tháng tôi đều đặn chuyển cho họ hai nghìn tệ, lễ Tết lại mua thêm đồ mang về.

Tôi tự thấy mình chưa từng bạc đãi cha mẹ, nhưng họ hàng vẫn luôn cho rằng tôi “chưa đủ hiếu thảo”.

Lý do rất đơn giản: tôi không sống ở quê.

Ba năm sau khi cha bị liệt, tôi cũng không nghỉ việc để về nhà ngày ngày hầu hạ chuyện phân tiểu.

Thế nên trong tang lễ, câu “một ngày phân tiểu cũng chưa từng hầu” của chị cả gần như đóng đinh tôi vào vị trí một đứa con gái bất hiếu.

Không một người họ hàng nào đứng ra nói giúp tôi.

Thậm chí còn có người phụ họa.

“Tĩnh Thù đúng là ít về thật.”

“Những năm cuối đời của người già, người ở bên cạnh mới là người vất vả nhất.”

“Có tiền cũng không có nghĩa là có hiếu.”

Tôi đứng trước linh đường, không giải thích lấy một câu.

Thấy tôi im lặng, chị cả càng hăng.

“Lần đầu cha bị nhồi m.á.u não, ai đưa cha vào viện?”

“Là tôi!”

“Sau khi xuất viện, ai ngày nào cũng đút cơm cho cha?”

“Tôi và Hồng Mai!”

“Quốc Đống, Quốc Cường cũng chạy tới chạy lui không ít.”

“Còn cô thì sao?”

Chị chỉ thẳng vào mũi tôi.

“Ngoài Tết về được hai ngày, cô đã làm được gì?”

Tôi nhìn chị thật lâu.

“Chị nói xong chưa?”

Chị sững người.

“Cô có ý gì?”

“Chị nói xong thì tôi dập đầu lạy cha.”

“Cô còn mặt mũi mà…”

Tôi không thèm để ý chị nữa.

Tôi vòng qua, quỳ trước di ảnh cha rồi dập đầu ba cái.

Chị cả còn định mắng tiếp thì anh hai Hứa Quốc Cường bất ngờ giơ tay ngăn lại.

“Đủ rồi.”

“Cha cũng mất rồi.”

Tôi hơi bất ngờ.

Nhưng ngay giây sau, anh ta nhìn sang tôi.

“Có điều này phải nói rõ từ trước.”

Tôi lập tức hiểu, màn kịch thật sự mới bắt đầu.

“Chuyện gì?”

“Di sản.”

Cả linh đường bỗng im phăng phắc.

Cha vừa hạ huyệt chưa đầy hai tiếng, tro cốt còn chưa nguội mà anh hai đã bắt đầu tính chuyện chia nhà.

Tôi bỗng thấy buồn cười vô cùng.

Anh hai nói: “Căn nhà cũ đứng tên cha, căn hai phòng ngủ ở khu Tây Thành, cả cửa hàng đầu phố nữa.”

“Mấy năm nay chủ yếu là bọn anh chị chăm cha.”

“Cô không góp sức.”

“Sau này đừng tranh giành.”

Tôi hỏi: “Ai nói tôi muốn tranh?”

Anh hai cười lạnh.

“Bây giờ nói thì hay lắm.”

“Đến lúc chia tiền, ai biết được.”

Anh cả cũng bước tới.

“Tĩnh Thù.”

“Cô có nhà riêng ở tỉnh thành.”

“Lương cũng không thấp.”

“Lại chẳng có con.”

“Cần nhiều tiền như thế để làm gì?”

Lại là “chẳng có con”.

Bốn chữ này mấy năm nay tôi nghe đến chai cả tai.

Từ sau khi tôi ly hôn, tất cả mọi người đều mặc nhiên cho rằng tài sản của tôi sau này sẽ tự động quay về nhà mẹ đẻ.

Bởi tôi không có con nên nhà có thể để lại cho cháu trai.

Tiền tiết kiệm có thể giúp các anh.

Công việc ổn định thì càng nên gánh nhiều hơn chuyện dưỡng già cho cha mẹ.

Cứ như cuộc đời của tôi chỉ là một tài khoản chung tạm thời chưa chỉ định người thừa kế.

Tôi gật đầu.

“Yên tâm.”

“Nếu cha thật sự không để lại cho tôi, tôi không lấy một đồng.”

Chị hai Hứa Hồng Mai đứng cạnh lập tức nói: “Tự cô nói đấy nhé.”

“Mọi người đều nghe thấy rồi.”

“Ừ.”

Tôi cười.

“Ai cũng nghe thấy rồi.”

Tôi cầm túi bỏ đi.

Chị cả vẫn còn mắng với theo.

“Thái độ gì đấy!”

Tôi không quay đầu.

Bởi tôi hiểu rõ hơn bất cứ ai trong số họ rằng di chúc của cha viết những gì.

Lần đầu cha bị nhồi m.á.u não là ba năm trước, khi ấy ông bảy mươi sáu tuổi.

Tôi đang họp quý ở công ty thì chị cả gọi điện.

“Cha ngã quỵ rồi.”

“Cô mau về đi.”

Hôm đó tôi bắt chuyến tàu cuối cùng về quê.

1 - Họ Mắng Tôi Bất Hiếu, Nhưng Người Nhận Tất Cả Tài Sản Là Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia