Hắn đang định giải thích thì nghe Kỷ Đào càng ngạc nhiên hơn:
- Chàng biết thay tã sao?
Lâm Thiên Dược thay tã xong, đứa bé chỉ còn hừ hừ khe khẽ. Hắn quấn lại tã lót cho con rồi đáp:
- Ta mới học từ ma ma.
Khóe môi Kỷ Đào bất giác nở một nụ cười.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào tỉnh dậy, nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang bế con và trò chuyện với nó.
- Lễ tẩy tam đã chuẩn bị xong chưa?
- Xong rồi, ma ma đang lo liệu, nàng cứ yên tâm. - Giọng hắn dịu dàng.
Sau lễ tẩy tam, cuộc sống dần yên ổn trở lại.
Kỷ Đào ở cữ, Lâm Thiên Dược ngày nào cũng ở bên cạnh nàng.
Hiện giờ hắn đã là Biên tu Hàn Lâm viện phẩm hàm thất phẩm, nhưng vẫn chưa tới nha môn nhận chức.
Theo lệ, sau khi được ghi danh bảng vàng, các tân tiến sĩ có thể về quê một thời gian. Nhưng lúc này Kỷ Đào đang ở cữ, đứa bé lại còn quá nhỏ, thực sự không thể lên đường.
Từ trước khi thi, Lâm Thiên Dược từng nói dù có đỗ hay không cũng sẽ về nhà. Khi ấy Kỷ Đào đã biết khả năng về quê rất thấp. Chỉ cần tính ngày tháng là hiểu, nếu không xảy ra bất ngờ gì, lúc đó nàng vẫn còn đang ở cữ.
- Bao giờ chàng tới nha môn? - Kỷ Đào hỏi.
Ánh mắt Lâm Thiên Dược vô thức rơi xuống cổ áo đang mở hờ của nàng.
Lúc này đứa bé đang b.ú sữa. Một mảng da thịt trắng ngần thấp thoáng hiện ra trước mắt khiến hắn cảm thấy khí huyết dâng trào.
- Đợi thêm ít hôm nữa.
Hắn vội quay đầu đi, cố giữ giọng bình tĩnh:
- Một khi nhận chức thì ngày nào cũng phải tới. Ta muốn ở nhà chăm sóc hai mẫu t.ử nàng thêm một thời gian.
Ngừng một chút, hắn lại nói:
- Hơn nữa, chúng ta ở đây cách Hàn Lâm viện quá xa, còn phải chuyển nhà nữa.
Kỷ Đào nhíu mày:
- Chuyển nhà phiền phức lắm. Mà đột ngột như vậy, chuyển đi đâu?
- Đến quan xá. - Lâm Thiên Dược nghiêm túc đáp.
- Quan xá?
Kỷ Đào thoáng ngẩn người, rồi mới nhớ ra các quan viên trong triều hình như được cấp nhà ở công vụ, không phải trả tiền thuê. Chỉ là quan viên quá đông, không phải ai cũng được phân.
Nhưng Lâm Thiên Dược là tiến sĩ nhất giáp, người khác có thể không có, còn hắn thì chắc chắn có.
- Vậy thì tốt. - Kỷ Đào thở phào nhẹ nhõm.
Rồi nàng lại nói:
- Chỉ sợ phải xa tẩu tẩu và mọi người rồi.
Lâm Thiên Dược im lặng.
Cù Vĩ và Hà Nhiên muốn ở lại kinh thành thì còn phải thi tiếp một kỳ nữa, đâu dễ dàng như vậy. Dù có đỗ, được phân quan xá, chưa chắc cũng ở gần nhau.
Nhưng hắn ngày nào cũng phải tới Hàn Lâm viện, không thể tiếp tục ở đây được nữa. Mỗi ngày chỉ riêng thời gian đi lại đã gần hai canh giờ, còn phải thuê xe ngựa.
- Đừng nghĩ nhiều nữa. Cù huynh và Hà huynh đã thi rồi, biết đâu cũng được ở lại kinh thành. - Lâm Thiên Dược nhẹ giọng an ủi.
Cuộc sống ở cữ vô cùng buồn tẻ.
Đứa bé lại ngủ suốt ngày. Ban đầu Kỷ Đào còn ngủ theo con, nhưng dần dần không ngủ được nữa. Ngày nào nàng cũng ngóng trông hết thời gian ở cữ để được ra ngoài hít thở không khí.
Hiện giờ nàng chỉ được ra sân đi lại một lát, mà đó cũng là kết quả của cả quá trình cố gắng thương lượng với Dương ma ma.
Dư thị thường xuyên sang thăm nàng.
Ngược lại, Cù Thiến không tới nữa.
Hiện giờ nàng ấy cũng bất tiện, bụng ngày càng lớn. Ngô thị càng lúc càng không yên tâm, gần như dành hơn nửa thời gian mỗi ngày ở nhà họ Cù để chăm sóc nhi tức.
Kỷ Đào còn chưa mãn tháng thì phía Hà Nhiên và Cù Vĩ đã thuận lợi ở lại kinh thành, thi đỗ Thứ cát sĩ. Nếu không có gì bất ngờ, sau này họ sẽ cùng làm việc tại Hàn Lâm viện với Lâm Thiên Dược.
Việc Hà Nhiên đỗ Thứ cát sĩ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người.
Có thể nói hắn từng bước từng bước lết qua các kỳ thi.
Thi Hương đứng cuối bảng, thi Hội lấy hạng một trăm ba mươi sáu trên tổng số hai trăm sáu mươi người trúng tuyển.
Đến thi Đình tuy vào được nhị giáp, nhưng cũng thuộc nhóm cuối bảng, suýt nữa đã rơi xuống tam giáp Đồng tiến sĩ.
Tuy nhiên, kết quả này lại là chuyện tốt đối với Cù Thiến.
Nếu Hà Nhiên không đỗ Thứ cát sĩ, hai người hoàn toàn không có quan hệ hay chỗ dựa nào ở kinh thành. Khi ấy trong danh sách quan viên bị điều đi địa phương, chắc chắn sẽ có tên Hà Nhiên, mà chức vụ được phân cũng khó lòng tốt đẹp.
Bình thường thì không sao, nhưng hiện giờ Cù Thiến sắp sinh con, tốt nhất là không nên phải chuyển chỗ ở.
Theo lệ cũ, Hà Nhiên và Cù Vĩ đều có thể về quê một chuyến nhưng lúc này Cù Thiến bụng mang dạ chửa, căn bản không thể lên đường.
Đúng lúc Cù Vĩ đang thu xếp hành lý thì thánh chỉ được ban xuống.
Hoàng đế ra lệnh: tất cả tân khoa tiến sĩ đã được bổ nhiệm chức quan phải lập tức tới nhận chức. Ai thực sự muốn về quê thì sau khi nhậm chức có thể dâng đơn thỉnh nguyện lên cấp trên, sẽ được xem xét tùy tình hình.
Đã là ý chỉ của hoàng đế, chẳng ai còn nghĩ đến chuyện về quê nữa. Tuy nói là có thể xem xét, nhưng không ai ngu ngốc tới mức đi đối nghịch với thánh ý.
Sau khi biết tin này, Kỷ Đào im lặng rất lâu.
Dù bản thân nàng không thể về quê, nhưng chỉ cần thấy Cù Vĩ có thể trở về, nàng cũng vui lây. Giờ thì hay rồi, chẳng ai được về nữa.
Đã nói là phải lập tức nhậm chức, Lâm Thiên Dược cũng không thể tiếp tục ở nhà cả ngày.
Hà Nhiên và Cù Vĩ đã bắt đầu chuyển tới quan xá.
May mà tuy nhà công vụ của ba người không nằm cùng một chỗ, nhưng cũng chỉ cách nhau vài căn nhà, đều trên cùng một con phố.
Sau khi hai nhà Cù Vĩ và Hà Nhiên dọn đi, không còn Dư thị thường xuyên sang trò chuyện với mình nữa, cuộc sống của Kỷ Đào càng thêm tẻ nhạt.