Hai mươi ba năm trước xảy ra động đất.
Bản tin về việc bác sĩ Hứa với tài nghệ cứu người như thần đã cứu một đứa trẻ, dù đã hơn mười năm trôi qua, vẫn có thể dễ dàng tìm thấy.
Từ nhỏ đến lớn, ai ai cũng không ngừng nói với cô rằng phải biết ơn bác sĩ Hứa. Chính bà ấy và Tống Diễm đã cứu mạng cô, là ân nhân lớn nhất trong cuộc đời cô.
An Ly không hiểu vì sao mọi người lại nói như vậy, nhưng những bản tin kia đã ghi chép mọi chuyện vô cùng rõ ràng, nên cô biết chắc rằng mẹ mình đã bị Hứa Thấm m/ổ lấy thai. Bà ta chính là kẻ gi/ết người.
Nếu khi đó bà ta chọn cứu mẹ cô, thì hai mẹ con rất có thể đều sẽ sống sót. Đợi đến khi cô đủ tháng chào đời, cô cũng không phải mang theo bệnh tật cả đời, mới hơn mười tuổi mà cơ thể đã già yếu như một người ngoài năm mươi.
Sau ba năm dốc hết tâm sức, cuối cùng đưa được Hứa Thấm vào tù. Thế nhưng, giữa ánh mắt của chồng bà ta - đôi mày nhíu chặt, biểu cảm vừa oán hận, vừa đau buồn, lại như đang cười đầy quỷ dị, An Ly đã sống lại.