Sau khi việc khởi công xây dựng thủy lợi bắt đầu, rất nhiều bách tính áo vải bị trưng tập đi làm lao dịch.
Trong dân gian dần lan truyền lời đồn rằng việc hao người tốn của này là do ta mê hoặc Hoàng thượng thực hiện.
Hoàn toàn không phải để trị nạn úng, mà chỉ là vì sau này ta đi nam du có nơi thưởng ngoạn phong cảnh.
Kể từ sau khi Cảnh Dao công khai tố giác chuyện giữa Trịnh Hân Du và Lưu Cơ.
Nàng không còn qua lại với Trịnh Hân Du nữa.
Mất đi nguồn tin tức, Trịnh Hân Du mới lợi dụng sơ hở làm ra chuyện bẩn thỉu này để trả đũa ta.
Lời đồn càng truyền càng khó nghe, thậm chí còn có người gọi ta là "Yêu hậu", nói ta làm hại nước hại dân.
Đối đầu giữa Thánh nữ và Yêu hậu chính là điều cuối cùng nàng còn có thể lợi dụng.
Khi Gia Ý kể cho ta nghe những lời đồn ấy, Tiêu Hoài Tín đang đứng giữa màn mưa bỗng quỳ sụp xuống đất.
Ta đứng dưới hành lang nghe tiếng gió hòa cùng tiếng mưa, xuyên qua màn mưa không nhìn rõ gương mặt đang cúi thấp của hắn.
Chỉ nghe thấy giọng nói đầy khẩn thiết:
"Đám bách tính áo vải chỉ như ếch ngồi đáy giếng, sao có thể biết điều Hoàng hậu nương nương lo lắng chính là đại sự có công với hiện tại, có lợi cho muôn đời."
"Lời đồn không đáng để bận tâm, nương nương sắp lâm bồn rồi, xin chớ vì thế mà tổn hại thân thể."
Ta khẽ nâng tay ra hiệu cho hắn đứng dậy.
Đã rất lâu rồi ta không cẩn thận nhìn kỹ gương mặt của Tiêu Hoài Tín.
Ta vẫn còn nhớ rất rõ, thuở thiếu niên hắn rất thích cười.
Cây trường thương mạ vàng nặng trăm cân trong tay hắn có thể ném lên cao mấy trượng chỉ để đ.á.n.h rụng một sọt táo xanh cho ta.
Cũng không biết từ khi nào hắn trở nên ít nói, giữa mày luôn nhíu c.h.ặ.t.
Mỗi lần ánh mắt chúng ta chạm nhau, hắn dường như đều có điều muốn nói với ta.
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ lặng lẽ lui về nơi ta không còn nhìn thấy.
Hắn chỉ lặng lẽ canh giữ như vậy.
Lặng lẽ giữ lấy người vốn không thuộc về mình.
Chưa từng oán trách lấy một lời.
Gió rét tuyết đè, nắng gắt mưa dầm, những điều ấy hắn đều không thấy khổ, vậy thì nỗi khổ trong lòng hắn phải lớn đến nhường nào.
Vì thế ta chỉ đáp lại hắn một câu chẳng đầu chẳng cuối:
"Chuyện cũ không thể quay lại, hiện giờ ta sống rất tốt, sau này sẽ càng tốt hơn."
Thật ra ta rất muốn giống như thuở nhỏ gọi hắn một tiếng "Hoài Tín ca ca."
Nhưng ta không thể.
Vì thế chỉ một chữ "ta" ấy cũng đủ gói trọn tất cả những điều không thể cứu vãn.
Đến ngày ta lâm bồn, phi tần trong hậu cung đứng chật kín cả căn phòng.
Qua tấm bình phong, ta vẫn nhìn thấy gương mặt chẳng hề vui vẻ của Trịnh Hân Du.
Mọi chuyện diễn ra vẫn khá thuận lợi.
Khi tiểu công chúa chào đời, ta vẫn còn tỉnh táo, liền đặt tên con là Hi Hoa.
Đồng thời xin Thích Kha ban cho con một phủ công chúa giống như phủ của Húc Hoa.
Thích Kha nắm lấy tay ta, ánh mắt có chút do dự.
Người khéo léo từ chối ta với lý do gần đây lời đồn về ta quá nhiều, muốn ta tạm thời yên lặng một thời gian rồi hãy tính.
Người thà tin ta là Yêu hậu cũng giống như từ trước đến nay luôn mù quáng tin Trịnh Hân Du chính là Thánh nữ.
Mặc dù ngoài việc nói vài câu đùa cợt và đưa ra mấy ý nghĩ kỳ quái kiểu như "Nô tài cũng là con người, phải được đối xử bình đẳng" để thu hút sự chú ý thì nàng chưa từng làm được điều gì có ích cho quốc gia hay bách tính.
"Hoàng thượng, đã là lời đồn thì hà tất phải tin?"
Từ Tố Tố bước lên thay ta nói.
Cảnh Dao cũng lập tức tiếp lời:
"Nếu Hoàng thượng không đáp ứng chuyện của Hoàng hậu nương nương thì chẳng phải chính là thừa nhận những lời đồn ấy sao? Chẳng lẽ Hoàng thượng thật sự muốn vì vài lời đồn mà lạnh nhạt với Hoàng hậu nương nương?"
Trịnh Hân Du cũng thật sự không còn gì để nói, mãi một lúc lâu mới miễn cưỡng nghĩ ra một lý do:
"Hoàng thượng, mấy tháng nay liên tục xây kênh đào nên tạm thời cũng không còn dư tiền để xây phủ nữa."
Cảnh Dao bật cười khẽ rồi lại bước lên trước mặt Thích Kha:
"Trịnh tần quả nhiên vào cung muộn nên không biết chuyện cũ, bởi phủ công chúa của Húc Hoa năm đó nói cho cùng cũng là do phủ Phụ Quốc công chuẩn bị, mà nay thêm một tiểu ngoại tôn nữ nữa thì chẳng lẽ Tiết lão Quốc công còn thiên vị cháu này hơn cháu kia sao?"
Từ Tố Tố cũng cười nói tiếp:
"Theo thần thiếp thì không bằng cứ xây phủ công chúa Hi Hoa cạnh phủ nhà thần thiếp đi, tuy nơi ấy xa phố Thiên T.ử hơn một chút nhưng trong phủ lại có giáo trường rất rộng, để Hi Hoa từ nhỏ theo phụ thân thần thiếp luyện thương múa côn cũng coi như rèn luyện thân thể."
Ta cười rồi nói:
"Chỉ là một tiểu nha đầu thôi, nào có đạo lý để Trấn Quốc Đại tướng quân làm võ giáo đầu."
Từ Tố Tố ngồi xổm xuống bên giường ta rồi nói:
"Hi Hoa không chỉ là đích nữ của Hoàng hậu nương nương mà còn là ngoại tôn nữ ruột của Phụ Quốc công và cháu ngoại ruột của Tiết Tể tướng, nên việc phụ thân thần thiếp được làm võ giáo đầu cho vị tiểu công chúa tôn quý như vậy chính là vinh hạnh của ông."
Ta nhìn thấy Thích Kha khẽ thất thần.
Ta hy vọng người cũng có thể nhớ lại những điều ấy.
Ta là đích nữ của Phụ Quốc công.
Ta là muội muội ruột của Tiết Tể tướng, người đứng đầu bá quan.
Mà các phi tần trong hậu cung này so với Thích Kha và Trịnh Hân Du thì ai ai cũng thân thiết với ta hơn.
Ta là Hoàng hậu của một triều.
Là vị Hoàng hậu mà người không thể lay chuyển.
Ta khẽ vỗ lên mu bàn tay của Tố Tố rồi hờ hững nhìn Trịnh Hân Du một cái.
Người có thể vì ngươi mà bỏ mặc vị Hoàng hậu si tình như ta.
Nhưng người có thể vì ngươi mà bỏ mặc cả hậu cung hay không, có thể vì ngươi mà từ bỏ quyền thế đế vương hay không?
Nhưng phản ứng của Thích Kha lại có phần vượt ngoài dự liệu của ta.
"Không thể như vậy."
Người chăm chú nhìn ta, đôi mắt bỗng sáng lên như thuở còn ở Đông Cung rồi nói:
"Nếu đã quyết định ban cho thì tự nhiên phải do trẫm đích thân lo liệu, bất kể là học văn hay học võ thì cũng phải để trẫm tự mình dạy dỗ."
"Mấy năm nay Hoàng hậu đã chịu khổ rồi, cũng đến lúc trẫm nên làm chút việc vì Hoàng hậu."
Khi Trịnh Hân Du phất tay áo bỏ đi, trong mắt nàng ánh lên lệ quang.
Có lẽ nàng không ngờ Thích Kha lại chịu nhượng bộ trước ta.
Nhưng ta đoán nàng đã hiểu lầm.
Có lẽ nàng cho rằng trong lòng Thích Kha vẫn còn có ta.
Còn ta chỉ cho rằng Thích Kha đang cân nhắc lợi hại mà thôi.
Nhưng ta nghĩ Trịnh Hân Du sẽ không bao giờ hiểu được, bởi trong mắt nàng trên đời này không có gì quan trọng hơn tình yêu.
Nếu Thích Kha yêu nàng thì phải vì nàng mà đối đầu với cả thiên hạ.
Phải vì nàng mà bỏ bê triều chính, phải vì nàng mà không quản hậu cung, thậm chí ngay cả việc giữ vững ngôi vị Hoàng đế cũng là sai.
Theo nàng, người nên vì nàng mà từ bỏ giang sơn, từ bỏ bách tính, từ bỏ tất cả những gì vốn làm nên Thích Kha của ngày hôm nay.
Ta thật sự rất tò mò, nếu một ngày Thích Kha không còn là Hoàng đế.
Không còn khí phách một lời hiệu lệnh thiên hạ.
Không còn núi vàng biển bạc để đem đến cho nàng cuộc sống xa hoa an nhàn, thì nàng thật sự vẫn còn động lòng vì người sao?