6

Phong Trạc cứng đờ người.

Phong Trạc đỏ mặt.

Rồi cậu ta lại tức giận.

Sau đó cậu ta bất ngờ gạt phắt tay tôi ra, mặt đen sầm lại rồi lùi về sau một bước: “Mấy lời này chị để dành mà nói với cậu em trai mới của chị đi!”

Nói rồi, cậu ta lập tức quay lưng bỏ đi một mạch.

Tôi gọi với theo bóng lưng cậu ta: “Phong Trạc, bộ quần áo tối qua cậu bỏ quên trong phòng tôi, còn muốn lấy lại không?”

Lời nói đầy khêu gợi của tôi khiến những người xung quanh lập tức ngửi thấy mùi “drama”.

Bước chân của cậu ta hơi loạng choạng một chút, nhưng tuyệt nhiên không hề quay đầu lại.

“Vứt đi!”

Cho đến khi bóng lưng cậu ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười của tôi mới càng thêm sâu. Rõ ràng bên ngoài là một chú sói hung dữ, nhưng bên trong thì vẫn chỉ là một chú thỏ trắng nhỏ, hễ bị trêu chọc là lại đỏ mặt.

Tối đó, tôi chia sẻ chuyện này trong nhóm chat bạn thân.

“Là cậu em trai mà cậu từng dẫn đi ăn cùng chúng ta trước đây phải không?”

“Vai rộng, eo thon, chân dài, ‘chuyện ấy’ lại còn giỏi nữa chứ. Quan trọng là đôi mắt đó, ngoài cậu ra thì chẳng thể dung nạp thêm ai khác.”

“Tần Kỳ Thi, đồ ‘tra nữ’. Năm đó làm tan nát trái tim người ta, giờ gặp lại còn muốn trêu đùa người ta nữa à.”

Bên dưới là một loạt tin nhắn đồng thanh: “[Chị Thi Thi, cầu xin chị buông tha].”

Được rồi, tôi là tội đồ, tôi xin hối lỗi. Nếu tối qua Phong Trạc không tự ý xông vào phòng và không nói những lời đó với tôi thì có lẽ tôi đã có thể “cầu về cầu, đường về đường”, và thật lòng xin lỗi cậu ta một câu.

Nhưng bây giờ…

Tôi lại muốn làm chuyện xấu với cậu ta rồi.

7

Kể từ lần chia tay không mấy vui vẻ ở b ệnh viện, Phong Trạc đã biến mất suốt ba ngày.

Nhưng tối nào tôi cũng đến nhà hàng, ngồi uống đến khi hơi ngà ngà say, đợi đến lúc quán đóng cửa thì mới ra về.

Cho đến ngày thứ tư, Phong Trạc cuối cùng cũng xuất hiện. Cậu ta đi cùng một người bạn diễn mới, là một cô gái tên Tình Nhi. Cô gái này rất năng động, ăn mặc theo phong cách punk, nhưng lại chuyên hát những bản nhạc dân gian tạo nên một sự tương phản đầy thú vị.

Lúc nghỉ giải lao, cô ấy liền nhảy chân sáo đến chào tôi.

“Chị ơi, chị có khí chất độc đáo quá, chị làm nghề gì vậy ạ?” Cô ấy có vẻ rất tò mò về tôi.

“Tôi là vũ công múa cổ điển.”

Cô ấy liền bày ra vẻ mặt ‘quả nhiên là vậy’.

“Phong Trạc ở đây nổi tiếng lắm sao?” Tôi chỉ về phía Phong Trạc đang tựa vào lan can hút th uốc ở đằng xa.

“Chị nói anh Trạc ấy hả, anh ấy nổi tiếng lắm…”

“Đến giờ rồi.” Phong Trạc dụi tắt đ iếu th uốc rồi bất ngờ cắt ngang lời Tình Nhi.

Tình Nhi nở nụ cười có phần áy náy với tôi rồi đi theo Phong Trạc lên sân khấu.

Khi về lại nhà nghỉ, tôi lại nghe thấy nhân viên đang buôn chuyện về ông chủ của họ.

“Dạo này ông chủ ngày nào cũng luyện hát trong phòng đấy.”

“Mấy đứa có thấy anh ấy hát ở quán chú Lâm không? Mặc đồ cứ như con công đang xòe đuôi ve vãn bạn tình ấy.”

“Xem ra là có chuyện vui rồi đây.”

Tôi đi ngang qua và chỉ nghe lỏm được một tai. Đã ở đây lâu như vậy rồi mà tôi vẫn chưa một lần gặp được vị ông chủ bí ẩn này.

Lần trước người nọ cứu tôi ở suối nước nóng, vậy mà đến giờ tôi vẫn chưa tìm được cơ hội để nói lời cảm ơn trực tiếp với người ta.

Ngay khi tôi đang định lên lầu thì Tiểu Khánh bỗng nhiên gọi tôi lại: "Chị Tần ơi, có hoa của chị này, vừa mới gửi đến đấy."

Là một bó hồng rực rỡ. Trên tấm thiệp có ghi tên người gửi là Nghiêm Dịch.

“Mai là sinh nhật chị ạ!” Tiểu Khánh ngạc nhiên reo lên.

Lúc này, tôi mới sực nhớ ra ngày mai chính là sinh nhật tuổi 29 của mình. Kể từ sau tuổi 25, tôi đã luôn cố tình né tránh việc đón sinh nhật. Những năm trước, Nghiêm Dịch chưa từng tặng hoa, vậy mà sau khi ly hôn lại bắt đầu làm những chuyện này.

Tôi thật sự không thể hiểu nổi anh ta.

Cho đến sáng sớm hôm sau, khi tôi vừa định ra ngoài câu cá thì đã thấy Nghiêm Dịch, người mà tôi đã lâu không gặp, đang đứng sừng sững trong đại sảnh nhà nghỉ.

8

Nghiêm Dịch kéo vali đứng ngay tại quầy lễ tân. Bên cạnh anh ta là Phong Trạc với vẻ mặt lạnh tanh như băng.

“Xin lỗi anh Nghiêm, phòng của khách sạn chúng tôi đã hết rồi ạ.”

Nghiêm Dịch lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị, rõ ràng là hai người bọn họ vừa mới trải qua một màn tranh cãi không mấy vui vẻ.

“Hệ thống trên mạng hiển thị vẫn còn phòng trống mà.”

“Xin lỗi, những phòng đó tạm thời không mở cửa.” Phong Trạc thậm chí còn chẳng buồn nhấc mí mắt lên.

“Vậy làm ơn cho tôi biết cô Tần Kỳ Thi đang ở phòng nào.”

“Xin hỏi anh Nghiêm có quan hệ gì với cô Tần ạ?”

Chương 4 - Hóa Ra Vẫn Là Em - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia