Thông thường, chỉ có Hiên nhi mới gõ cửa phòng nàng. Quả nhiên, rất nhanh sau đó, giọng nói non nớt, ngọt ngào của đứa trẻ vọng qua cánh cửa:
- Nương...
Nghe thấy tiếng gọi ấy, Kỷ Đào lập tức xoay người ngồi dậy, cầm lấy y phục mặc vào rồi đi mở cửa.
Ngoài cửa quả nhiên là Dương ma ma và Hiên nhi.
Thân hình bé nhỏ của Hiên nhi đứng trước cửa. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Kỷ Đào, thằng bé lập tức nở một nụ cười thật tươi.
- Nương!
Kỷ Đào đưa tay bế Hiên nhi lên.
- Con dậy rồi à?
Hiên nhi đưa tay chộp lấy dải buộc tóc trên đầu nàng. Kỷ Đào cũng không giận, hai mẫu t.ử cười đùa với nhau một lúc lâu, rồi nàng mới đưa Hiên nhi cho Dương ma ma, quay người vào phòng rửa mặt.
Ăn sáng xong, Kỷ Đào cùng Hiên nhi chơi đùa trong hoa viên. Lúc này đang là mùa xuân, cũng là thời điểm cảnh sắc đẹp nhất. Khắp nơi đều xanh mướt tràn đầy sức sống, khiến tâm trạng con người cũng trở nên vui vẻ hơn.
Đúng lúc ấy, Dương ma ma bước vào, đứng cách Kỷ Đào không xa rồi bẩm:
- Phu nhân, Đỗ đại nhân và Đỗ phu nhân đến rồi.
Kỷ Đào gật đầu, nhìn quanh hoa viên rồi nói:
- Mời họ vào đây.
Có lẽ Đỗ Dục không biết Lâm Thiên Dược sáng sớm đã ra ngoài, nếu không cũng sẽ không đến tận nhà. Dù có việc gì thì Cố Vân Nhàn đến cũng vậy thôi.
Hai phu thê Đỗ Dục bước vào, nhìn thấy Kỷ Đào trong hoa viên thì liếc nhìn nhau, rồi tiến lên:
- Lâm phu nhân.
Kỷ Đào mỉm cười đứng dậy, dẫn hai người vào đình nghỉ.
- Hôm nay Đỗ đại nhân được nghỉ sao? - Trong lúc nói chuyện, cả ba đã bước vào đình.
Đỗ Dục không ngồi xuống:
- Đúng vậy. Thực ra lẽ ra hai hôm trước ta đã nên đến, chỉ là thật sự không thu xếp được thời gian.
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, nhìn sang Cố Vân Nhàn:
- Có chuyện gì sao?
Cố Vân Nhàn cười áy náy:
- Còn chẳng phải vì hôm trước Dục nhi nó…
Đỗ Dục tiếp lời:
- Lâm phu nhân, thật xin lỗi. Muội muội ta từ nhỏ chưa từng được học quy củ. Đến kinh thành rồi, dù ta đã mời bà t.ử chuyên dạy lễ nghi đến chỉ bảo, cũng không thể thay đổi ngay được. Nghe Vân Nhàn kể lại, hôm trước lời nói của nó quả thật rất thất lễ. Hôm nay ta đặc biệt đến đây để xin lỗi hai người.
Nói xong, hắn khom người thi lễ với Kỷ Đào.
Kỷ Đào vội nghiêng người tránh sang một bên:
- Đỗ đại nhân thật sự không cần làm vậy. Quan hệ giữa đại nhân và phu quân nhà ta, chút chuyện này đâu có đáng gì.
Đỗ Dục đầy vẻ hổ thẹn:
- Muội muội ta thật sự là... Ta cũng không hiểu vì sao nó lại trở nên thực dụng như vậy.
Thấy Đỗ Dục dường như thật sự vô cùng áy náy, Kỷ Đào cũng không biết nên khuyên thế nào, chỉ đành nói:
- Ta thật sự không hề giận.
Đỗ Dục nghiêm mặt:
- Lâm phu nhân cứ yên tâm, sau này ta nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ nó.
Kỷ Đào bất lực:
- Ta thật sự không giận.
Thấy Kỷ Đào quả thật không phải đang khách sáo, Đỗ Dục mới hơi yên tâm:
- Lâm đại nhân có ở nhà không?
Trong lòng Kỷ Đào khẽ động. Nàng cẩn thận quan sát vẻ mặt Đỗ Dục, thấy hắn dường như chỉ hơi tiếc nuối chứ không có ý gì khác, trong lòng mới nhẹ nhõm hơn một chút.
- Chàng ấy không có ở nhà.
Đỗ Dục tiếc nuối nói:
- Lâu lắm rồi ta chưa được uống rượu với Lâm đại nhân. - Rồi hắn quay sang Cố Vân Nhàn. - Vân Nhàn, nàng ở đây trò chuyện với Lâm phu nhân đi, ta về trước.
Đợi hắn đi khỏi, Cố Vân Nhàn tự nhiên ngồi xuống. Bây giờ nàng đã thoải mái hơn trước rất nhiều, Cố Vân Nhàn nhấp một ngụm nước:
- Hôm đó về nhà, ta đã kể nguyên văn những lời Dục nhi nói cho chàng ấy nghe. Nếu cứ tiếp tục thế này thì tiểu cô này của ta thật sự sẽ bị hủy hoại mất. Chàng ấy là đại ca, nếu không có gì ngoài ý muốn thì sẽ phải chăm sóc nó cả đời. Với cái tính nói năng chẳng biết giữ mồm giữ miệng ấy, sau này biết bao nhiêu rắc rối...
Nghe vậy, Kỷ Đào cũng thật lòng cảm thấy sau này Cố Vân Nhàn sẽ phải lo toan rất nhiều. Đỗ Dục chăm sóc muội muội, trên thực tế cũng gần như đồng nghĩa với việc Cố Vân Nhàn phải chăm sóc.
Kỷ Đào khuyên:
- Cứ từ từ thôi. Nó cũng mười mấy tuổi rồi, làm sao dễ dàng sửa được những thói quen đã hình thành bao năm như vậy? - Nàng lại nói: - Thật ra tính nó như vậy cũng không hẳn là xấu. Thẳng thắn bộc trực, biết đâu lại có người thích kiểu tính cách ấy.
Hai người đang trò chuyện thì Tú Nương đã dẫn Đỗ Dục bước vào. Trên người Đỗ Dục đeo đầy châu báu, trang sức lấp lánh.
Kỷ Đào kinh ngạc, nhìn sang Cố Vân Nhàn. Vừa rồi, ý trong lời Đỗ Dục tuy không nói thẳng là sẽ cấm Đỗ Dục đến đây, nhưng rõ ràng đã nói sẽ quản thúc nàng. Xem ra, Đỗ Dục căn bản không quản nổi muội muội mình.
Đỗ Dục có vẻ không vui, hoàn toàn không có ý thức mình là khách đến nhà người khác. Gương mặt lạnh tanh, giọng điệu cũng rất tùy tiện:
- Lâm phu nhân, tẩu tẩu ta không có ở nhà, ta biết ngay là tẩu ấy sang đây. Người sẽ không ghét ta chứ?
Đến cả một nụ cười nàng ta cũng không có. Kỷ Đào cũng chẳng phải kiểu người thích lấy lòng người lạnh nhạt với mình. Nàng tuy hay cười, nhưng cũng còn tùy đối tượng.
Nàng bình thản đáp:
- Không dám ghét.
Đỗ Dục cũng chẳng buồn để ý đến Kỷ Đào, vừa bước vào đình, nàng đã chạy đến lay cánh tay Cố Vân Nhàn:
- Tẩu tẩu, đi cùng muội đến phủ Phó đại nhân được không?
Cố Vân Nhàn lập tức nghiêm mặt:
- Dục nhi, bây giờ chúng ta đang ở nhà Lâm phu nhân. Muội làm như vậy thật quá thất lễ.
- Không mà! Tẩu đi với muội đi. Muội đã hẹn với Phó phu nhân rồi, nói hôm nay tẩu sẽ đi cùng muội.