1
Tôi và Phó Uyên quen nhau qua sự giới thiệu của gia đình, sau đó đính hôn rồi kết hôn.
Ngày đầu tiên sau khi cưới.
Anh đã đặt ra quy tắc:
“Tiền anh kiếm, gia đình anh nuôi, có chuyện anh lo.”
“Nhưng em phải nghe anh.”
Mặc dù từ sớm tôi đã nhận ra anh có phần cổ hủ, gia trưởng, nhưng nghe những lời này, tôi vẫn không nhịn được nhíu mày, khó chịu nhìn anh.
“Không nghe thì sao?”
“Không nghe?”
Dường như chưa từng nghĩ tôi sẽ hỏi ngược lại, anh suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Cũng chẳng sao, nhưng đã cùng nhau vun vén gia đình này thì em nghe anh sẽ tốt hơn.”
“Tại sao?”
“Xưa nay chẳng phải vẫn luôn như vậy sao? Đàn ông là trụ cột gia đình, phải gánh vác cả nhà.”
Mày tôi càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t, bắt đầu hối hận vì đã đồng ý kết hôn một cách qua loa như vậy.
Ngay sau đó, tôi lại thấy anh đặt một đống thẻ và giấy tờ chứng nhận tài sản trước mặt tôi, thản nhiên nói:
“Đây là bằng chứng cho thấy anh có khả năng nuôi gia đình.”
Hai tay tôi thậm chí còn ôm không xuể.
“Em có thể tùy ý dùng? Tùy ý tiêu?”
Anh gật đầu:
“Đương nhiên. Em là vợ anh, của anh cũng là của em, em có quyền đó.”
“Cho dù em tiêu đến mức phá sản, vậy cũng chỉ có thể chứng minh anh bất tài, tốc độ kiếm tiền không theo kịp tốc độ tiêu tiền của em, là một người đàn ông vô dụng.”
Lông mày tôi lập tức giãn ra.
Nói sớm có phải hơn không.
“Thỉnh thoảng nghe lời anh một chút cũng được.”
Tôi không nói quá chắc chắn.
Dù sao người ta vẫn nói cuộc sống hào môn sâu tựa biển, ấm lạnh thế nào chỉ người trong cuộc mới biết.
Tuy là liên hôn, nhưng quả thực nhà chúng tôi trèo cao mới với tới được anh.
Ban nãy nghe anh nói vậy, tôi còn tưởng anh đang ra oai phủ đầu với tôi.
Tôi cẩn thận cất đống tài sản kia đi, vừa quay người lại đã thấy anh đang cởi quần áo.
Lúc này tôi mới chợt nhớ ra…
Tôi và anh kết hôn rồi.
Vậy tiếp theo, chẳng phải chúng tôi sẽ...
Phó Uyên để trần thân trên, vai rộng eo thon, cơ bụng trắng trẻo hiện rõ mồn một, dừng lại trước mặt tôi.
Tôi bỗng trở nên căng thẳng, lập tức đẩy anh ra:
“Cái đó, em... em vẫn chưa chuẩn bị xong.”
“Ừ.”
Phó Uyên không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ mặc quần áo lại.
“Vậy đợi khi nào em chuẩn bị xong.”
2
Nhưng trên giường đột nhiên có thêm một người đàn ông.
Tôi lăn qua bên trái rồi lại trở mình sang bên phải, cực kỳ không quen. Anh đưa một tay ôm lấy tôi, kéo thẳng vào lòng giữ c.h.ặ.t:
“Đừng động nữa, ngủ đi.”
Chóp mũi tràn ngập hơi thở của anh.
Tôi càng không ngủ nổi.
Mãi đến nửa đêm về sáng, thật sự không chịu nổi nữa tôi mới miễn cưỡng thiếp đi.
Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa đã là giữa trưa, Phó Uyên đang làm việc trong phòng sách.
Vốn dĩ mấy ngày này chúng tôi định đi hưởng tuần trăng mật, nhưng tôi nói thời tiết nóng quá, chỉ muốn nằm lì ở nhà hưởng điều hòa.
Thế là anh cũng không nhắc đến nữa.
Kết quả, ngoài miệng tôi bảo anh không muốn ra ngoài, quay lưng một cái đã hẹn bạn bè đi dạo phố, mua sắm không ngừng.
Chăm sóc da, làm đẹp, massage, hát karaoke.
Tất cả đều quẹt thẻ của Phó Uyên.
Mãi đến khi phòng thay đồ chất đầy túi xách, quần áo và nước hoa, tôi mới hài lòng bật cười.
Ngay cả Phó Uyên trong mắt tôi cũng ngày càng thuận mắt hơn.
Có một hôm, tôi chơi quá vui ở nhà bạn nên dứt khoát không về.
Trong phòng riêng ánh sáng mờ tối.
Mấy cô bạn vừa hâm mộ vừa trêu tôi:
“Sao cậu kết hôn rồi mà tớ thấy còn tự do hơn cả lúc chưa cưới thế? Lại còn có thêm một cây ATM danh chính ngôn thuận nữa.”
“Hình như kết hôn cũng chẳng đáng sợ đến thế nhỉ?”
Tôi ngắm nghía bộ móng mới làm trên tay, tán thành:
“Đúng đó. Chỉ cần coi như chồng không tồn tại thì có khác gì chưa lấy chồng đâu, chúng ta vẫn cứ tự do...”
Tôi còn chưa nói hết đã thấy người ngồi đối diện điên cuồng nháy mắt ra hiệu.
Tôi khó hiểu quay đầu lại.
Phó Uyên đột nhiên xuất hiện, muốn đón tôi về nhà.
Chẳng trách vừa rồi có người cứ bắt tôi phải báo trước.
Trên xe, tôi không nhịn được hết liếc anh lần này lại đến lần khác.
Sắc mặt Phó Uyên vẫn bình thường, trông không giống đang tức giận.
Tôi yên tâm hẳn, về nhà thoải mái ngâm mình tắm rửa xong, vừa vén chăn nằm lên giường đã nghe đôi môi mỏng của Phó Uyên khẽ mở, giọng nói chẳng khác nào lời thì thầm của ác ma:
“Úy Phồn, anh muốn thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.”
Cả người tôi cứng đờ.
Tôi ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt tối sâu của anh, cổ tay đã bị anh nắm lấy.
Tôi mím môi, khóe mắt rũ xuống, giả vờ đáng thương:
“Đầu em hơi choáng, chắc là bị gió thổi...”
Đồng t.ử tôi đột ngột mở lớn.
Không hề báo trước, Phó Uyên cúi xuống hôn lên môi tôi.
Mềm mại.
Quấn quýt.
Không thể nào phớt lờ.
Tôi lập tức ngồi bật dậy, thuận thế đẩy anh ra, trách móc:
“Anh... sao anh có thể…?”
Nhưng lại bị giọng nói lạnh nhạt của anh cắt ngang:
“Chúng ta là vợ chồng. Nụ hôn này đáng lẽ phải có từ ngày đăng ký kết hôn rồi, chính em nói muốn anh cho em thời gian thích nghi.”
“Anh tôn trọng em, cũng hiểu cho em.”
Anh thản nhiên liếc sang:
“Không có nghĩa là để em coi mình như một người không có chồng.”
“Úy Phồn, em có gia đình, ở nhà có chồng, em không thể qua đêm bên ngoài không về.”
“Ra ngoài chơi phải báo trước.”
“Không được về muộn, không được đi ăn riêng với người khác giới.”
“Uống say thì có thể gọi anh đến đón.”
“Nhưng anh hy vọng em có thể uống ít thôi, hoặc tốt nhất là không uống.”
Tôi ngẩn ra một chút rồi hỏi:
“Đây là những yêu cầu anh đặt ra cho em sao?”
“Không phải yêu cầu, đây là quy tắc của gia đình này. Anh sẽ làm được, anh hy vọng em cũng vậy.”