Trong lúc tôi còn do dự, Kỷ Hoài Phong lặng lẽ liếc về góc đường. Ở đó có một chiếc camera. Tôi hiểu anh đang nhắc nhở mình vì thế, tôi chỉ đành kéo vali đi vào. May mà tuy chỉ có một phòng, nhưng lại có hai chiếc giường. Kỷ Hoài Phong chủ động chọn chiếc giường cạnh cửa sổ.

- Em nhát gan, ngủ bên trong đi.

Tôi: “?”

Sao anh ấy biết tôi nhát gan? Biết rồi còn cố ý nói ra, đúng là đáng ghét. Sau khi thu dọn xong xuôi, đạo diễn gọi mọi người ra sân quay cảnh mở đầu. Bốn cặp khách mời, trong đó có năm người là diễn viên và ba người là ca sĩ. Đều là những người tôi từng hợp tác, nên cũng không quá xa lạ. Sau khi mọi người giới thiệu xong, một nhân viên mang khay lên. Các khách mời đều vô cùng tò mò. Đạo diễn mỉm cười bí hiểm.

- Mỗi cặp khách mời sẽ rút ngẫu nhiên một lá bài để quyết định địa điểm hẹn hò đầu tiên.

Có người tò mò hỏi:

- Có những địa điểm nào vậy?

Đạo diễn giải thích:

- Nơi hẹn hò sang trọng nhất là bữa tối dưới ánh nến bên bờ biển. Còn nơi tệ nhất… để các bạn tự trải nghiệm đi.

Nghe thấy sự do dự trong giọng điệu của ông ấy, tôi lập tức có linh cảm chẳng lành. Tôi vội vàng nhìn Kỷ Hoài Phong với ánh mắt cầu cứu.

- Hay là anh rút đi? Vận may của em chưa bao giờ tốt cả.

Kỷ Hoài Phong liếc nhìn tôi.

- Hãy tin tưởng bản thân, cố lên. Không sao. Nếu rút được cái tốt thì là công của em, còn nếu rút được cái xấu thì cứ đổ lên đầu anh.

Dưới ánh mắt khích lệ của anh, tôi nghiến răng, run rẩy đưa tay ra rút một lá bài nhỏ rồi đưa cho anh. Kỷ Hoài Phong nhìn thoáng qua, khóe môi khẽ cong lên. Tôi còn tưởng mình rút được thứ gì tốt lắm. Kết quả…“Chiếu cỏ chống muỗi”. Đạo diễn cố nhịn cười giải thích:

- Chính là một căn lều tranh nhỏ, không có t.h.u.ố.c chống muỗi, đồ ăn duy nhất chỉ có bánh nướng thôi…

Tôi c.h.ế.t lặng. Chen chúc cùng Kỷ Hoài Phong trên một tấm chiếu cỏ trong căn lều tranh nhỏ sẽ là cảm giác thế nào? Tôi chỉ muốn tát chính mình. Bốn lá bài! Tại sao lại đúng cái này chứ? Nhưng Kỷ Hoài Phong chẳng hề để tâm. Anh rất tự nhiên cầm chiếc bánh nướng lớn trên bàn lên ăn. Còn tôi thì co ro ôm lấy bản thân, vừa đập muỗi vừa than trời. Lúc này, một nhân viên cầm phiếu nhiệm vụ đi vào.

- Xin chào các vị khách! Vì các bạn đã rút phải căn phòng tệ nhất, nên chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể nâng cấp địa điểm hẹn hò.

Tôi vừa khóc vừa hỏi:

- Có nước chống muỗi không?

Nhân viên mỉm cười đáp:

- Hoàn thành nhiệm vụ là có thể mở khóa.

Tôi đập mạnh vào đùi.

- C.h.ế.t tiệt! Làm ngay!

Nhiệm vụ đầu tiên là làm tăng nhịp tim của người yêu. Tôi và Kỷ Hoài Phong đều đeo thiết bị đo nhịp tim. Chỉ cần cả hai cùng đạt tới 120 nhịp/phút trong vòng năm phút là nhiệm vụ hoàn thành. Tôi cạn lời. Kỷ Hoài Phong nhìn thiết bị của mình, ngạc nhiên hỏi:

- Sao chỉ có 60 thôi? Chậm thế à?

Anh liếc nhìn tôi rồi nhẹ giọng nói:

- Em có thể giúp anh tăng lên nhanh hơn.

Tôi chống cằm suy nghĩ. Đang tập trung thì bỗng nhiên cảm thấy bên tai hơi ngứa. Theo phản xạ, tôi còn tưởng là muỗi. Đến khi quay đầu lại, tôi mới phát hiện khuôn mặt Kỷ Hoài Phong đã phóng đại ngay trước mắt. Anh khẽ hôn lên vành tai tôi. Sau đó vươn tay ôm lấy má tôi, đặt một nụ hôn lên môi. Ngay lúc tôi cứng đờ tại chỗ, thiết bị phía sau lập tức phát ra tiếng bíp. Nhịp tim của tôi đã đạt 120. Hay lắm, chỉ trong một phút đã hoàn toàn thất thủ. Kỷ Hoài Phong nhìn tôi, đáy mắt mang theo ý cười. Mặt tôi đỏ bừng, trong lòng vô cùng không phục. Tôi cũng học theo anh, chủ động hôn anh một cái. Kết quả…nhịp tim của anh chỉ lên đến 80. Tôi tức giận túm lấy anh.

- Anh định đi thi vận động viên à? Tim đập chậm như vậy?

Anh bật cười.

- Em nói sao thì là vậy.

Tôi: “…”

Nói thì dễ nghe lắm, nhưng hành động hoàn toàn không giống. Tim đập chậm? Khoan đã…Cơ bụng? Tôi không nhịn được nuốt nước bọt. Khi nhìn Kỷ Hoài Phong lần nữa, ánh mắt tôi đã thay đổi. Tôi đưa tay chạm lên cơ bụng của anh. Nhịp tim của anh lập tức tăng vọt lên 90. Kỷ Hoài Phong nắm lấy cổ tay tôi, giọng nói trầm khàn.

- Em…

Tôi nhẹ nhàng vén một góc áo phông của anh lên, luồn tay vào bên trong. Đồng t.ử của anh lập tức co rút. Thiết bị bắt đầu điên cuồng phát ra tiếng bíp. Nhân viên đứng bên cạnh nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy khó hiểu.

- Chúc mừng hai vị, các bạn có thể nâng cấp địa điểm hẹn hò rồi.

Tôi ôm c.h.ặ.t chai nước chống muỗi như ôm bảo vật. Còn Kỷ Hoài Phong thì kéo c.h.ặ.t áo mình lại, trên mặt tràn ngập vẻ tủi thân và phẫn nộ. Sau ngày quay ngoại cảnh đầu tiên, tôi mệt đến mức gần như kiệt sức. Còn Kỷ Hoài Phong thì lại giống hệt một cô vợ nhỏ chịu đủ oan ức. Anh ấy cứ bám theo tôi. Tôi đáp lại:

- Tôi học từ anh đấy.

Anh ấy tỏ vẻ vô cùng bất mãn. Tôi xỏ dép rồi đi vào phòng tắm. Đến lúc bước ra ngoài, anh ấy lại không mặc áo. Tôi trợn tròn mắt. Những giọt nước còn đọng trên cơ bụng săn chắc của anh ấy. Anh ta thản nhiên lau tóc, tôi lùi lại mấy bước:

- Anh định làm gì vậy?

Anh ấy trông vô cùng vô tội:

- Dù sao mọi chuyện cũng thành ra thế này rồi, cũng chẳng sao mà, đúng không?

Tôi: "……"

6 - Hoá Ra Ảnh Đế Là Fan Cuồng Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia