Hai người kia cũng không đuổi theo nữa.
Dư thị vẫn đứng đợi bên ngoài, thấy nàng đi ra liền sánh bước cùng nàng:
- Thật là hắn sao? Ta cũng chẳng dám nhận.
Kỷ Đào thản nhiên đáp:
- Người vẫn là người ấy, nhưng mọi thứ khác đã không còn như trước nữa.
Mọi người bước ra khỏi t.ửu lâu, chỉ thấy cô nương lúc nãy đứng trước cửa sổ t.ửu lâu đối diện, dường như đang chờ ai đó.
Thấy Kỷ Đào từ bên này đi ra, nàng ta vốn hùng hổ muốn tiến lên nhưng khi nhìn thấy bụng Kỷ Đào thì lập tức sững người.
Kỷ Đào cùng Dư thị và mọi người lên xe ngựa.
Cô nương kia vẫn tiến tới, do dự hồi lâu, mắt thấy Kỷ Đào sắp lên xe, cuối cùng nàng ta vẫn không nhịn được mà hỏi:
- Vừa rồi vì sao ngươi còn ném khăn tay?
Kỷ Đào quay đầu mỉm cười:
- Muốn ném thì ném thôi.
Cô nương kia càng khó hiểu:
- Nhưng ngươi đã thành thân rồi mà.
Kỷ Đào bật cười:
- Vị Thám hoa kia chẳng phải cũng đã thành thân rồi sao?
Cô nương kia lập tức lộ vẻ như vừa hiểu ra điều gì.
Xe ngựa chậm rãi rời khỏi nội thành, hướng về ngoại thành. Cù Thiến vẫn luôn hé một góc rèm nhìn ra ngoài, đến khi xe ra khỏi cổng thành, nàng khẽ thở dài:
- Nếu không phải đang mang thai, ta thật muốn đi dạo kinh thành một phen.
- Sau này rồi sẽ có cơ hội thôi. - Dư thị cười đáp.
Kỷ Đào trở về nhà nhưng không cảm thấy mệt, nàng cùng Dương ma ma vào bếp nấu cơm.
Phó đại phu ở nhà một mình, chỉ ăn qua loa ít điểm tâm lót dạ, Kỷ Đào bưng thức ăn vào phòng ông. Ông đang giã t.h.u.ố.c, bộ dạng vô cùng chăm chú.
Nàng bước vào mà ông cũng chẳng hay biết.
- Sư phụ, ăn cơm thôi. - Kỷ Đào đặt khay xuống, khẽ gọi.
Phó đại phu gật đầu, dừng tay, đi sang một bên rửa tay. Đến lúc cầm đũa lên ăn, ông nhìn bụng nàng một cái rồi nói:
- Chỉ vài ngày nữa thôi, đừng ra ngoài nữa.
Kỷ Đào kinh ngạc, nàng cúi nhìn bụng mình, hoàn toàn không nhận ra có gì khác biệt. Nhưng nếu Phó đại phu đã nói vậy, hẳn có lý của ông, nàng liền đồng ý.
Đợi ông ăn xong, nàng thu bát đũa đem xuống bếp.
Hôm nay dậy quá sớm nên Kỷ Đào hơi buồn ngủ. Trở về phòng nằm xuống lại không ngủ được.
Nhớ tới lời Phó đại phu vừa nói, nàng đứng dậy mở chiếc tủ bên cạnh. Bên trong là tã lót và quần áo trẻ con mà nàng cùng Dương ma ma đã chuẩn bị từ lâu. Tất cả đều đã được giặt sạch, phơi nắng cẩn thận từ trước.
Kỷ Đào kiểm tra từng món một lượt, rồi lại cẩn thận cất chúng trở về chỗ cũ. Xong xuôi, nàng quay lại giường nằm xuống, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Không biết đã ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng, nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng Dương ma ma và Lâm Thiên Dược đang nói chuyện bên ngoài.
Kỷ Đào mở mắt, nhìn ra ngoài, trời đã tối hẳn.
Nàng định xuống giường đi ăn cơm, nhưng vừa đặt chân xuống đất, một luồng nước ấm đã theo chân chảy xuống.
Tim nàng lập tức thắt lại.
- Thiên Dược...
Vừa dứt lời đã nghe tiếng cửa mở. Lâm Thiên Dược bước nhanh vào phòng. Thấy nàng đứng bất động bên giường, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
- Sao vậy?
Kỷ Đào gượng cười. Thực ra chỉ là khóe môi khẽ động, nhưng trong mắt Lâm Thiên Dược lại giống một nụ cười khổ hơn.
- Hình như... ta sắp sinh rồi.
- Sắp sinh rồi?
Lâm Thiên Dược tiến lên, muốn đỡ nàng nhưng lại không dám chạm vào, bộ dạng luống cuống chưa từng thấy.
- Đào Nhi, ta...
Kỷ Đào chưa bao giờ thấy hắn như thế. Nếu không phải lúc này không đúng hoàn cảnh, nàng thật sự muốn bật cười.
Nàng vội nói:
- Mau gọi ma ma tới, còn có sư phụ nữa.
Lâm Thiên Dược lập tức xoay người chạy ra ngoài, đi được đến cửa, hắn lại quay lại ôm lấy nàng thật c.h.ặ.t.
- Đào Nhi, đừng sợ. - Giọng nói còn hơi run run.
- Ta không sợ. - Kỷ Đào khẽ đáp, nhưng thực ra nàng đang hoảng.
Hai đời làm người, đây là lần đầu tiên nàng sinh con.
Dương ma ma bước vào, vừa thấy vệt nước dưới chân nàng liền nói:
- Phu nhân đừng lo, trước tiên lên giường nằm đi.
Kỷ Đào được bà đỡ lên giường.
Dương ma ma lập tức đi ra ngoài, chẳng bao lâu sau đã dẫn Phó đại phu vào.
Ông bắt mạch xong liền nói:
- Không sao cả.
Khi trong phòng chỉ còn lại Kỷ Đào và Dương ma ma, bà nhẹ nhàng đặt tay lên bụng nàng thăm khám.
- Ma ma... có ổn không? - Kỷ Đào hít sâu một hơi, nàng phát hiện bụng đã bắt đầu đau.
- Phu nhân cứ yên tâm, mọi thứ đều bình thường. Nếu thật sự có chuyện gì còn có Phó đại phu ở đây, người nhất định sẽ thuận lợi sinh hạ tiểu công t.ử. - Giọng Dương ma ma chậm rãi, bình tĩnh.
Kỷ Đào dần dần ổn định lại tâm trạng.
Lần đầu sinh con trong cả hai kiếp người, nàng cố gắng thuyết phục bản thân đừng hoảng loạn, nhưng vẫn không nhịn được.
Lúc này nghe những lời ấy, quả thật đã yên lòng hơn rất nhiều.
Dù đau đến khó chịu, nàng vẫn không quên hỏi:
- Sao ma ma biết là tiểu công t.ử?
Dương ma ma vừa nhẹ nhàng xoa bụng nàng vừa đáp:
- Phó đại phu nói vậy, chắc chắn không sai đâu.
Kỷ Đào có chút bất mãn:
- Sư phụ chưa từng dạy ta cái này.
Lúc ấy, Lâm Thiên Dược bưng một bát canh gà đi vào.
Đó là nồi canh Dương ma ma vừa hầm lúc chiều, vốn định để nàng uống vào bữa tối, bây giờ lại vừa đúng lúc.
Kỷ Đào ngồi dậy, thấy Lâm Thiên Dược định cầm thìa đút cho mình, nàng trực tiếp nhận lấy bát canh, nín một hơi uống cạn sạch, rồi nàng trả lại cái bát cho hắn.
Lâm Thiên Dược vẫn còn cầm chiếc thìa trong tay, đứng sững tại chỗ.
- Lát nữa chàng không được vào trong. - Giọng Kỷ Đào gần như là thông báo chứ không phải thương lượng.
Lâm Thiên Dược hoàn hồn, hắn cúi người ôm nàng một cái
- Nàng phải bình an đấy.