Ngày hôm sau, hiếm khi Phó Uyên lại nằm nướng cùng tôi.
“Hôm nay anh đi mua sắm với em.”
“Tốt thế cơ à?”
“Mua dây chuyền cho em.”
Tôi: “...”
Trong lúc tôi đang phân vân không biết mặc chiếc váy nào, Phó Uyên trực tiếp ấn chiếc váy ngắn trong tay tôi xuống:
“Không được mặc váy ngắn.”
“Tại sao?”
“Lộ chân quá nhiều.”
Suýt quên mất anh vẫn là một ông già cổ hủ phong kiến.
“Sao lúc em mặc váy ngủ chẳng thấy anh nói thế?”
Anh chẳng hề để tâm:
“Mặc cho anh xem thì được.”
Càng không cho mặc, tôi càng phải mặc.
Thế là khỏi cần phân vân nữa.
Tư tưởng cổ hủ của tên đàn ông này cũng đến lúc cần có người uốn nắn rồi.
Thay đồ xong, tôi cố tình xoay một vòng trước mặt anh:
“Thế nào, đẹp không?”
“Đẹp.” Anh nhíu mày:
“Hay là cứ bảo người ta mang đồ đến tận nhà, em ngồi đó chọn là được.”
“Không muốn, thế thì còn gì thú vui mua sắm nữa.”
Tôi khoác lấy cánh tay anh, lắc lắc:
“Mặc bộ này nhé, được không?”
“Anh phải học cách thưởng thức cái đẹp chứ. Bây giờ tự do ăn mặc rồi, bộ này của em rất bình thường mà.”
“Anh không muốn vợ mình ngày nào cũng xinh đẹp, thay đổi đủ mọi phong cách sao?”
“Anh nghĩ mà xem, một người vợ xinh đẹp thế này, người khác chỉ có thể nhìn, còn anh lại được ôm, được hôn, anh hạnh phúc biết bao.”
Sắc mặt Phó Uyên dịu đi đôi chút:
“Em chịu ngày nào cũng cho anh hôn, cho anh chạm vào như tối qua sao?”
Tôi: “...”
Gặp phải câu hỏi khó trả lời, tôi lại chẳng muốn lên tiếng.
Tôi trừng anh:
“Thế anh cũng phải biết kiềm chế một chút.”
“Ồ.” Anh cụp mắt, giọng thấp thoáng vẻ trách móc:
“Nhưng đến giờ chúng ta vẫn chưa động phòng, như vậy còn chưa đủ kiềm chế sao?”
Tôi lên án anh:
“Phó Uyên, anh đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện đó được không?”
“Anh như vậy sẽ khiến em cảm thấy anh cưới em chỉ vì muốn làm chuyện đó với em.”
“Anh cũng căn bản chẳng yêu em, anh chỉ muốn ngủ với em thôi.”
Anh: “...”
6
Mua dây chuyền xong, tôi lại không nhịn được mua thêm mấy chiếc vòng tay, khuyên tai và trang sức.
Dù sao cũng có Phó Uyên trả tiền.
Dạo hết cửa hàng trang sức, chúng tôi lại đi xem quần áo và túi xách mẫu mới.
Còn mua cả đồ dùng trên giường, gối ôm mới, thú nhồi bông và một bộ chăn ga bốn món phong cách công chúa xinh xắn, hồng hồng mềm mại.
Nghĩ đến chuyện Phó Uyên sẽ cùng tôi đắp bộ chăn này, trong mắt tôi không khỏi ánh lên ý cười.
Mua hết.
Ban đầu tôi còn định bắt anh làm chân xách đồ, ai ngờ vị thiếu gia cao quý này trực tiếp gọi hai vệ sĩ đi theo phía sau xách đồ.
Họ rất biết ý, chỉ xuất hiện lúc chúng tôi thanh toán.
Sau đó, rất có lương tâm, tôi chọn cho Phó Uyên mấy bộ đồ ngủ thoải mái.
Đồ anh mặc trước đây mang phong cách lạnh nhạt quá mức.
Dù sao cũng phải ngủ chung với nhau, vẫn nên mặc thoải mái một chút. Hơn nữa phải mặc kiểu tôi thích thì mới khiến người ta có ham muốn ôm ấp chứ.
Chúng tôi còn nhận nuôi một chú mèo con, lông xù mềm mại, vô cùng đáng yêu, lại cực kỳ quấn người.
Phó Uyên bảo tôi đặt tên.
Tôi nghĩ một lúc rồi gọi nó là “Tiểu Tiên Nữ”.
Mẹ của Tiểu Tiên Nữ cũng là tiên nữ mà, hì hì.
Lúc ăn cơm, Phó Uyên vẫn lịch thiệp như thường lệ, những món khó ăn đều được anh xử lý gọn gàng rồi mới đưa đến trước mặt tôi.
Tôi ngước mắt nhìn, phát hiện anh đã đeo chiếc đồng hồ tôi tặng tối qua.
Tôi gọi anh:
“Ông xã.”
“Hửm?”
Anh tưởng tôi lười động tay nên đưa thức ăn đến tận miệng.
Tôi vui vẻ há miệng nhận lấy.
Còn chưa nhai được mấy miếng.
Trước mặt đã xuất hiện một người mà cả đời này tôi chẳng muốn nhìn thấy thêm lần nào nữa.
Bạn trai cũ của tôi, Kỳ Trạch.
“Phồn Phồn, anh có chuyện muốn nói riêng với em.”
Khẩu vị đang tốt lập tức biến mất sạch sẽ.
Phó Uyên không nhìn anh ta, chỉ cầm khăn ăn lau sạch khóe miệng cho tôi:
“Muốn đi thì cứ đi đi. Có thể giải quyết dứt khoát chứ?”
Anh lại mỉm cười, tự tin mà ung dung:
“Anh tin em, bà xã. Có chuyện thì gọi anh.”
Anh đứng cách đó không xa chờ tôi, trên tay đeo chiếc nhẫn đôi chúng tôi vừa mua.
Đối diện với Kỳ Trạch, tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Có chuyện gì thì nói nhanh đi.”
Trên gương mặt Kỳ Trạch tràn đầy vẻ tiều tụy và không cam lòng:
“Tại sao chúng ta lại đi đến bước này? Em thật sự thích anh ta sao?”
“Chuyện đó chẳng liên quan gì đến anh, hơn nữa người n/g/o/ạ/i t/ì/n/h trước là anh.”
Tôi mãi mãi không thể quên cảm giác bàng hoàng và phẫn nộ khi từng bức ảnh khó coi ấy hiện ra trước mắt mình.
Còn anh ta khi ấy lại ở bên kia Thái Bình Dương, mất liên lạc, chìm đắm trong men rượu.
“Anh không n/g/o/ạ/i t/ì/n/h. Tại sao đến em cũng không chịu tin anh? Tại sao giữa chúng ta ngay cả chút tin tưởng này cũng không có? Tại sao, Úy Phồn?”
Phó Uyên nghiêng đầu nhìn sang.
Anh ta tiếp tục:
“Là cô ta cứ quấn lấy anh. Anh đã nhiều lần nhấn mạnh mình có bạn gái, sau đó... sau đó cô ta bỏ t.h.u.ố.c anh... Anh không dám nói với em, không dám kể cho em biết, ngay cả trả lời tin nhắn của em anh cũng thấy chột dạ.”
“Anh đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát không đứng về phía anh, thậm chí còn buộc tội anh c/ư/ỡ/n/g h/i/ế/p.”
“Bọn họ gài bẫy anh, công ty của bố anh cũng bị hãm hại, đứng bên bờ vực phá sản.”
Hai mắt anh ta đỏ ngầu, gần như gào lên:
“Anh chỉ có thể thừa nhận đó là tự nguyện, rằng hai bên tự nguyện quan hệ.”
“Úy Phồn, cô ta là một kẻ điên.”
“Anh cũng điên rồi, anh bị thế giới này ép đến phát điên.”
“Khoảng thời gian vừa rồi anh vẫn luôn điều trị tâm lý.”
Nghe đến đây, đầu óc tôi ong lên, sống mũi cay xè, tim đau như bị d.a.o cứa, nhất thời không nói nên lời.
7
Lúc nhìn thấy những bức ảnh đó, tôi lập tức mua vé máy bay chuyến gần nhất đến tìm anh ấy.
Tôi muốn đích thân xác nhận.