13

Sau sự việc của Trâu Hạo, mối quan hệ giữa tôi và Hứa Thanh Diệp đã thân thiết hơn rất nhiều.

Nhưng chỉ giới hạn ở mức bạn bè.

Nói đến cũng kỳ lạ, "X" bây giờ đối với việc làm ông tơ ngày càng nhiệt tình hơn.

Cứ luôn hỏi thăm dò thái độ của tôi đối với Hứa Thanh Diệp.

Sao cứ luôn đẩy tôi cho người khác vậy chứ.

Anh ấy là thật sự thích tôi sao?

Hay là nói bởi vì anh ấy quá thích tôi rồi, cho nên bất kể tôi thích ai anh ấy cũng đều dốc toàn lực ủng hộ?

Dựa theo tính tình của "X", hình như đó cũng là chuyện anh ấy có thể làm ra được thật.

Tôi quyết định sớm một chút giải thích rõ ràng cái sự kiện hiểu lầm thầm mến Hứa Thanh Diệp này.

Không muốn lại dùng vô số lời nói dối để đi lấp một lời nói dối nữa.

Nhưng thẳng thắn cũng là cần có dũng khí đấy.

Mỗi lần lời đến bên miệng, tôi lại nuốt ngược trở vào.

Cứ như vậy mà lần lữa hết lần này đến lần khác.

Chẳng ngờ được, lại gây ra chuyện nữa rồi.

Hôm nay, Hứa Thanh Diệp hẹn tôi đi ăn cơm, tin nhắn rất bình thường:

【Buổi tối có rảnh không? Tôi lại phát hiện ra một nhà hàng, cùng đi nếm thử xem sao?】

Những món ngon mà Hứa Thanh Diệp phát hiện ra đều rất ngon, tôi rất sẵn lòng đi.

Tôi tưởng rằng bữa cơm này cũng giống như mọi khi thôi.

Đến nơi mới phát hiện ra có điều không đúng.

Nhân viên phục vụ dẫn tôi đến phòng bao, đẩy cửa ra, tôi đờ người ra luôn.

Bên trong trải đầy hoa hồng, trên bàn bày biện bữa tối dưới ánh nến lung linh.

Tôi vừa bước vào, pháo hoa bên ngoài cửa sổ sát đất vụt sáng bay lên.

Hứa Thanh Diệp bước vào trong.

Hôm nay anh ấy ăn mặc chính tề, một bộ âu phục màu trắng, bờ vai rộng chân dài, cà vạt được thắt một cách tỉ mỉ không một nếp nhăn, giống như người mẫu trên trang bìa tạp chí vậy.

Lòng tôi mạnh mẽ chùng xuống, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ:

Xong rồi, Hứa Thanh Diệp muốn tỏ tình.

"Hứa Thanh Diệp!"

Tôi đuổi kịp trước khi anh ấy mở miệng, lớn tiếng cắt ngang.

Hứa Thanh Diệp nhìn tôi một cách không hiểu vì sao, những từ ngữ anh ấy chuẩn bị sẵn một chữ còn chưa kịp nói ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, bắt đầu giải thích về cái sự kiện hiểu lầm thầm mến này.

Nói xong, trong phòng bao im lặng rất lâu.

"Cho nên cậu không thích tôi, cũng..."

Hứa Thanh Diệp cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói rất bình lặng, không nghe ra được cảm xúc gì.

Anh ấy im lặng một lát, dường như hạ quyết tâm, tiếp tục nói:

"Cũng không thích anh ta sao?"

Tôi ngẩn ra một lúc.

Anh ta?

Giây tiếp theo tôi phản ứng lại được rồi, anh ấy đang nói đến "X".

"Tôi..." không thích anh ấy.

Lời đến bên miệng, tôi khựng lại.

Tôi lại há miệng lần nữa, nhưng những lời phía sau thế nào cũng không nói ra khỏi miệng được.

Ngay từ lúc bắt đầu, tôi là vì để đối phó với lời tỏ tình của "X" mới tùy miệng bịa ra lời nói dối đó thôi.

Bởi vì tôi sợ hãi bản thân là một người nông cạn, sợ hãi ngoại hình của "X" không nằm trong phạm vi tiếp nhận của tôi.

Nhưng sau đó thì sao chứ?

Tôi cố tình nói với "X" là hôm nay đã cùng Hứa Thanh Diệp đi những đâu, ăn cái gì, chơi có vui vẻ hay không.

Mỗi lần gửi xong những lời đó, tôi đều sẽ dán mắt vào màn hình đợi câu trả lời của anh ấy.

Một khi nhận được tín hiệu ghen tuông của "X", tôi có thể lập tức thẳng thắn, cắt đứt liên lạc với Hứa Thanh Diệp.

Tôi thật sự để ý ngoại hình đến thế sao?

Nếu như để ý, tại sao lại không đồng ý với Hứa Thanh Diệp chứ.

Nếu như bây giờ là "X" một lần nữa tỏ tình với tôi.

Tôi sẽ từ chối chứ...

Không đâu.

14

Hứa Thanh Diệp vẫn luôn đứng ở nguyên tại chỗ đợi câu trả lời của tôi.

Nhưng đầu óc tôi rất hỗn loạn, quay người chạy ra khỏi phòng bao.

Một mạch chạy về đến trường, tôi gọi điện thoại cho "X".

Anh ấy bắt máy rất nhanh.

"Anh đang ở trường à?" Tôi hỏi.

"...Ở đây."

"Vậy bây giờ anh đến tìm tôi đi, ngay lập tức, liền luôn nhé. Tôi đợi anh ở sân vận động phía Bắc."

"Được."

Cúp điện thoại, tay tôi đều đang run lên bần bật.

Tôi ngồi xổm dưới một gốc cây, dán mắt xuống mặt đất, không dám ngẩng đầu lên.

Chưa đầy mười phút, một đôi giày lọt vào tầm mắt của tôi, dừng lại trước mặt tôi.

"Văn Tích."

Là "X".

"Anh đợi một chút!"

Tôi dư quang nhìn thấy động tác quỳ một gối xuống của "X", vội vàng lên tiếng cắt ngang, lấy hai tay bịt c.h.ặ.t mắt lại.

"Nói thật cho tôi biết đi, có phải anh rất xấu xí không?"

Người trước mặt im lặng mất một khoảnh khắc.

"Chắc là... không xấu đâu nhỉ."

"Tôi không tin."

Tôi có lý có cứ trần thuật lại những suy đoán trước đây của bản thân.

Nói xong, phía trên đỉnh đầu tôi truyền đến một tiếng cười khẽ.

Tôi trước chân vừa mới từ chối lời tỏ tình của Hứa Thanh Diệp, sau chân đã đến tìm anh ấy rồi.

Đã đến cái nước này rồi.

Bất kể kết quả như thế nào, thì cũng là tự bản thân tôi chọn lấy thôi.

"Anh còn thích tôi không?"

"Tất nhiên rồi, tôi vẫn luôn thích cậu."

Có một câu nói này là đủ rồi.

"Thật ra chuyện tôi thầm mến Hứa Thanh Diệp là lừa anh thôi, tôi không thích anh ấy đâu.

"Tôi thích anh."

"Trên đường đến đây tôi đã nghĩ kỹ rồi, cho dù anh có xấu xí thành đầu heo thì cũng không sao cả."

Một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay tôi.

"Vậy cậu nhìn xem tôi có phải là đầu heo không nhé."

Giọng của anh ấy trầm trầm, mang theo ý cười.

Tim tôi đập nhanh đến mức như sắp nổ tung ra vậy, những ngón tay từng chút từng chút thả lỏng, từ từ ngẩng đầu lên.

"Ơ? Sao lại là cậu!"

Hứa Thanh Diệp nụ cười càng đậm hơn.

Tôi hiểu ra vấn đề rồi, đ.ấ.m một đ.ấ.m về phía Hứa Thanh Diệp.

Một lúc có quá nhiều chuyện muốn biết, nhưng lại không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu nữa.

Cuối cùng, tôi nói với Hứa Thanh Diệp:

"Trận pháo hoa vừa rồi tôi chưa có nhìn kỹ, có thể lại một lần nữa được không?"

-Hết chính văn-

Chương 7 - Hóa Ra Đại Thần Chính Là Nam Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia