NGƯỜI MẸ TA LÌ LỢM KIẾM ĐƯỢC, MÁI NHÀ TA TỰ TAY GÂY DỰNG
Ta không cha không mẹ. Sống đến năm bảy tuổi, trong thôn vẫn chẳng có nhà nào chịu nhận nuôi ta, nhưng ta cũng không vì thế mà tuyệt vọng, bởi trong lòng đã sớm nghĩ ra một chủ ý.
Ở đầu thôn có một quả phụ họ Đào vừa mất con trai. Bà thiếu một đứa con, còn ta thiếu một người mẹ, nghĩ thế nào cũng thấy hai chúng ta vừa khéo bù được chỗ thiếu cho nhau, chẳng phải rất hợp hay sao?
Cuộc sống của ta trước năm bảy tuổi vẫn luôn như vậy, nhà phía đông thấy ta đáng thương thì cho một ngụm cháo, nhà phía tây mềm lòng thì đưa nửa chiếc bánh. Sau núi chôn một lão bộc, năm xưa chính ông đã bế ta tới thôn Hòe Lý, nuôi ta đến ba tuổi rồi lâm bệnh qua đời.
Ông để lại hai gian nhà đất. Người trong thôn đều biết căn nhà ấy có chủ, vì vậy tuy chẳng ai chịu nhận nuôi ta nhưng cũng không ai đuổi ta ra khỏi đó. Mỗi dịp lễ tết, ta đều lén chạy ra sau núi, đốt cho ông một ít tiền giấy.
Ngày nào ta cũng lang thang khắp thôn, mà người khiến ta hâm mộ nhất chính là Phương Hạnh Nhi.
Đôi tay thím Lâm, mẫu thân nàng, vừa mềm vừa khéo. Bà thường ngồi trên bậc cửa, kiên nhẫn tết cho nàng hai b.í.m tóc nhỏ, còn phụ thân nàng là Phương Bảo Điền lại rất biết kiếm tiền, cách dăm ba bữa sẽ mang kẹo từ bên ngoài về cho con gái.
Mỗi lần Phương Hạnh Nhi bước ra khỏi nhà, ta đều không nhịn được mà mon men tới bên cạnh. Ta nghĩ, chỉ cần nàng chịu dẫn ta về nhà chơi, biết đâu phụ mẫu nàng thấy ta đáng thương sẽ giữ ta lại ăn một bữa, như vậy ta vừa được ăn no, vừa có thể nhìn thêm vài lần xem một mái nhà có cả cha lẫn mẹ rốt cuộc trông như thế nào.
Tiếc rằng Phương Hạnh Nhi chẳng thích để ý tới ta. Có lần nàng chống nạnh, chỉ thẳng vào ống quần ta rồi nói:
“Sau quần ngươi thủng hai lỗ, m.ô.n.g cũng lộ ra ngoài rồi, có biết xấu hổ không? Ta mới không thèm nắm tay một tiểu ăn mày.”
Quần áo của ta tuy được giặt sạch sẽ, nhưng những chỗ thủng ấy lại chẳng có vải để vá, bởi vải quá đắt, còn mấy đồng tiền ít ỏi ta dành dụm được đều phải dùng mua kê lấp bụng.
Không có được phụ mẫu tốt như Phương Hạnh Nhi cũng chẳng sao, ta đâu có kén chọn đến thế, chỉ cần có người chịu làm cha mẹ ta là được.
Ta đi tìm Cẩu Đản nhờ giúp. Cẩu Đản vừa mút ngón tay đen sì vừa nói:
“Không phải ta không muốn giúp ngươi. Mẹ ta bảo, nếu ta còn dẫn người về nhà ăn cơm, bà sẽ trừ bánh hoa quế của ta. Một năm ta chỉ có ba miếng thôi, không thể bị trừ nữa.”
Thúy Nha cũng lắc đầu, nói rằng cơm nhà nàng đều xúc vào bát ca ca, ngay cả nàng còn chưa ăn no thì lấy đâu ra phần cho ta.
Nghe xong, ta lập tức hiểu ra. Phương Hạnh Nhi có thể tùy tiện dẫn người về nhà là bởi phụ thân nàng có bản lĩnh kiếm tiền, trong nhà không thiếu miếng ăn.
May mà ông trời đối với ta cũng không đến nỗi bạc bẽo. Nhà Phương Hạnh Nhi không thiếu con, nhưng trong thôn lại vừa có một người phụ nữ mất con.
Con trai của quả phụ họ Đào tên là Phương Căn. Mùa hè năm ấy trời nóng dữ dội, hắn nhảy xuống sông hóng mát rồi không bao giờ nổi lên nữa.
Quả phụ họ Đào khóc ngất mấy lần, cả khuôn mặt cũng khóc đến xám ngoét. Mấy thím mấy bác đứng bên giếng túm tụm nói nhỏ:
“Chồng mới mất hai năm, giờ con trai cũng không còn. Mấy mẫu ruộng với hai gian nhà kia, sau này e là chẳng giữ được.”
“Cho nên mới nói phải sinh nhiều một chút, dù cuối cùng chỉ còn lại một đứa cũng tốt.”
Ta chen giữa chân bọn họ nghe một lúc, càng nghe càng cảm thấy chuyện này rất hợp lý.
Quả phụ họ Đào thiếu một đứa con, còn ta thiếu một người mẹ, chẳng phải vừa khéo hay sao?
Ta học theo dáng vẻ của Phương Hạnh Nhi, kéo kéo vạt áo, lại dùng tay che hai lỗ thủng sau m.ô.n.g, buộc hai b.í.m tóc chổng ngược lên trời rồi đứng trước cửa nhà quả phụ họ Đào, nghiêm túc hỏi:
“Thím, con trai thím mất rồi. Ta làm con gái thím nhé?”
Khuôn mặt vốn xám trắng của bà lập tức tím tái, bà trừng ta rồi tức giận mắng:
“Con trai ta mất rồi thì sao? Con trai ta có mất cũng chưa tới lượt một đứa con hoang như ngươi tới xem trò cười! A Căn còn sống thì sau này có thể phụng dưỡng ta, một nha đầu như ngươi thì làm được gì?”
Bà mắng ta, ta cũng chẳng để tâm. Người trong thôn đã mắng ta không cha dạy, không mẹ nuôi suốt bảy năm rồi, nghe thêm vài câu cũng chẳng đau chẳng ngứa, huống chi trước đây bà cũng từng cho ta ăn, mà cháo nhà bà còn đặc hơn cháo nhà người khác.
Chu bá đi ngang qua, thấy vậy liền dắt ta đi, vừa đi vừa thở dài lắc đầu:
“Đứa nhỏ này, nói chuyện cứ đ.â.m ngang xông thẳng, chẳng biết cái tính ấy giống ai.”
Ta làm sao biết mình giống ai. Ta chỉ biết mình giống một cọng cỏ dại, gió thổi tới đâu thì mọc tới đó.
Mùa thu năm ấy, Chu bá nhét ta vào đội làm thuê ngắn ngày của nhà Tiền lão gia bên cạnh. Ta theo mọi người cấy mạ suốt năm ngày, cuối cùng kiếm được hai mươi văn tiền.
Mấy đồng tiền nằm trong n.g.ự.c được ủ đến nóng hổi, khiến ta vui đến mức chạy một mạch đi tìm quả phụ họ Đào, thế nhưng cửa sân nhà bà đã mở toang, người bước ra lại là Phương A Quý.
Phương A Quý vừa gặm đùi gà vừa cười toe toét:
“Ngươi tìm nhị thẩm của ta à? Bà ấy chuyển tới căn nhà rách cuối thôn rồi. Mẹ ta nói sau này nhà cửa ruộng đất của bà ấy đều thuộc về nhà ta, hôm nay nhà ta còn hầm gà ăn mừng nữa.”