Chương 13: "Chiến binh cuồng yêu" tái xuất giang hồ!
Sau khi tạm biệt cô Lục để quay về công ty, toàn bộ những cảm xúc u uất, tăm tối đè nén trong tôi nhiều ngày qua đều đã bị ngọn lửa nhiệt huyết thiêu rụi sạch sẽ. Lúc này đây, tôi thấy toàn thân tràn ngập năng lượng, tinh thần lên cao ngút ngàn; không một điều gì trên đời này có thể ngăn cản tôi lao về phía trước vì tình yêu nữa!
"Tiểu Trần này, hôm nay trông cậu hơi lạ đấy nhé. Sao nhìn cứ như biến thành con người khác thế?"
Vừa bước chân vào văn phòng, Lão Mã đã lại bắt đầu buông lời bình luận. Cái gã lắm chuyện này, tôi thật sự chỉ muốn tẩn cho một trận! Chính vì cái mồm loa phường của anh ta mà tôi với Lục Y Phàn mới xảy ra hiểu lầm lớn đến thế. Chỉ cần nghĩ đến những uất hận và tủi thân mà cô ấy phải chịu đựng suốt mấy ngày qua là trái tim tôi lại đau nhói.
Tôi bước thẳng về phía phòng làm việc của Giám sát Lục. Không thèm gõ cửa, tôi đẩy dải bước vào rồi dứt khoát đóng sầm cửa lại, cắt đứt hoàn toàn những ánh mắt soi mót của Lão Mã ngoài kia.
Lục Y Phàn vốn đang có tâm trạng rất tệ, thấy có người vào phòng mà không gõ cửa liền nổi giận định lên tiếng gắt gỏng. Thế nhưng, khi ngẩng đầu lên thấy người đó là tôi, cô ấy chợt khựng lại, sững sờ tại chỗ.
"Tiểu Phàn, anh xin lỗi! Đều là lỗi của anh đã khiến em phải chịu nhiều tủi thân như vậy." Tôi mở hộp quà mang theo trên tay, trân trọng ôm ra một bó hoa hồng Champagne ngát hương hướng về phía cô ấy.
Lục Y Phàn nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt kiên định, không đưa tay ra nhận lấy hoa, cũng chẳng thốt ra một lời nào.
Nhìn dáng vẻ ấy của cô ấy, tôi dốc hết nỗi lòng thổ lộ:
"Tiểu Phàn, anh yêu em! Ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy em, anh đã đem lòng yêu em rồi. Đời người ai cũng sẽ có những ngày tháng không thể nào quên — và những ngày tháng đó đều gắn liền với tình yêu. Có những ngày mờ nhạt trôi qua, có những ngày dở dang giữa chừng, lại có những ngày đi đến hồi kết nhưng chẳng mấy ai còn nhớ đến lời hẹn ước ban đầu... Trong số đó, có lẽ vẫn còn lại những nếp nhăn mờ dại hay những sợi tóc điểm bạc. Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn ông trời đã cho anh được gặp em vào những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.
Càng ở bên em trong năm qua, anh lại càng yêu em sâu đậm. Anh không biết mình đã muốn nói điều này với em bao nhiêu lần, nhưng anh quá tự ti, luôn cảm thấy bản thân mình không đủ tốt, không xứng với em. Nếu hôm nay anh không dũng cảm nói ra, anh sợ rằng sau này mình sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội..."
Đôi môi Lục Y Phàn khẽ run rẩy. Cô ấy đưa tay nhận lấy bó hoa hồng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má xinh đẹp, tí tách rơi xuống từng cánh hoa mỏng mong.
Tôi lấy hết sự can đảm, nhẹ nhàng nhón chân đặt một nụ hôn nồng thắm lên trán cô ấy. Anh trả lại cho em nụ hôn của đêm Giao thừa năm ấy, đồng thời gửi gắm vào đó tất cả sự thương nhớ cùng những lời nguyện ước chân thành nhất từ đêm hôm ấy dành cho em.
Tôi ghì c.h.ặ.t gương mặt mình sát bên má cô ấy, thì thầm từng chữ từ tận đáy lòng: "Tiểu Phàn, anh yêu em, nhưng trước đây anh không dám nói ra... Anh sợ nói ra rồi thì trái tim anh sẽ tan vỡ ngay lập tức; anh không sợ cái c.h.ế.t, anh chỉ sợ nếu anh không còn trên đời này nữa, sẽ chẳng còn ai yêu em nhiều như anh đã từng yêu..."
Lục Y Phàn không thể kìm nén được cảm xúc thêm một giây nào nữa. Cô ấy gục đầu vào vai tôi khóc nức nở, đôi tay nhỏ bé liên tục đ.ấ.m mạnh vào lưng tôi cho bõ tức.
"Trần Tư Hãn, đồ tồi nhà anh!"
Tôi mặc cho cô ấy trút giận lên lưng mình. Cảm giác được ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy trong lòng lúc này giống như tôi đang ôm trọn cả thế giới vào lòng vậy.
Khi Lục Y Phàn và tôi sánh bước bên nhau bước ra khỏi phòng làm việc, toàn bộ đồng nghiệp trong văn phòng đều c.h.ế.t đứng tại chỗ. Lão Mã thậm chí còn kinh ngạc đến mức lắp ba lắp bắp, nói không thành lời: "Tiểu... Tiểu Trần, cậu với Giám sát... hai người... hai người..."
Lục Y Phàn ôm bó hoa hồng trong tay, kiêu hãnh ngẩng cao đầu: "Tôi và Trần Tư Hãn đang hẹn hò. Từ bây giờ, anh ấy chính là bạn trai của tôi!"
Nhìn Lục Y Phàn lúc này, ánh mắt tôi trào dâng một tình yêu tha thiết không bờ bến. Một cô gái dũng cảm, dám yêu dám hận, lại sở hữu khí chất kiêu hãnh và rạng rỡ đến nhường này — thử hỏi trên đời này làm sao có thể không si mê cô ấy cho được?