- Thiên Dược về rồi à?

Lâm Thiên Dược nhìn bà:

- Nương, con về rồi ạ.

Đến bữa cơm, trên bàn chỉ còn lại tiếng cười nói rộn ràng. Đặc biệt là Liễu thị và Điền thị, hai người không ngừng gắp thức ăn cho Lâm Thiên Dược.

- Ăn nhiều vào, con gầy đi rồi.

Kỷ Đào nhìn cảnh ấy mà không nhịn được bật cười. Nói cho đúng thì sức ăn của Lâm Thiên Dược vốn chẳng nhiều.

Ăn xong, Lâm Thiên Dược ở lại trò chuyện cùng Kỷ Duy, còn Kỷ Đào đưa Hiên nhi về phòng ngủ.

Cẩn thận đặt Hiên nhi lên chiếc giường nhỏ của con, Kỷ Đào bước ra khỏi phòng thì thấy Tú Nương đang đứng dưới gốc cây lớn trong sân, ngẩng đầu nhìn những tán lá trên cao. Nghe tiếng đóng cửa, bà quay đầu lại, khom người hành lễ với Kỷ Đào.

- Phu nhân.

Kỷ Đào gật đầu, đi về phía chính đường.

Tú Nương lập tức theo sau.

Kỷ Đào ngồi xuống ghế, nhìn phụ nhân đang đứng trước mặt với dáng vẻ quy củ. Từ khi hai nhà này đến Lâm phủ, họ luôn khiến người ta rất yên tâm. Dù có chuyện gì không biết, cũng có Dương ma ma chỉ dạy nên nhanh ch.óng làm quen. Những lúc như thế này, chủ động chờ để bẩm báo sự việc với Kỷ Đào quả thật rất hiếm.

- Có chuyện gì sao?

Tú Nương lập tức quỳ xuống:

- Phu nhân, nô tỳ muốn cầu xin người một ân điển.

Kỷ Đào nhìn bà, hồi lâu mới nói:

- Cứ nói thử xem.

Tú Nương khẽ thở phào:

- Nô tỳ muốn để Chu Châu gả ra ngoài. Con bé cũng đến tuổi rồi, nô tỳ không muốn làm lỡ dở nó.

Kỷ Đào khẽ nhướng mày:

- Hai người đã chọn được lang quân như ý rồi sao?

Tú Nương không giấu giếm:

- Vâng. Nhà đó gia cảnh khá giả, Chu Châu gả sang chỉ cần hầu hạ bà mẫu là được. Nô tỳ biết ở lại trong phủ thì cuộc sống của con bé sẽ tốt hơn, nhưng làm cha nương, suy cho cùng vẫn mong con mình được sống thoải mái. Xin phu nhân tác thành.

Kỷ Đào nhìn bà, dường như đang trầm ngâm suy nghĩ. Tú Nương vẫn luôn cúi đầu. Thời gian dần trôi qua, hai tay bà bắt đầu vô thức vò c.h.ặ.t vạt áo.

Rất lâu sau, Kỷ Đào cuối cùng cũng lên tiếng:

- Cứ theo ý các người đi.

Tú Nương lập tức dập đầu thật sâu. Trán va mạnh xuống nền gạch xanh, phát ra một tiếng “cộp” trầm đục:

- Đa tạ phu nhân.

Kỷ Đào có chút khó hiểu, nhưng cũng không để tâm, chỉ nói:

- Đã là xuất giá mà Chu Châu hầu hạ ta bao lâu nay, của hồi môn ta vẫn phải chuẩn bị cho nó.

Tú Nương vội vàng từ chối:

- Không... không cần đâu. Phu nhân bằng lòng cho chúng nô tỳ chuộc thân, nô tỳ đã vô cùng cảm kích rồi. Sau này nhất định sẽ tận tâm tận lực hầu hạ người.

Sau khi bà rời đi, Kỷ Đào vẫn thấy khó hiểu. Thông thường nha hoàn xuất giá, chủ nhân chuẩn bị một phần của hồi môn vốn là chuyện thường tình. Thế mà đến nhà họ lại một mực từ chối. Có lẽ người nhà họ không thích nhận ân huệ của người khác.

Kỷ Đào ngồi suy nghĩ hồi lâu, vẫn không hiểu vì sao Tú Nương chỉ mới ra ngoài một chuyến đã vội vàng muốn gả nữ nhi đi. Hơn nữa, tiền chuộc thân cũng đâu phải một khoản nhỏ.

Đúng lúc ấy, Dương ma ma bước vào:

- Phu nhân, vừa rồi Tú Nương nói người đã đồng ý cho Chu Châu chuộc thân?

Kỷ Đào khẽ “ừ” một tiếng.

Dương ma ma xòe tay:

- Bà ấy đã đưa tiền cho nô tỳ rồi.

Kỷ Đào thấy vậy cũng không tức giận, chỉ nói:

- Cứ theo ý bà ấy đi.

Nàng đứng dậy vào phòng, lấy một tờ giấy đưa cho Dương ma ma:

- Đưa cho bà ấy đi. - Rồi lại dặn: - Đúng rồi, lấy ít bạc đưa cho bà ấy làm của hồi môn. Ta sẽ không chuẩn bị riêng nữa.

Dương ma ma lui ra ngoài.

Trong phòng lại trở nên yên tĩnh. Kỷ Đào cảm thấy, chuyến đi lần này của Tú Nương cùng Lâm Thiên Dược hẳn đã xảy ra chuyện gì đó. Nếu không thì vì sao bà ấy lại vội vàng chuộc thân cho Chu Châu như vậy?

Đêm xuống, ánh nến trong chính phòng hậu viện tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt. Trong phòng, hai người đang nằm tựa sát vào nhau trên giường.

Kỷ Đào nằm úp trên n.g.ự.c Lâm Thiên Dược:

- Chàng đi xa như vậy, mọi ngày hay làm gì? Có vất vả không?

Lâm Thiên Dược một tay ôm eo nàng, tay còn lại gối sau đầu, nghe vậy liền mỉm cười:

- Ngày thường chủ yếu là kiểm tra sổ sách, đi dạo trên phố. Lý đại nhân rất thích thay thường phục rồi dẫn ta đến các t.ửu lâu, ngồi nghe mọi người trò chuyện.

Kỷ Đào lặng lẽ nghe, mí mắt ngày càng nặng. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nàng lẩm bẩm:

- Hôm nay Tú Nương muốn chuộc thân cho Chu Châu, ta đã đồng ý rồi.

Lâm Thiên Dược kéo chăn đắp cẩn thận cho nàng, thuận miệng đáp:

- Cứ để họ làm theo ý mình.

Kỷ Đào rất nhanh đã ngủ say.

Nghe tiếng hít thở đều đặn của nàng, Lâm Thiên Dược cúi đầu hôn nhẹ lên má nàng. Cảm nhận được hơi ấm nơi đôi môi, hắn lại nằm xuống, đưa tay ôm người vào lòng, nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Kỷ Đào tỉnh giấc, trời mới chỉ vừa hửng sáng. Nàng vừa khẽ động, giọng Lâm Thiên Dược đã vang lên:

- Sao dậy sớm thế? Ngủ tiếp đi. - Không nói thêm lời nào, hắn kéo nàng ôm vào lòng, lại nhắm mắt. - Có nàng ở bên cạnh, ta mới ngủ ngon được.

Thực ra cả hai đều không ngủ thêm được nữa. Đến khi rửa mặt, thay quần áo xong thì trời cũng chỉ vừa sáng rõ.

Lâm Thiên Dược chỉnh lại y phục:

- Ta phải đến Kỷ phủ gặp đại bá. - Hắn lại bổ sung: - Nàng đi cùng ta đi.

Kỷ Đào gật đầu:

- Bao giờ chàng đến Đô Sát viện?

Lâm Thiên Dược nghĩ một chút:

- Vẫn còn sớm.

Kỷ Quân thấy Lâm Thiên Dược đến nhà thì vô cùng vui mừng. Hồ thị vừa nhìn thấy Kỷ Đào liền vội sai nhà bếp chuẩn bị cơm.

Chương 414 - Hoa Thôn Khó Gả [phần 21] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia