Ai ngờ Lâm Khinh Trọng cũng là kẻ không có đầu óc, nàng lại tưởng Vân Tụng vừa vung được lưu tinh chùy lại còn biết nấu ăn! Ngay cả tín vật định tình ta tặng nàng, nàng cũng tưởng là Vân Tụng yêu nàng sâu đậm, tặng một món không đủ nên tặng thêm một món nữa!
Ta tức giận muốn dùng phụ hoàng để ép Lâm Khinh Trọng thành thân với ta, ai ngờ lúc này nàng lại mọc đầu óc biết giả vờ ngất xỉu.
Ta đang suy nghĩ tìm đường khác thì Lâm Khinh Trọng phái người gửi mật thư hẹn ta bỏ trốn. Ta kích động nửa đêm chuẩn bị cười nhạo Vân Tụng thua ta, ai ngờ Lâm Khinh Trọng chỉ là muốn dụ ta đi!
Ta đợi nàng một canh giờ, nàng cũng không đến! Hơn nữa còn cùng Vân Tụng có đôi có cặp đi bắt Duệ Vương!
Ta không phục, ta nghĩ chỉ cần hai người bọn họ không thành thân thì vẫn còn cơ hội, ta lén lút theo Lâm Khinh Trọng về biên thành.
Ai ngờ hai người bọn họ đã lén lút qua lại sau lưng ta từ lâu, hai người mỗi người chạy một nửa đoạn đường từ biên thành tới kinh thành lén lút gặp nhau.
Ánh trăng sáng vằng vặc, ta khoanh tay hậm hực thì lại thấy vết bỏng trên mu bàn tay Vân Tụng.
Hóa ra một người không phân biệt được đường và muối như hắn lại thực sự đi học nấu ăn.
Mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại. Lúc Lâm Khinh Trọng trúng xuân d.ư.ợ.c, rõ ràng cách đơn giản nhất là dùng thân thể giải độc, nhưng Vân Tụng lại dùng t.h.u.ố.c giải độc. Còn bức mật thư bỏ trốn, Vân Tụng căn bản không tin, cả cuốn sổ nhỏ của Lâm Khinh Trọng nữa. Ngay cả ta, Lâm Khinh Trọng cũng là yêu nên yêu cả đường đi lối về, vừa dỗ vừa lừa ta rèn luyện thân thể.
Phiền! Thật sự rất phiền! Hai người bọn họ tình tứ rất phiền, Vân Tụng chăm sóc ta đủ kiểu cũng rất phiền! Hai người bọn họ như vậy làm ta có vẻ không biết nặng nhẹ!
Nếu đã thua Vân Tụng về tình cảm, vậy ta sẽ thắng hắn về chính sự.
Ta làm việc cật lực, tạo phúc cho bách tính. Nhưng ta quên mất hắn mới là Thái t.ử! Ta bận tối mày tối mặt cũng là làm áo cưới cho hắn!
Càng không cần nói tên này còn trơ trẽn gửi cả cặp long phụng t.h.a.i mà hắn và Lâm Khinh Trọng sinh ra cho ta nuôi!
Ta nhìn hai tiểu quỷ này lớn lên có vài phần giống ta, chỉ cảm thấy hình như bị phu thê hắn tính toán triệt để.
Ta giận dữ gặm hồng khô mới phơi của Vân Tụng, trong lòng mắng: Bao nhiêu năm rồi mà hai người bọn họ vẫn coi ta là kẻ ngốc! ! !
Hết