"Mẹ ta còn không biết thân phận tình nhân đó, không thể nào cấu kết với hắn ta được!"
Lòng ta nguội lạnh một nửa, run rẩy nói: "Hơn nữa nhà ta đời đời đều thề độc không tham gia đảng phái tranh chấp, chỉ một lòng trung thành với bệ hạ!"
"Thôi được rồi, phụ hoàng đã tăng cường thêm người bảo vệ Tĩnh Viễn Hầu rồi."
Vân Duy lặng lẽ lườm một cái: "Ta trèo lên Trích Tinh các cũng là để Lâm Khinh Trọng yên tâm hơn, ai ngờ lại xem được một màn náo nhiệt như thế."
Vân Duy nói xong câu "ngủ sớm đi" liền chuẩn bị lật cửa sổ rời đi, nhưng chân kia còn chưa bước ra đã bị Vân Tụng túm lấy cổ áo.
"Ngụy Sầm còn biết ngươi ở trong phòng mà còn trèo lầu ba làm gì nữa, giả đáng thương cho ai xem?"
Còn ta như một cục thịt mỡ bị thần kinh nằm trên giường, chỉ cảm thấy có gì đó không đúng.
Tiểu cung nữ đưa bữa sáng lén nhét một tờ giấy vào lòng bàn tay ta, hạ giognj dặn dò ta: "Chủ t.ử nói muốn nô tỳ đêm mai hộ tống tiểu chủ t.ử rời khỏi Trích Tinh các."
Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, ta? Tiểu chủ t.ử? Ta là nữ nhi của Duệ Vương sao?
Ta mở tờ giấy ra, bên trên vẽ một bức tiểu họa của mẹ ta, nhưng ta vừa nhìn một cái, tiểu cung nữ đã giật lấy bức họa của mẹ ta nhét vào miệng.
Cái thứ này có gì ngon mà ăn? Nàng ta đây là muốn tranh giành mẹ ta với ta sao?
Ta nhìn miệng tiểu cung nữ đang nhai, chỉ cảm thấy mẹ ta nói đúng, người ở Kinh thành quả nhiên đều có bệnh!
5
Nếu thật sự là mẹ ta cấu kết với Duệ Vương muốn tạo phản gửi tin cho ta, vậy đêm mai ta phải tìm một lý do để đuổi Vân Tụng và Vân Duy đi.
Ta suy nghĩ hồi lâu viết hai bức thư tình hẹn hai người bọn họ giờ Hợi bỏ trốn. Chờ đến giờ Hợi hai người bọn họ đến, tiểu cung nữ đã dẫn ta trốn rồi.
Nhưng Ngụy Sầm cầm hai bức thư tình như nắm hai cục than nóng, tay run rẩy: "Mỗi người một bức ư?"
Sau khi lặp đi lặp lại xác nhận với ta, Ngụy Sầm nghiến răng nói nể mặt mẹ ta, hắn ta sẽ làm việc trái với lương tâm giúp ta lần cuối, còn dặn ta ngàn vạn lần đừng học theo mẹ ta.
Ta đang giấu lưỡi da-o mỏng vào ống tay áo thì Vân Duy mừng rỡ không che giấu được xông vào điện: "Khinh Trọng, nàng, những điều trong thư nàng nói là thật sao?"
Ta vội đưa tay bịt miệng Vân Duy, Vân Duy hiểu ý gật đầu: "Nàng yên tâm, ta đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, nhất định sẽ không để nàng chịu uất ức."
Ta liên tục đồng ý bảo Vân Duy quay về chuẩn bị thêm, hẹn gặp vào giờ đã định ban đêm.
Nhưng còn chưa đến giờ Tuất, Vân Tụng đã mặc y phục dạ hành trèo vào Trích Tinh các, nói ngay vào điểm chính: "Việc mẹ nàng cấu kết với Duệ Vương là giả! Những dân nữ bị bắt cóc thực chất đều là do Duệ Vương mượn danh nghĩa của mẹ nàng làm.”
"Phụ hoàng ta và ta đều biết, nhốt mẹ ngươi vào Chiếu Ngục là để diễn một vở kịch lớn."
Ta gật đầu: "Ta biết mà."
"Nàng biết?"
Ta gật đầu như giã tỏi: "Đúng vậy, mẹ ta nói nếu bà ấy thực sự gặp nguy hiểm, người dẫn ta đi sẽ là Ngụy Sầm.”
"Nhưng ta đã thăm dò Ngụy Sầm hai lần. Rõ ràng hắn ta không biết gì cả, điều đó chứng tỏ mẹ ta không gặp nguy hiểm."
Vân Tụng vẻ mặt khó hiểu: "Nàng đã biết, tại sao còn chuẩn bị rời đi với tiểu cung nữ đó?"
"Ngươi nghĩ ta thực sự không có đầu óc sao? Nhỡ Duệ Vương thỏ khôn đào ba hang thì sao?
"Tội danh của mẹ ta chẳng phải sẽ không gột rửa được sao?"
Ta lườm Vân Tụng một cái rất nhẹ: "Nhưng tối nay ta đã hẹn ngươi giờ Hợi nbỏ trốn mà, ngươi đến sớm làm gì?"
"Bỏ trốn cái rắm, nàng chỉ là muốn cắt đuôi ta, một mình thâm nhập hang ổ kẻ địch!"
Vân Tụng nắm c.h.ặ.t cổ tay ta: "Nàng có biết nếu bọn chúng không thành công sẽ quay lại dùng ngươi làm con tin không?"
Ta đương nhiên hiểu, ta lại gần Vân Tụng ghé tai hắn thì thầm.
Ta còn chưa nói xong, tiếng gõ cửa đã vang lên bên tai.
"Ngươi đi trước đi, người của Duệ Vương đến rồi."
Vân Tụng do dự một lát dặn dò ta cẩn thận mọi việc, mới nhanh nhẹn lật cửa sổ rời đi.
Tiểu cung nữ vào phòng nhìn quanh một vòng đảm bảo không có ai, ném cho ta một bộ đồ đen: "Tiểu chủ t.ử thay đồ dạ hành đi, người tiếp ứng chúng ta đã đợi ở Tây Môn rồi."
Ta thay xong quần áo hội họp với người tiếp ứng của tiểu cung nữ, quả nhiên nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc trong đó. Ta giả vờ không biết, chỉ đi theo bọn họ đến một điện bỏ hoang.
Trong điện có một đại thúc đẹp trai, nhưng đại thúc đó nói ông ta là Duệ Vương, không phải cha ruột của ta, nhưng muốn làm cha dượng của ta.
Ta nói ta hiểu, tiện tay nói với ông ta về nỗi nhớ nhung như biển rộng và sự chờ đợi khăng khăng một mực của mẹ ta dành cho ông ta bao năm qua.
Duệ Vương cười sảng khoái, còn nói qua đêm nay mẹ ta sẽ là Hoàng hậu, ta sẽ là Công chúa.
Hai ta đang mơ tưởng về tương lai tốt đẹp thì bên ngoài bị vô số bó đuốc chiếu sáng như ban ngày.
Tiểu cung nữ phản ứng nhanh nhất, đặt kiếm vào cổ ta: "Ngươi phản bội bọn ta?"
"Làm sao có thể?"
Ta trợn tròn mắt: "Ta bị các ngươi kẹp trước kẹp sau đi vào, làm gì có cơ hội phản bội các ngươi chứ!"
"Vậy là mẹ ngươi phản bội ta rồi, tiếc thật bọn ta không có duyên cha con, bổn vương còn khá thích ngươi."