Đúng lúc này, Quốc sư Mộ Dung Huyền từ bên ngoài bước vào.
Nhìn thấy t.ử khí thâm trầm quanh người thiếu niên, sắc mặt ông lập tức đại biến.
Ông lập tức quay sang Hoa Tri Ý, giọng nghiêm nghị:
"Đợi hắn tỉnh lại, lập tức đưa hắn rời khỏi Đào Uyên Cảnh."
Tạ Cẩm Niên nhận ra vị Quốc sư tôn kính của Đại Chu, kinh ngạc hỏi:
"Vì sao một người của hoàng thất lại ở nơi này?"
Mộ Dung Huyền không thèm trả lời hắn.
Ông chỉ nhìn Hoa Tri Ý bằng ánh mắt đầy lo âu và cảnh báo:
"Người này mang đế mệnh, không nên ở lại đây."
Ông đã nhìn thấy lời nguyền c.h.ế.t ch.óc sẽ hình thành nếu Hoa Tri Ý động lòng.
Bảy ngày tiếp theo tại Đào Uyên Cảnh.
Tạ Cẩm Niên do thương tích quá nặng, chưa thể lập tức rời đi.
Hoa Tri Ý mỗi ngày đều đặn mang trái cây tươi và t.h.u.ố.c thảo mộc đến cho hắn.
Nàng ngây thơ, không hiểu hoàng quyền là gì, càng không biết đến chuyện tranh đoạt.
Nàng ngồi chống cằm hỏi hắn:
"Làm hoàng t.ử có vui không?"
Tạ Cẩm Niên nhìn vết thương trên tay, đáp gọn lỏn:
"Không vui."
"Vậy sao chàng còn muốn trở về nơi vũng bùn đó?"
Hắn im lặng rất lâu, ánh mắt tối sầm lại.
Sau đó, hắn mới trầm giọng nói:
"Bởi vì bên ngoài còn có rất nhiều người muốn ta c.h.ế.t."
"Nếu ta không trở về, họ sẽ cho rằng mình đã thắng."
Hoa Tri Ý nghe vậy thì không hiểu hết ý tứ của hắn.
Nhưng nàng ghi nhớ kỹ từng chữ một.
Những ngày sau, nàng dạy hắn cách nghe tiếng cây cối thở.
Hắn ngồi bên cạnh, kiên nhẫn nắm tay dạy nàng viết chữ nhân gian.
Chữ đầu tiên hắn viết cho nàng chính là chữ “Ý”.
Chữ “Ý” này về sau được hắn vô thức viết lại trong mộng suốt mười hai năm.
Bên dòng suối trong vắt của Đào Uyên Cảnh.
Đó là buổi chiều cuối cùng trước ngày Tạ Cẩm Niên phải rời đi.
Tạ Cẩm Niên ngồi trên tảng đá, dùng một con d.a.o nhỏ tỉ mỉ gọt nhánh đào khô.
Hoa Tri Ý ngồi sát bên cạnh, tò mò nhìn chằm chằm vào tay hắn.
Nàng chớp mắt hỏi:
"Chàng đang làm cái gì vậy?"
Hắn không trả lời, chỉ tập trung gọt giũa.
Đến khi hoàn thành, hắn đột ngột chìa tay ra, đưa nàng một chiếc trâm gỗ.
Phía đầu trâm khắc một hình hoa đào, nét khắc còn thô, một cánh bị lệch hẳn sang bên.
Mặt sau chiếc trâm khắc hai chữ rất nhỏ: “Tri Ý”.
Hoa Tri Ý reo lên khe khẽ, vui vẻ cài ngay chiếc trâm lên tóc.
Nàng nghiêng đầu hỏi:
"Ở nhân gian, tặng trâm cho nữ t.ử có ý nghĩa gì?"
Tạ Cẩm Niên hơi khựng lại, đôi tai ửng đỏ.
Hắn vội quay mặt đi, né tránh ánh mắt ngập tràn ánh sao của nàng:
"Không có ý nghĩa gì cả."
Hoa Tri Ý tin là thật, liền gật đầu cười:
"Được, vậy sau này ta cũng sẽ tặng chàng một món đồ không có ý nghĩa."
Dù sau này có mất đi ký ức, hắn vẫn sẽ vô thức lặp lại hành động khắc trâm này.
Đêm cuối cùng, dưới cây đào thần cổ thụ.
Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa ngào ngạt.
Tạ Cẩm Niên đứng xoay lưng về phía nàng, trầm giọng nói ngày mai phải đi.
Hoa Tri Ý giả vờ như không quan tâm, cúi đầu nghịch tà áo.
Nhưng suốt cả đêm hôm đó, nàng không còn nói cười lí lắc như mọi khi.
Trước khi bước ra khỏi ranh giới, Tạ Cẩm Niên quay đầu nhìn nàng, quả quyết hứa:
"Chờ ta giải quyết xong chuyện bên ngoài, ta nhất định sẽ quay lại."
Hoa Tri Ý ngước mắt lên hỏi:
"Nếu chàng quên mất đường vào đây thì sao?"
Tạ Cẩm Niên đáp chắc nịch:
"Ta sẽ tự đi tìm."
Nàng nghe vậy liền mỉm cười, đặt vào lòng bàn tay hắn một cánh hoa đào để dẫn đường.
Tạ Cẩm Niên siết c.h.ặ.t cánh hoa trong tay, nhìn bờ môi nàng.
Hắn gần như muốn nói điều gì đó hệ trọng, nhưng cuối cùng chỉ buông lại hai chữ:
"Đợi ta."
Hoa Tri Ý cười tươi:
"Được."
Đây là lần đầu tiên nàng hứa sẽ đợi hắn, lời hứa mở đầu cho toàn bộ bi kịch kéo dài.
Sáng hôm sau, tại vách núi hiểm trở ngay ngoài ranh giới Đào Uyên Cảnh.
Tạ Cẩm Niên vừa bước ra ngoài liền bị nhóm sát thủ còn sống sót mai phục chặn đường.
Hắn rút kiếm chống trả quyết liệt, nhưng vết thương cũ chưa lành hẳn khiến bộ pháp loạng choạng.
"Phốc!"
Một mũi tên đen mang theo chú diệt hồn tàn nhẫn xuyên thẳng qua n.g.ự.c hắn.
Cánh hoa đào dẫn đường trong túi áo hắn lập tức tự bốc cháy thành tro bụi.
Trong Đào Uyên Cảnh, Hoa Tri Ý đột ngột cảm ứng được tai ương, tim đau thắt.
Nàng không kịp nghĩ ngợi, lập tức nhấc váy chạy điên cuồng ra ngoài.
Mộ Dung Huyền xuất hiện, giữ c.h.ặ.t vai nàng lại.
Ông nhìn thấu mọi chuyện, trầm giọng:
"Vết thương mang chú diệt hồn, linh lực thông thường không thể cứu vớt."
"Muốn hắn sống, con phải dùng đến một cánh hoa bản mệnh trên cổ tay."
Mộ Dung Huyền nhìn thẳng mắt nàng, nói rõ cái giá tàn nhẫn:
"Con c.h.ế.t một lần, hắn sống lại."
"Nhưng khi con trở về, hắn sẽ không còn một chút ký ức nào về con nữa."
Hoa Tri Ý sửng sốt, nhìn về phía thiếu niên đang thoi thóp nằm trong vũng m.á.u.
Tay hắn vẫn đang nắm c.h.ặ.t chiếc trâm gỗ còn dang dở định sửa lại cánh bị lệch cho nàng.
Chỉ cần nàng không cứu, mọi thứ sẽ dừng lại ở đây.
Nhưng nàng đã cúi xuống, dịu dàng ôm lấy thân thể lạnh ngắt của hắn.
Giữa rừng đào hoang vu, bầu trời bỗng nổi sấm chớp đùng đoùng.
Hoa Tri Ý quỳ trong m.á.u, nhẹ nhàng đặt bàn tay run rẩy lên l.ồ.ng n.g.ự.c đẫm m.á.u của Tạ Cẩm Niên.
Một cánh hoa đào trên cổ tay nàng chợt phát ra thứ ánh sáng rực rỡ, ch.ói mắt.
Nàng nhớ lại câu nói cuối cùng của hắn trước khi đi: “Đợi ta”.
Nàng khẽ thì thầm, nước mắt rơi trên má hắn:
"Chàng đã không kịp quay lại rồi."
"Vậy lần này, để ta đi tìm chàng."
Cánh hoa bản mệnh đầu tiên rã ra, hóa thành vô số đốm sáng bay vào n.g.ự.c Tạ Cẩm Niên.
Vết thương chí mạng trên người hắn kỳ tích khép lại, hơi thở dần ổn định.
Mà toàn bộ m.á.u tươi trên áo hắn như có linh tính, chuyển dịch hết sang y phục của nàng.
Hoa Tri Ý kiệt sức ngã xuống, hơi thở tắt lịm.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, nàng tháo chiếc trâm gỗ trên tóc ra, nhét vào bàn tay đang mở của hắn.
Nàng c.h.ế.t ngay dưới gốc đào, thân thể dần tan biến thành những cánh hoa nhỏ.
Cánh hoa thứ nhất trên cổ tay chính thức biến mất không dấu vết.
Hoa linh không thể hồi sinh ngay, nàng phải mất đúng bảy ngày mới có thể tái ngưng tụ từ cây đào thần.
Bảy ngày sau, tại bờ suối Đào Uyên Cảnh.
Hoa Tri Ý sống lại từ thân cây đào thần cổ thụ, sắc mặt nhợt nhạt.
Cổ tay nàng giờ đây chỉ còn lại đúng sáu cánh hoa đỏ nhạt.
Việc đầu tiên nàng làm sau khi mở mắt là chạy thật nhanh đi tìm Tạ Cẩm Niên.
Nàng tưởng hắn sẽ vui mừng khôn xiết khi gặp lại nàng.
Nàng tưởng hắn sẽ lo lắng hỏi nàng có đau không sau biến cố lớn.
Nàng tưởng hắn vẫn khắc cốt ghi tâm lời hẹn ước dưới gốc đào.
Nhưng Tạ Cẩm Niên đang đứng bên bờ suối, tay cầm chiếc trâm gỗ hoa đào gọt lệch.
Thấy tiếng động, hắn lập tức quay người, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy phòng bị, lạnh lùng.