Khán giả lập tức bùng nổ lần nữa. Giữa biển người đang hò hét đầy tiếc nuối, tôi trợn tròn mắt. Cùng với tôi, hai người đại diện ngồi dưới khán đài cũng đồng loạt mở to mắt. Người đại diện của tôi còn quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ai oán, giống như muốn hỏi: "Chuyện lớn như vậy mà em cũng không biết sao?" Tôi tỏ vẻ mình không biết gì để trả lời người đại diện. Hoá ra là anh ta cố ý? Thảo nào lúc đó lại nói là gọi nhầm! Tôi âm thầm ghi sổ, chuẩn bị về nhà tính nợ với anh ấy. Kỷ Hoài Phong hoàn toàn không biết gì. Anh ấy thậm chí còn mỉm cười với tôi. Nụ cười vô tội đến mức khiến tôi càng muốn…tính sổ hơn. Đến phần giao lưu với fan, có người hỏi về một chi tiết nhỏ.

- Văn Hi được lưu là VIP, thật sự chỉ vì cô ấy giàu sao?

Khán giả lập tức cười ồ. Rõ ràng chuyện này đã trở thành một "cái hố" nổi tiếng trong giới fan. Tôi tò mò nhìn sang anh ấy. Trước đây tôi đã bỏ qua chuyện này, chưa từng hỏi kỹ. Anh ấy nói là vì tôi giàu nhưng tôi không tin. Kỷ Hoài Phong khẽ ho một tiếng, dường như đang cố giữ vẻ bình tĩnh.

- Đương nhiên không đơn giản như vậy.

Anh ấy nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Ánh mắt ấy giống như đang chờ tôi cảm động.

- Cô ấy là một người cực kỳ quan trọng.

Khán giả lập tức đồng loạt "ồ" lên. Tiếng hò hét gần như muốn lật tung cả khán phòng. Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Tôi lặng lẽ siết c.h.ặ.t t.a.y anh ấy sau đó ghé sát tai anh, nhỏ giọng thì thầm:

- Anh cũng là khách VIP của em.

Ngay trước ống kính, vành tai của Kỷ Hoài Phong lập tức đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ. Khóe môi anh khẽ cong lên nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh. Chỉ là bàn tay đang nắm lấy tay tôi lại lặng lẽ siết c.h.ặ.t thêm vài phần. Khán giả nhìn thấy biểu cảm ấy lại cười nghiêng ngả.

【Ha ha ha! Ảnh đế đỏ mặt rồi!】

【Người vừa nãy còn bình tĩnh khoe vợ đâu rồi?】

【Khương Văn Hi chỉ cần nói một câu là anh ấy chịu không nổi.】

Sau khi công khai chuyện tình cảm, tôi và Kỷ Hoài Phong thậm chí còn có ít thời gian ở bên nhau hơn trước. Bởi vì hiện tại trong lịch trình đã không còn mục "ghép đôi tạo nhiệt" nữa. Hai người chúng tôi cũng không cần phải cố tình xuất hiện cùng nhau để tạo hiệu ứng. Ngược lại, cả hai đều bắt đầu dồn sức cho những dự án riêng. Cả hai chúng tôi đều có công việc riêng, nên giờ gặp nhau cũng ít hơn hẳn. Có khi tôi vừa kết thúc đoàn phim thì anh đã bay sang thành phố khác. Có lúc anh đang quay ngoại cảnh, còn tôi lại bắt đầu vào đoàn mới. Vì vậy, mỗi lần được gặp nhau, anh đều hận không thể kéo dài một phút thành hai phút. Thường thì, trước khi cửa xe đóng hẳn lại, anh đã kéo tôi vào lòng mình rồi. Có lần chỉ là đưa tôi về khách sạn sau khi tan làm. Anh ôm tôi mãi không chịu buông. Trợ lý đứng bên cạnh ho khan mấy tiếng, anh vẫn giả vờ không nghe thấy. Kết quả là, chúng tôi lại trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi trên mạng xã hội với...

#Nụ hôn say đắm của Kỷ Hoài Phong và Khương Văn Hi#

#Bãi đậu xe của Kỷ Hoài Phong và Khương Văn Hi#

#GIF của Kỷ Hoài Phong và Khương Văn Hi#

Vô số ảnh GIF động bắt đầu lan truyền trên Weibo. Có ảnh mờ, cũng có ảnh độ nét cao. Có tấm chỉ chụp được bóng lưng. Có tấm lại chụp rõ đến mức ngay cả biểu cảm ngượng ngùng của tôi cũng nhìn thấy. Ban đầu tôi còn thấy xấu hổ. Về sau mở Weibo ra ngày nào cũng nhìn thấy, dần dần cũng thành quen. Theo thời gian, mọi người dần trở nên chai lì với chuyện đó. Bọn họ cứ nói muốn được nhìn thấy thứ gì đó kích thích hơn nữa, thế là lại bắt đầu một vòng giục cưới mới. Ban đầu, tôi còn hơi ngại nên đã mắng Kỷ Hoài Phong vài lần. Anh lại cười rất vô tội.

- Anh có làm gì đâu.

Tôi trừng mắt nhìn anh. Anh lại ôm lấy tôi, cười đến mức khóe mắt cong cong.

- Anh nhớ em mà.

Về sau, tôi cũng quen dần. Tôi và Kỷ Hoài Phong phải quay phim liên tục nhiều tháng trời, nên đám cưới của chúng tôi cứ bị dời hết lần này đến lần khác. Đến năm thứ tư kể từ khi bị người hâm mộ thúc giục kết hôn, cuối cùng tôi và Kỷ Hoài Phong cũng đi đăng ký kết hôn. Ngày cầm cuốn sổ đỏ trên tay, cả hai nhìn nhau rất lâu. Không ai nói gì, chỉ cùng bật cười. Vào ngày chính thức nhận giấy chứng nhận kết hôn, Kỷ Hoài Phong đã chuẩn bị cho tôi một bàn tiệc đầy đủ cá thịt. Anh còn đặc biệt tự mình xuống bếp từ sáng sớm. Lúc tôi bước vào phòng ăn, cả bàn đầy những món tôi thích. Anh nói muốn ăn mừng thật lớn. Tôi liên tục khen ngợi anh vì đã trưởng thành hơn nhiều. Không ngờ, vừa ăn được một lúc, tôi đã bắt đầu buồn nôn, nôn đến mức trời đất quay cuồng. Kỷ Hoài Phong c.h.ế.t lặng. Khuôn mặt anh trắng bệch.

- Vợ ơi, đồ ăn anh nấu dở đến thế sao? Em khó chịu như vậy à?

Tôi che miệng, xua tay với anh, rồi...lại tiếp tục nôn. Kỷ Hoài Phong nhìn mà đau lòng vô cùng. Anh vừa vỗ lưng cho tôi vừa tự trách mình.

- Chắc là do anh chưa có kinh nghiệm thôi. Sau này anh sẽ chăm chỉ luyện tập kỹ năng nấu nướng hơn...

Anh còn đang nói một tràng bên tai tôi, toàn là những lời tự trách bản thân. Tôi thật sự không chịu nổi nữa, nên tôi lấy que thử t.h.a.i từ trong túi ra, đưa cho anh. Khi nhìn thấy hai vạch đỏ rõ ràng, anh ngây người vài giây, rồi chớp chớp mắt như thể đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng. Ngay sau đó, cả người anh như nổ tung trong vui sướng. Anh ôm chầm lấy tôi, vừa xoay vòng vừa hét lớn:

- Vợ ơi!!!

Tôi bất lực thở dài. Vốn dĩ tôi còn định tối nay sẽ tạo cho anh một bất ngờ. Ai ngờ...chúng tôi chỉ có thể thông báo tin vui sớm hơn dự định. Sau khi biết tôi mang thai, Kỷ Hoài Phong ngày nào cũng lải nhải rằng anh muốn có một cô con gái. Đi đâu gặp ai cũng nói:

- Nhà tôi sau này chắc chắn sẽ có một công chúa nhỏ.

Tôi bật cười hỏi:

- Tại sao lại nhất định phải là con gái?

- Bởi vì con gái của chúng ta sẽ giống em.

Anh nói câu ấy rất tự nhiên. Giống như đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời. Sau đó, đúng như ý nguyện của anh...tôi sinh ra một bé trai. Lúc y tá bế con đến, anh ngơ ngác vài giây rồi lập tức cẩn thận ôm lấy đứa bé. Nhưng anh không hề tỏ ra thất vọng chút nào. Tôi hỏi anh:

- Không phải anh thích con gái hơn sao?

Anh bế con trai trong lòng, nở nụ cười dịu dàng rồi đáp:

- Chỉ cần là con do em sinh ra, anh đều yêu.

Tối hôm đó, chúng tôi đăng một bài viết lên Weibo. Trong ảnh là ba bàn tay chồng lên nhau. Bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ. Phía dưới chỉ có một câu rất ngắn.

"Từ nay, nhà chúng mình có thêm một thành viên."

Chỉ sau vài phút, hàng trăm nghìn lời chúc đã xuất hiện. Màn hình điện thoại không ngừng sáng lên. Tôi ngẩng đầu nhìn hai cha con đang ngủ say bên cạnh. Khóe môi khẽ cong lên. Từ nay về sau...chúng ta sẽ cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.

Hết - Hoá Ra Ảnh Đế Là Fan Cuồng Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia