Sau khi đưa Kỷ Đào lên lầu, Lâm Thiên Dược liền rời đi, hắn còn phải vào cung.
Kỷ Đào cùng Dư thị và mọi người ngồi bên cửa sổ, nàng dứt khoát gọi tiểu nhị mang điểm tâm lên, bởi nàng còn chưa ăn sáng và Dư thị cũng vậy.
Bụng của Cù Thiến lúc này đã rất lớn, chỉ nhìn qua là biết đang mang thai.
Dọc đường, Ngô thị luôn cẩn thận đỡ nàng, sợ nàng sơ ý ngã.
Cù Thiến mỉm cười nhìn con phố bên dưới, rồi quay lại nói:
- Chúng ta tới kinh thành lâu như vậy mà vẫn chưa thật sự đi dạo khắp nơi.
Dư thị bế Mộ Nhi trong lòng, cười nói:
- Qua hôm nay, nếu vận khí tốt, biết đâu chúng ta cũng có thể chuyển vào nội thành ở.
Cù Thiến bật cười lắc đầu:
- Tiền thuê nhà trong nội thành còn đắt hơn. Giá thịt cá rau dưa cũng chỉ cao hơn chứ không thấp. E là đến lúc đó cuộc sống còn khó khăn hơn.
Dư thị trêu:
- Thiến nhi bây giờ ngày càng biết lo liệu cuộc sống rồi đấy.
Kỷ Đào chỉ mỉm cười lắng nghe, ánh mắt nàng lướt qua cảnh phồn hoa trên phố Trạng Nguyên.
Khi nhìn sang t.ửu lâu đối diện, nàng thấy trong gian phòng đối diện chính diện với bên mình có một cô nương đang tò mò nhìn ngó khắp nơi.
Đúng lúc ấy, Ngô thị đột nhiên đứng dậy:
- Ta ra ngoài đi dạo một chút, ngồi mãi ở đây ngột ngạt quá.
Dương ma ma cũng đứng lên:
- Ta đi cùng bà.
Ngô thị cảm kích cười cười rồi cùng bà ra ngoài.
- Nương, cẩn thận nhé. - Cù Thiến dịu dàng dặn dò.
Ngô thị lập tức cười đến híp cả mắt:
- Ừ, ta biết rồi.
Sau khi hai người rời đi, Kỷ Đào nhìn Cù Thiến, cuối cùng vẫn không hỏi gì.
Nhưng Cù Thiến lại tự mình cười nói:
- Tẩu t.ử có phải cảm thấy ta không có cốt khí không?
Kỷ Đào mỉm cười nhìn nàng:
- Không đâu.
Cù Thiến đưa tay vuốt ve bụng mình:
- Ban đầu, ta thật sự muốn hòa ly. Nếu lúc ấy A Nhiên thật sự đưa thư hưu thê cho ta, có lẽ ta cũng sẽ nhận. Nhưng càng về sau, ta càng không nỡ. Đứa bé của ta vô tội, nó còn chưa chào đời. Ta không thể để nó không có cha, phải chịu những ánh mắt khác thường của người đời.
Nàng khẽ cười:
- A Nhiên cũng không phạm sai lầm gì lớn. Chẳng qua chỉ hiếu thuận với mẫu thân mà thôi. Trước đây ca ca từng nói, người biết hiếu thuận với nương mình thì sẽ không quá tệ. Chỉ là hắn còn trẻ, chưa biết cách xử lý mối quan hệ giữa chúng ta. Nói cho cùng, người chân thành với người khác lại chịu cố gắng vươn lên như A Nhiên thật sự không nhiều. Không ai dám chắc rằng sau khi hòa ly, ta còn có thể gặp được người như hắn hay không.
Dư thị kéo tay nàng:
- Không phải tẩu t.ử bênh vực đâu nhưng A Nhiên thật sự biết sai rồi, cả bà bà muội nữa. Mấy tháng nay ngày nào A Nhiên cũng mang thịt cá rau dưa sang đây. Muội nghĩ bà bà muội thật sự không biết sao? Ta đối với muội thế nào, trong lòng muội rõ nhất, ta sẽ không hại muội đâu.
Mắt Cù Thiến đỏ hoe:
- Tẩu tẩu, muội biết.
Kỷ Đào nhìn cảnh ấy, trong lòng có chút chua xót. Trong hoàn cảnh xã hội này, việc Cù Thiến cuối cùng không hòa ly đã nằm trong dự liệu của nàng từ lâu.
Chuyện ấy đâu dễ dàng đến thế, không nói tới ánh mắt dị nghị của người đời, chỉ riêng việc Cù Vĩ sắp bước vào quan trường cũng không thể có một người muội muội hòa ly rồi trở về nhà mẹ đẻ được.
Cù Thiến cũng sẽ không để ca ca mình rơi vào tình cảnh đó.
Ngược lại, Hà Nhiên thì không quá bị ảnh hưởng. Giờ đây hắn đã đỗ tiến sĩ, bất kể thứ hạng ra sao, cũng coi như một bước lên trời. Người như vậy là đối tượng được các đại gia tộc yêu thích nhất.
Năm đó Kỷ Quân chẳng phải cũng từng bị người ta “bắt rể ngay dưới bảng vàng” hay sao?
Thế nhưng đến tận bây giờ Hà Nhiên vẫn không buông bỏ Cù Thiến cũng không có bất kỳ tâm tư nào khác, như vậy đã đủ chứng minh tấm lòng của hắn.
Lúc ấy Cù Thiến lại cười nói:
- So với nhà họ Kha, nương A Nhiên đã là một bà mẫu rất tốt rồi.
Điều đó thì đúng, Vương thị động một chút là bị mắng, có thể nói ở nhà họ Kha nàng hoàn toàn không có địa vị.
Ngay cả chuyện ảnh hưởng lớn nhất đến nàng là nạp thiếp, cũng chẳng ai hỏi ý kiến nàng lấy một câu. Tiểu thiếp đã vào cửa rồi nàng mới biết.
Dù chuyện này có phần liên quan tới việc nàng chưa sinh được con nhưng giáo dưỡng và quan niệm của Kha Thành vốn đã như vậy. Cho dù Vương thị có sinh con, địa vị của nàng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
- Làm sao mà so như vậy được? - Dư thị trừng mắt nhìn nàng.
Cù Thiến đưa tay chọc Mộ Nhi cười đùa, hoàn toàn không để tâm.
Đúng lúc ấy, Dương ma ma đẩy cửa bước vào, Ngô thị theo phía sau, trước khi vào phòng còn ngoái đầu nhìn hành lang một cái.
- Thiến nhi, con đoán xem ta vừa nhìn thấy ai? - Ngô thị ra vẻ thần bí.
Không đợi Cù Thiến hỏi, bà đã quay sang nhìn Kỷ Đào:
- Kỷ đại phu, ta nhìn thấy vị biểu tỷ phu của con đấy. Chậc chậc chậc… bây giờ hắn khác hẳn trước kia. Lúc nãy ta còn không dám nhận, phải hỏi Dương ma ma mới biết đúng là hắn.
Kỷ Đào hơi kinh ngạc nhưng nghĩ lại cũng thấy bình thường. Nếu Viên T.ử Uyên không đỗ, xuất hiện ở đây xem náo nhiệt cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng biểu cảm của Ngô thị rõ ràng không chỉ có thế. Quả nhiên, bà hạ thấp giọng:
- Hắn còn dẫn theo một cô nương nữa. Cô nương ấy ăn mặc quý phái lắm, trâm cài trên đầu toàn vàng với ngọc, đẹp vô cùng.
Kỷ Đào nhướng mày nhìn Dương ma ma.