Ánh nến trong phòng tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, chiếu lên người Kỷ Đào, bóng của nàng trên nền đất dường như càng thêm lạnh lẽo và nghiêm nghị.
Đột nhiên có người đẩy cửa, ngay sau đó, cánh cửa được nhẹ nhàng mở ra.
Kỷ Đào lập tức quay người. Khi nhìn thấy Lâm Thiên Dược trong bộ quan phục đứng ở cửa, sống mũi nàng cay xè.
Nàng cầm quạt lao ngay tới, ôm c.h.ặ.t lấy eo chàng:
- Chàng về rồi!
Lâm Thiên Dược nhìn căn phòng được ánh nến vàng hắt sáng, trong lòng trước tiên thấy ấm áp. Chàng vốn nghĩ, dù Kỷ Đào có đợi mình thì lúc này hẳn cũng đã ngủ rồi, không ngờ vừa mở cửa đã có một bóng người lao tới.
Chàng thuận tay ôm lấy nàng, nghe Kỷ Đào nói vậy, chàng mỉm cười:
- Ta về rồi đây.
Kỷ Đào nhìn chàng từ trên xuống dưới. Thấy ngoài vẻ mệt mỏi hơn một chút thì chàng vẫn không khác ngày thường, nàng mới hoàn toàn yên lòng.
- Chàng đi tắm rửa trước đi nhé?
Lâm Thiên Dược đưa tay vuốt lại mái tóc của nàng:
- Được.
Đối diện với Kỷ Đào, chàng đặc biệt thích nói chữ "được" này.
Kỷ Đào lại ngồi xuống bên chiếc giường nhỏ của Hiên Nhi, tay vẫn không ngừng phe phẩy quạt, khẽ nói:
- Cha con thông minh lắm, đúng không?
Hiên Nhi đã ngủ say, đương nhiên không thể trả lời.
Lâm Thiên Dược vừa bước ra đã nghe thấy câu ấy, không nhịn được bật cười. Kỷ Đào nghe tiếng liền quay đầu. Thấy tóc chàng vẫn còn nhỏ nước, nàng vội cầm khăn bước tới, đẩy chàng ngồi xuống trước bàn trang điểm rồi lau tóc cho chàng.
Lâm Thiên Dược ngoan ngoãn ngồi xuống, nói:
- Khuya rồi, nàng nên đi ngủ đi, để ta tự làm.
Kỷ Đào không để ý đến lời chàng, vẫn tiếp tục lau tóc, khẽ hừ một tiếng:
- Ta chỉ muốn biết, rốt cuộc là ai đã gọi chàng đến phủ nha?
Nghe vậy, sắc mặt Lâm Thiên Dược trở nên nghiêm túc. Chàng ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào trong gương. Đôi mày mang theo vẻ giận dữ của nàng khiến nàng dường như càng thêm anh khí.
Chàng không nhịn được cười:
- Đừng giận. Chúng ta vốn đã biết hung thủ là ai. Cho dù có kẻ tiểu nhân giở trò, ta cũng sẽ không xảy ra chuyện.
Nghe vậy, Kỷ Đào cũng không thấy ngạc nhiên, chỉ hỏi:
- Quả thật là Dương Đại Viễn g.i.ế.c người sao?
Lâm Thiên Dược khẽ gật đầu:
- Sở dĩ kéo dài đến giờ này là vì Dương Đại Viễn đã nhận tội. Chúng ta còn tìm được cả hòn đá hắn dùng để đập c.h.ế.t Trì Trường An.
Kỷ Đào khẽ thở ra một hơi.
Con người Dương Đại Viễn này, chỉ cần liên quan đến Phùng Uyển Phù thì đúng là chuyện g.i.ế.c người hắn cũng dám làm. Ngay từ hồi còn ở thôn Đào Nguyên, nàng đã nhìn ra điều đó.
May mà lần này Lâm Thiên Dược sẽ không có chuyện gì.
Nghĩ đến đây, nàng lại hỏi:
- Rốt cuộc là ai gọi chàng đến phủ nha?
Lâm Thiên Dược cũng không giấu:
- Đường Quân. Chức quan không cao, từng là thuộc hạ cũ của Đường Lệ Sơn, cũng là họ hàng xa. Nói ra thì hắn xem như con cá lọt lưới. Quan trọng nhất là... Viên T.ử Uyên cũng có nhúng tay vào chuyện này.
Kỷ Đào chỉ thoáng nghĩ đã hiểu.
Viên T.ử Uyên, Lâm Thiên Dược và Trì Trường An vốn đều là sĩ t.ử cùng khóa.
Năm xưa hắn cũng từng học ở huyện Đại Viễn nhiều năm. Tuy trước kia không quen biết Lâm Thiên Dược, nhưng chắc chắn từng nghe đến mối ân oán giữa Trì Trường An và Lâm Thiên Dược.
Cho dù hắn không biết chuyện Trì Trường An từng sai người đến thôn Đào Nguyên thì chỉ riêng những ân oán giữa hai người ở huyện Đại Viễn cũng đã đủ để Lâm Thiên Dược phải giải thích một phen.
Vốn dĩ tiền đồ của hắn bị hủy, trong đó cũng có phần công lao của Lâm Thiên Dược. Lần này đã biết rõ những chuyện cũ ấy, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng buông tha.
Con người Viên T.ử Uyên này ích kỷ nhất, lại rất giỏi thao túng lòng người. Thấy Đường Quân cứ khăng khăng nhắm vào Lâm Thiên Dược, rất có thể chính là chủ ý của hắn. Nói cách khác… rất có khả năng Viên T.ử Uyên đã tiếp nhận thế lực cũ của Đường Lệ Sơn.
Đường Lệ Sơn đã c.h.ế.t. Đường Tri Vi chỉ là một cô nương được nuông chiều từ nhỏ. Có lẽ nàng ta rất thông minh, nhưng những âm mưu quỷ kế như thế hẳn không hiểu. Kỷ Đào nghĩ vậy chủ yếu là vì trước đây nàng từng mù mắt mà phải lòng Viên T.ử Uyên.
Mái tóc dưới tay Kỷ Đào đã khô được một nửa. Nàng khẽ nói:
- Ngủ đi, ngày mai chàng còn phải đến Đô Sát viện.
Lâm Thiên Dược đứng dậy, kéo nàng ngồi xuống mép giường. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe chàng nói:
- Đi ngủ thôi. Lần sau đừng chờ ta nữa.
Kỷ Đào nằm xuống giường, chống đầu lên tay nhìn Lâm Thiên Dược cởi áo rồi lên giường. Lâm Thiên Dược vẫn rất tự nhiên. Sau khi nằm xuống, chàng đưa tay ôm Kỷ Đào vào lòng.
Ngọn nến trong phòng đã tắt, ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp giấy dán cửa, rải xuống nền nhà một quầng sáng mờ ảo. Lâm Thiên Dược ôm nàng, trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ của hai người.
Rất lâu sau, đúng lúc Kỷ Đào tưởng rằng chàng đã ngủ thì nghe chàng cất tiếng:
- Đào Nhi, chuyện hôm nay... nếu không nhờ nàng nhìn thấy Dương Đại Viễn bị Trì Trường An tống tiền thì e rằng ta đã không thể trở về nhanh như vậy.
Nghe xong, cánh tay đang ôm ngang eo Lâm Thiên Dược của Kỷ Đào siết c.h.ặ.t hơn.
Lâm Thiên Dược là quan viên. Nếu thật sự bị cuốn vào một vụ án mạng, cho dù chỉ là bị nghi ngờ, lâu dần thì thanh danh và tiền đồ của chàng cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Nếu thật sự có liên quan thì cũng đành. Nhưng vấn đề là… đây hoàn toàn là tai họa từ trên trời rơi xuống.
Giọng Kỷ Đào rất khẽ, có phần run run:
- Bọn họ... thế nào rồi?
- Vu cáo quan viên triều đình, mỗi người bị đ.á.n.h hai mươi trượng. Đường Quân chắc sẽ bị cách chức.
Kỷ Đào khẽ hừ:
- Quá hời cho bọn họ. - Nghĩ một chút rồi nàng lại hỏi: - Thế còn Dương Đại Viễn?