Bình luận thứ nhất: "Đứa con gái đ.á.n.h người tên là Lăng Kha, cấp ba học cùng trường với bọn tôi. Tôi gửi kèm bảng điểm của cậu ta ở đây, mọi người tự xem rồi đ.á.n.h giá xem cái danh thủ khoa thi đại học của cậu ta gian gian dối dối đến mức nào."
Hình ảnh đi kèm là bảng điểm các kỳ kiểm tra tháng từ lớp 10 đến lớp 12 t.h.ả.m hại không lỡ nhìn của tôi.
Bình luận thứ hai: "Nghe đâu cậu ta bị điếc một bên tai, thần kinh lại có vấn đề, chính tay cậu ta đã hại c.h.ế.t bố đẻ mình đấy. Sáng qua lúc cậu ta ra tay đ.á.n.h người ở nhà ăn, ánh mắt cũng đáng sợ cực kỳ. Nếu không nhờ anh Cố đứng ra can thiệp thì chưa biết chừng cô bạn kia đã mất mạng rồi."
Bình luận thứ ba: "Có bằng chứng đàng hoàng nhé! Hồi cấp ba chỉ cần cậu ta nhìn ai không vừa mắt là xông vào đ.á.n.h người đó. Có lần còn đ.á.n.h người ta chấn động não, bên kia yêu cầu đuổi học thì mẹ nó lại mò đến xin xỏ thầy hiệu trưởng để bảo vệ cậu ta. Mẹ cậu ta với thầy hiệu trưởng... ừm, mọi người tự hiểu nhé."
Phía dưới nữa là hàng loạt bình luận nghi ngờ, lăng mạ, giễu cợt. Bọn họ mắng tôi là kẻ sát nhân, là đứa bạo lực cuồng sát, đòi đuổi tôi ra khỏi trường.
9
Còn sự thật là gì, liệu có ai quan tâm không?
Đó là một buổi tối trước kỳ thi chuyển cấp vào lớp 10, tôi đang ngồi học bài trong phòng thì đột nhiên nghe thấy tiếng đập bàn văng ghế chát chúa ở bên ngoài. Chắc chắn là bố lại đang ra tay đ.á.n.h đập mẹ tôi rồi. Tôi lập tức lao ra ngoài.
Đúng như dự đoán, bố tôi vì đòi tiền mà c.h.ử.i rủa bằng những từ ngữ dơ bẩn vô học, ghim c.h.ặ.t mẹ tôi xuống sàn nhà rồi đ.ấ.m đá túi bụi. Mẹ tôi hoàn toàn không phải đối thủ của ông ta, chỉ biết ôm đầu cuộn tròn người van xin.
Tôi nhặt chiếc ghế gỗ nhỏ ngã trên sàn lên rồi lao thẳng về phía bố tôi.
Bố tôi mắt đỏ ngầu, nồng sặc mùi rượu. Tay trái ông ta đỡ lấy chiếc ghế gỗ, còn tay phải tung một cú tát trời đ.á.n.h thẳng vào mặt tôi.
Trong phút chớp, tai tôi ù đi, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Đến khi tôi định thần lại được thì bố tôi đang bóp c.h.ặ.t cổ mẹ tôi, miệng gào lên: "Đi c.h.ế.t đi! Đi c.h.ế.t đi!"
Mắt mẹ tôi đã bắt đầu trợn ngược.
Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải g.i.ế.c c.h.ế.t ông ta! Chỉ khi ông ta c.h.ế.t đi thì mẹ mới thoát khỏi cái chốn địa ngục này!
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, lao vội đến bàn trà, vơ lấy chiếc d.a.o gọt hoa quả rồi cắm mạnh vào thắt lưng phía sau của ông ta.
Ông ta gầm lên một tiếng đau đớn.
Toàn thân ông ta đơ ra, chậm rãi quay người lại nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi, một tay bịt c.h.ặ.t vết thương ở eo, m.á.u tươi theo ống quần chảy lênh láng xuống sàn.
Đầu óc tôi hoàn toàn m.ô.n.g quạnh, tay vẫn cầm chiếc d.a.o, ngơ ngác trố mắt nhìn ông ta.
Vẫn là mẹ tôi phản ứng lại trước. Mẹ gượng gãi bò từ dưới đất dậy, giật phăng chiếc d.a.o trên tay tôi rồi ném ra thật xa.
"Tiểu Kha, con nhớ kỹ cho mẹ, bố con là do mẹ đ.â.m bị thương, không liên quan gì đến con hết!" Mẹ quỳ gối dưới đất, dùng bàn tay run rẩy ôm lấy mặt tôi, liên tục lặp đi lặp lại: "Con đừng sợ, có mẹ ở đây rồi, con sẽ không sao đâu!"
Toàn thân tôi run lên bần bật, cổ họng như bị nghẹn lại, không thể phát ra dù chỉ một tiếng động.
10
Hôm đó, bố tôi bị hỏng một bên thận.
Sau khi phẫu thuật tỉnh lại, việc đầu tiên ông ta làm là đòi báo công an để tống tôi vào tù.
Đây là việc mà một người làm bố nên làm sao?
Năm đó tôi mới 15 tuổi, hành vi cố ý gây thương tích sẽ phải đi tù. Bố tôi hoàn toàn không vì tôi là con gái mà nương tay.
Ông ta căm ghét việc tôi là con gái. Từ khoảnh khắc tôi cất tiếng khóc chào đời, ông ta đã c.h.ử.i tôi là đồ ăn hại, mắng sao tôi không c.h.ế.t quách đi cho xong?
Trong phòng bệnh, mẹ tôi vứt bỏ toàn bộ tự trọng, van nài ông ta tha cho tôi.
Tôi đứng lặng ở một góc. Trong lòng vừa căm hờn, vừa hối hận. Tôi hối hận sao lúc đó mình không ra tay tàn nhẫn hơn chút nữa, trực tiếp đ.â.m c.h.ế.t ông ta có phải tốt hơn không!
Tôi khuyên mẹ ly hôn, bảo mẹ đi tố cáo ông ta bạo hành gia đình, nhưng mẹ không chịu, bảo rằng tôi còn nhỏ không hiểu chuyện.
Tôi đúng là không hiểu nổi. Theo góc nhìn của tôi, mấy kẻ bạo hành gia đình đều đáng c.h.ế.t, nên biến đi càng xa càng tốt.
Sau này, không biết mẹ tôi đã chấp nhận điều kiện gì với bố tôi mà ông ta mới chịu tha cho tôi. Nhưng thái độ của ông ta đối với mẹ ngày càng tồi tệ hơn. Mẹ không cho tôi can thiệp vào nữa, bắt tôi phải đăng ký ở nội trú tại trường.
Chính lần đó, tôi bị bố đ.á.n.h đến mức thủng màng nhĩ tai trái, giảm thính lực mức độ trung bình.
Tôi bắt đầu buông thả bản thân, trở nên ngông cuồng bốc đồng.
Tôi trốn học ra ngoài đ.á.n.h nhau với đám học sinh trường khác, ra tay lần nào cũng tàn nhẫn, toàn đ.á.n.h đến khi đối phương gần c.h.ế.t mới chịu dừng, đứa nào không phục là đ.á.n.h cho đến khi chịu phục mới thôi.
Thời gian đó tôi ngầu lắm, đám đàn em đi theo toàn gọi tôi là chị Kha, đúng chuẩn đại ca học đường.
Thành tích học tập tôi chẳng buồn bận tâm. Tôi chỉ muốn nhanh ch.óng trưởng thành để bảo vệ mẹ, kéo mẹ ra khỏi vũng lầy tăm tối đó.