“A Niệm, em thật sự muốn đối xử với anh như vậy sao? Anh biết mình sai rồi, em tha lỗi cho anh được không?”

Tôi biết cuộc nói chuyện này sớm muộn gì cũng phải xảy ra, nên quay lại, bình tĩnh nhìn anh:

“Em chỉ dùng chính cách anh từng đối xử với em để đối xử lại với anh thôi, vậy mà anh đã chịu không nổi rồi sao?”

Anh sững người, trong đầu có lẽ hiện lên rất nhiều ký ức.

Khi Giang Trạch còn nhỏ, nhà họ Giang từng rất hạnh phúc. Nhưng không biết từ lúc nào, cha mẹ bắt đầu cãi nhau liên miên.

Sau đó họ dần trở nên lạnh nhạt, ai cũng có nhân tình bên ngoài, căn nhà chẳng còn giống một gia đình.

Chỉ có Giang Niệm Niệm là vẫn khiến anh cảm nhận được chút hơi ấm của mái nhà. Rồi một ngày, có người nói với anh rằng Giang Niệm Niệm không phải em gái ruột của anh.

Mà chính vì năm đó anh không trông coi em gái ruột cẩn thận, mới khiến cha mẹ cãi vã, kéo theo hàng loạt hậu quả sau này.

Vì thế, suốt một quãng thời gian dài, anh cực kỳ căm ghét bản thân. Rồi anh vô thức chuyển sự căm ghét ấy sang Niệm Niệm, như thể chỉ cần làm vậy, trong lòng anh sẽ dễ chịu hơn một chút.

Giang Trạch nắm lấy tay tôi, vội vàng giải thích:

“Khi đó anh chỉ nhất thời nghĩ sai thôi, bây giờ anh đã biết mình sai rồi.”

17

Trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn luôn không hiểu tại sao Giang Trạch — người vốn từng rất tốt với tôi — lại đột nhiên căm ghét tôi đến vậy.

Sau khi nghe những lời anh trai nói, tôi cũng mơ hồ đoán được phần nào.

Tôi im lặng nhìn anh, nhẹ nhàng xắn tay áo lên, để lộ vết sẹo trên cổ tay:

“Anh có biết không? Khi đó, có những lúc em nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ, nếu nhảy xuống thì có lẽ sẽ tốt hơn.”

“Nhưng rồi em lại nghĩ, m.á.u chảy lênh láng trong vườn thì chú làm vườn sẽ rất khó dọn, nên em bỏ ý định đó.”

“Sau này em còn thử c.ắ.t c.ổ tay, nhưng chẳng bao lâu m.á.u đã ngừng chảy. Em nghĩ, có lẽ ông trời vẫn muốn em sống tiếp.”

“C.h.ế.t thật ra rất dễ, sống mới khó. Vậy thì cứ sống thôi, chỉ là cổ tay để lại một vết sẹo không thể xóa.”

“Với em mà nói, em đã c.h.ế.t một lần rồi. Là ba, mẹ và anh trai đã kéo em sống lại.”

Giang Trạch gượng người đứng dậy, nắm lấy cổ tay tôi, nhìn chằm chằm vết sẹo ấy.

Từng giọt nước mắt của anh rơi xuống mu bàn tay tôi.

Tôi rút tay về, nhìn anh lần cuối:

“Anh, cảm ơn anh vì những năm qua từng chăm sóc em. Nhưng đây là lần cuối cùng em gọi anh như vậy. Khỏi bệnh rồi thì anh đi đi, nơi này mới là nhà của em.”

Tôi quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Ba, mẹ, anh trai và chị gái đang đắp người tuyết ngoài sân. Thấy tôi đi ra, họ liền vẫy tay gọi.

Sau đó, trong sân có thêm năm người tuyết.

Đứa trẻ từng không có ai chống lưng, bây giờ đã có ba, có mẹ, có anh trai, và còn có cả chị gái.

18 – ngoại truyện

Ngày Giang Trạch rời đi, tuyết rơi đầy trời. Niệm Niệm tiễn anh đến nhà ga, sau đó quay đầu rời đi, không hề ngoái lại.

Anh nhìn bóng lưng cả nhà bốn người bọn họ, cuối cùng cũng xác định rằng em gái đang được yêu thương đầy đủ, và sẽ không còn cô bé nhỏ nhắn nào gọi anh là “anh trai” nữa. Anh đã đ.á.n.h mất em gái của mình.

Ba mẹ Mạnh thấy anh trở về một mình thì ngạc nhiên hỏi:

“Con bé Niệm Niệm thật sự không về sao? Nó nỡ rời bỏ cuộc sống ở đây à?”

Giang Trạch bùng nổ trận cãi vã lớn nhất với cha mẹ. Anh trút hết những uất ức và bất mãn chôn giấu bấy lâu, cuối cùng vẫn không cam lòng mà hỏi:

“Ba mẹ có thật sự yêu con không?”

Mạnh Chỉ cũng dần nảy sinh nhiều mâu thuẫn hơn với cha mẹ Giang. Đến khi chuyện hôn nhân của cô cũng bị họ ép buộc sắp đặt, cô dứt khoát rời khỏi nhà.

Nhìn cha mẹ vẫn nói câu “giỏi thì đừng bao giờ quay lại”, Giang Trạch biết Mạnh Chỉ sẽ không trở về nữa.

Cô làm bánh rất ngon. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, cô đã có nhiều cửa hàng liên kết. Dù cửa hàng đầu tiên là do Giang Trạch giúp vốn, nhưng anh biết với năng lực của cô, cô hoàn toàn có thể sống rất tốt.

Sau khi cả Mạnh Chỉ và Giang Trạch đều dọn ra ngoài, căn biệt thự trở nên trống rỗng.

Thỉnh thoảng, bà Giang lại nhớ đến cô bé thấp nhỏ năm nào, đứng trên ghế làm bữa sáng, mong chờ bưng đến trước mặt bà.

Bà không nhớ khi đó mình đã nói gì, nhưng chắc chắn chẳng phải lời dễ nghe. Nhiều năm sau, quả báo giống như boomerang, cuối cùng cũng quay trở lại.

Giang Trạch từng lén đến phương Bắc một lần. Anh biết Mạnh Gia An sau khi tốt nghiệp đã lựa chọn ở lại thị trấn nhỏ, tiếp tục quản lý viện phúc lợi.

Còn Niệm Niệm thì trở thành giáo viên ở trường tiểu học hy vọng. Giáo viên ở đây ít, có ngày cô phải dạy rất nhiều tiết, nói đến khản cả giọng, nhưng trên mặt cô lúc nào cũng có nụ cười.

Những năm gần đây, vì chuyển dịch công nghiệp, thị trấn xuất hiện rất nhiều trẻ em bị bỏ lại. Mỗi khi nhìn thấy các em, Giang Niệm Niệm — à không, bây giờ là Mạnh Niệm Niệm — lại như nhìn thấy chính mình lúc nhỏ.

Rõ ràng có cha mẹ, nhưng lại chẳng khác gì không có. Cô đối xử với những đứa trẻ ấy giống như đang dịu dàng chăm sóc chính mình thuở bé.

Bây giờ, Mạnh Niệm Niệm đã không còn là cô bé ích kỷ thiếu tình thương nữa, cho nên cô cũng có thể rộng rãi trao tình thương cho người khác.

Giờ đây, cô có thể lớn tiếng nói rằng — Mạnh Niệm Niệm chưa từng là kẻ trộm cắp cuộc đời của bất kỳ ai.

Mạnh Niệm Niệm là cô con gái được ba mẹ yêu thương nhất, cũng là em gái được anh chị yêu thương nhất.

End.