[Hóa ra yêu một người lại có thể đau đớn đến thế]

Chỉ vì một tờ siêu âm, tôi bị bạn gái cũ của bạn trai lái xe ô tô tông phải đến nỗi phải nhập viện.

Sau khi tỉnh dậy tôi nghe thấy bạn trai hỏi bác sĩ chữa trị chính cho tôi:

"Có thể làm phẫu thuật thay thận cho cô ấy không?"

Bác sĩ nói, tôi không cần thay thận.

Bạn trai tôi lại nói: "Là đem thận của cô ấy hiến cho người khác."

Anh ta vậy mà thừa dịp tôi bị t.a.i n.ạ.n giao thông nhập viện, muốn lấy thận của tôi để cứu bạn gái cũ của anh ta.

Sau này, anh ta cầu hôn tôi.

Tôi hỏi: "Dùng hôn nhân để tiện lấy đi một quả thận của tôi có phải không?"

Anh ta trầm mặc không nói.

Ha, anh ta căn bản không biết, một quả thận của tôi từ lâu đã hiến cho anh ta rồi.

1

Tôi gặp t.a.i n.ạ.n ô tô, người gây ra t.a.i n.ạ.n chính là bạn gái cũ của bạn trai tôi, cũng là bạch nguyệt quang trong lòng anh ta - Dương Tuyết.

Tôi và cô ta đều bị thương nặng, những người xung quanh lập tức gọi xe cấp cứu đưa chúng tôi đến bệnh viện.

Trên xe cấp cứu, Dương Tuyết khăng khăng đòi các nhân viên y tế chuyển chúng tôi đến một bệnh viện tư nhân nào đó.

Cô ta muốn đến bệnh viện nào tôi không quan tâm, nhưng trên xe không chỉ có mỗi cô ta...mà còn có tôi...

Đây là chút ký ức cuối cùng của tôi trước khi tôi ngất đi.

2

Sau cơn đau đầu như b.úa bổ, tôi dần khôi phục lại ý thức.

Nhưng còn chưa kịp mở mắt ra, tôi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc bên tai.

"Bác sĩ Trương, tình hình của Tô Nam thế nào rồi?"

Đây là giọng của bạn trai tôi, Chu Ngạn.

"Não của cô Tô bị chấn thương mạnh do va chạm, tình hình hiện tại không thể nói trước được điều gì. Phải chờ cô ấy tỉnh lại sau đó làm kiểm tra kỹ càng thì mới nói tiếp được."

Tôi tưởng rằng Chu Ngạn là đang quan tâm tôi, nóng lòng muốn biết tình trạng sức khỏe của tôi nhưng ngàn vạn lần tôi cũng không thể ngờ được, những lời tiếp theo của anh ta sẽ làm tôi tuyệt vọng đến thế nào.

"Bác sĩ Trương, với tình hình hiện tại của Tô Nam, có thể làm phẫu thuật cấy ghép thận chứ?"

Bác sĩ hẳn là bị lời nói của Chu Ngạn làm cho hoảng sợ, âm lượng cũng tăng thêm một phần.

"Cấy ghép thận? Trong báo cáo kiểm tra không hề cho thấy có tổn thương cần làm phẫu thuật này, anh có nhầm lẫn gì không?"

Chu Ngạn vội vàng giải thích: "Không phải là ghép thận cho Tô Nam, ý của tôi là tôi hy vọng có thể hiến thận của Tô Nam cho Dương Tuyết, một bệnh nhân nhập viện cùng lúc với cô ấy."

Nghe thấy cái tên Dương Tuyết, tim tôi như bị d.a.o đ.â.m.

So với cơn đau đầu khi bị xe tông lúc nãy, có lẽ chỉ có hơn chứ không hề kém.

3

Dương Tuyết là bạn gái cũ của bạn trai tôi, và tôi vẫn luôn biết đến sự tồn tại của cô ấy.

Năm năm trước, vì giấc mộng du học của mình, cô ấy đã chia tay Chu Ngạn, sau đó định cư ở nước ngoài rồi thành gia lập thất.

Tôi vốn tưởng rằng dù Chu Ngạn đã từng yêu Dương Tuyết sâu đậm như thế, nhưng sau khi cô ấy kết hôn thì anh sẽ chôn sâu đoạn tình cảm ấy vào trong lòng, sẽ không còn bất kì liên hệ gì với cô ấy nữa.

Nhưng không ngờ là tháng trước, Dương Tuyết đột nhiên về nước.

Chồng của Dương Tuyết là một kẻ vũ phũ, rất thích bạo lực gia đình. Đã thế còn có tiền sử bị bệnh tâm thần nặng.

Tất nhiên sau khi kết hôn cô ta mới phát hiện ra căn bệnh ấy của chồng mình.

Không thể chịu đựng được nỗi đau ấy, cô ta dứt khoát li hôn rồi về nước.

Khoảnh khắc cô ta bước xuống máy bay, hết thảy mọi thứ dường như đã thay đổi.

Ngày Dương Tuyết quay lại ấy, trùng hợp cũng là ngày sinh nhật của tôi.

Ban đầu Chu Ngạn đã đặt trước một nhà hàng để cùng tôi đón sinh nhật.

Nhưng tôi đã đợi ở đó từ giờ hẹn cho đến tận khi cửa hàng đóng cửa vào nửa đêm, tôi vẫn không đợi được sự xuất hiện của Chu Ngạn.

Tôi gọi vô số cuộc điện thoại, ban đầu là những cuộc gọi bị từ chối nhận, sau đó là những cuộc gọi không thể kết nối, bởi vì người dùng bên kia đã tắt máy.

Đêm ấy, Chu Ngạn dường như hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Dù cho tôi có cố gắng thế nào, cũng không thể liên lạc được với anh ta.

Tôi lo anh ta gặp chuyện không may, thế là không ngừng gọi cho bạn bè của anh ta, hỏi thăm tin tức về anh ta.

Có lẽ họ thấy tôi t.h.ả.m hại quá, nên đã nói cho tôi biết chân tướng sự việc.

Chu Ngạn đang ở sân bay đón Dương Tuyết trở về.

Sau khi biết anh ta vẫn bình an vô sự, tôi tự bắt xe về nhà.

Thẳng đến chiều hôm sau, Chu Ngạn mới gọi lại cho tôi.

Anh ta thậm chí còn không nói với tôi một câu xin lỗi, chỉ nói rằng anh ta có việc bận nên không kịp thông báo cho tôi biết.

Trong lòng tôi lập tức trầm xuống, tôi lạnh lùng hỏi anh ta: "Vì để gặp Dương Tuyết, thời gian mở điện thoại gọi cho tôi một cuộc anh cũng không có sao?"

Đây là lần đầu tiên tôi dùng ngữ khí lạnh lùng như vậy để nói chuyện với Chu Ngạn.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó Chu Ngạn lạnh giọng chất vấn tôi: "Tô Nam, cô là đang dạy tôi cách làm việc sao?"

Trong nháy mắt, m.á.u trong người tôi như dồn hết lên não.

Một cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón chân lan dần ra khắp cơ thể tôi khiến cả người tôi run rẩy.

Tôi lặng lẽ cúp điện thoại, không nói thêm một câu nào nữa.

Tôi đã yêu Chu Ngạn rất nhiều năm rồi, là kiểu vì anh mà thay da đổi thịt.

Chu Ngạn không thích con gái trang điểm quá đậm nên tôi đã cố gắng nuôi tóc dài, ra ngoài cũng không trang điểm.

Chu Ngạn không thích con gái quá ồn ào nên tôi đã từ chối hầu hết mọi lời mời tụ tập của bạn bè.

Giờ nghĩ kĩ lại, Chu Ngạn cũng không sai.

Đoạn tình cảm này là tôi đã cầu xin Chu Ngạn mà có, anh ta không yêu tôi.

Thế nên, người sai là tôi.

Tối đó, Chu Ngạn đến tìm tôi.

Anh ta nói anh ta nghe được từ chỗ bạn bè tôi đã tìm anh ta suốt đêm, lại nói về những gì mà Dương Tuyết phải chịu từ người chồng cũ.

Anh ta nói anh chỉ giúp đỡ Dương Tuyết dưới thân phận là một người bạn, giữa hai người đã không còn có khả năng tái hợp gì nữa nên bảo tôi đừng nghĩ nhiều.

Đây là lần đầu tiên Chu Ngạn giải thích với tôi, mặc dù là vì Dương Tuyết, nhưng tôi tin rồi.

Sau đó, chúng tôi dường như đã quay trở lại cuộc sống thường ngày, chỉ là các hoạt động xã giao của Chu Ngạn đã tăng lên rất nhiều.

Thậm chí có những ngày, tôi không hề nhận được bất cứ lời hồi đáp nào từ anh ta, dù cho tôi đã gửi rất nhiều tin nhắn cho anh.

Tất cả mọi người đều biết anh ta ở cùng Dương Tuyết, chỉ có mình tôi là tự lừa mình dối người, cho rằng anh ta vẫn đang bận xử lý công việc.

Khi bạn thân biết được mọi chuyện, cô ấy tức đến nỗi lấy điện thoại của tôi gửi cho Dương Tuyết một tin nhắn.

Bạn thân tôi đang mang thai, thế là cô ấy lấy hình siêu âm của chính mình gửi cho Dương Tuyết, lừa Dương Tuyết rằng tôi đang m.a.n.g t.h.a.i với hi vọng là cô ta đừng quấn lấy Chu Ngạn nữa.

Dương Tuyết không trả lời, nhưng khi tôi vừa ra khỏi nhà chiều hôm đó, tôi đã bị Dương Tuyết lái xe đ.â.m trúng.

Tôi biết chuyện t.a.i n.ạ.n này không phải là ngoài ý muốn, bởi vì khi cô ta lái xe đ.â.m vào tôi, trên mặt cô ta đã nở một nụ cười đắc thắng.

Đó có lẽ là cách cô ta thị uy với tôi, như thể cười nhạo người bạn gái hiện tại của Chu Ngạn là tôi chỉ là một kẻ thất bại.

Bây giờ tôi mới nhận ra, cô ta đúng rồi, cô ta đã thắng.

Thắng ở chỗ cô ta có được trái tim của Chu Ngạn, còn tôi sẽ vĩnh viễn hèn mọn như vậy.

Chương 1 - Hóa Ra Yêu Một Người Lại Đau Đến Thế - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia