Ký ức thời thơ ấu của Kỷ Đào đã mờ nhạt đi rất nhiều. Tuy từ lúc mới sinh nàng đã có ký ức, nhưng cũng giống như trẻ sơ sinh vốn chỉ thích ngủ, phần lớn những chuyện thời bé nàng đều không nhớ rõ, nếu không phải ấn tượng quá sâu thì rất nhanh sẽ quên mất.
Lúc này nghe Liễu thị nhắc đến, nàng mới mơ hồ nhớ ra, hình như từng có một khoảng thời gian nàng rất thích ăn loại bánh ngọt ngào thoang thoảng hương hoa ấy. Đồng thời nàng cũng nhớ lại sự kiên nhẫn vô bờ của Liễu thị và Kỷ Duy dành cho mình, chẳng khác gì cách họ đang đối xử với Hiên Nhi bây giờ.
Hơn nữa, không phải Liễu thị chỉ cho nàng ăn hai ba loại bánh, mà là chính nàng chỉ thích hai ba loại ấy. Vành mắt nàng lập tức cay cay, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp hơn cả ánh nắng.
Liễu thị và Kỷ Duy thực sự yêu thương nàng đến tận trong xương tủy.
Tiết trời tháng Ba vừa vặn, không lạnh cũng chẳng nóng. Đối với Liễu thị và mọi người mà nói, đây là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm. Mỗi ngày Kỷ Đào đều ở bên họ.
Gần đây vì rảnh rỗi, nàng lại cầm kim chỉ lên. Có lẽ đúng là quen tay hay việc, đồ thêu của nàng cuối cùng cũng đã có thể nhìn ra hình dáng. Ngay cả Dương ma ma cũng khen nàng.
Dương ma ma cầm món đồ nàng vừa thêu, ngắm nghía hồi lâu rồi đầy vẻ vui mừng nói:
- Cuối cùng thì lá cây phu nhân thêu… cũng đã có thể nhìn ra được rồi.
Kỷ Đào cạn lời.
Nàng hoàn toàn không thấy đó là lời khen. Theo nàng, phần thêu lá trúc là đẹp nhất. Năm ấy vừa thành thân với Lâm Thiên Dược, bộ y phục đầu tiên nàng may cho chàng còn thêu kín vạt áo toàn lá trúc. Khi ấy nàng rõ ràng còn thấy rất đẹp, rất thanh nhã.
Nghĩ đến đây, Kỷ Đào quay về phòng tìm kiếm.
Đa số y phục của Lâm Thiên Dược, sau khi không mặc được nữa đều đã bỏ đi. Nhưng chỉ cần là đồ Kỷ Đào làm, món nào cũng vẫn còn.
Quả nhiên, chẳng bao lâu nàng đã lôi từ dưới đáy rương ra bộ trường bào có vạt áo thêu đầy lá trúc ấy.
Y phục được giặt sạch sẽ, gấp ngay ngắn. So với những bộ Lâm Thiên Dược hiện đang mặc thì bộ này có phần chật hơn. Tay áo và phần thắt lưng đều đã sờn mòn khá nặng.
Kỷ Đào mở ra, cẩn thận nhìn những chiếc lá trúc trên vạt áo.
Sắc mặt nàng dần cứng đờ... Hình như, đúng là không đẹp lắm! Ngay sau đó, nàng vội vàng gấp lại bộ y phục, cất trở về chiếc rương.
Đến lúc ấy nàng mới phát hiện, cả chiếc rương này đều là những món đồ thêu do chính tay nàng làm cho Lâm Thiên Dược. Có y phục, khăn tay, túi thơm, thậm chí còn có cả mấy chiếc bao quạt, mỗi món đều được gấp gọn gàng, xếp ngay ngắn.
Kỷ Đào đứng nhìn chiếc rương trước mặt, trong lòng ngổn ngang, không biết nên diễn tả cảm giác ấy thế nào.
Nàng trở lại tiền viện, không hề nhắc đến chuyện vừa rồi. Nhìn mảnh vải nhỏ trong tay hồi lâu, nàng suy nghĩ một lúc rồi đứng dậy đi đến kho.
Tình cảm Lâm Thiên Dược dành cho nàng... có lẽ còn sâu đậm hơn nàng vẫn nghĩ. Vậy thì… có phải nàng cũng nên nghiêm túc may cho chàng một bộ y phục thật đẹp không?
Kỷ Đào bắt đầu học thêu, lần này, nàng chăm chỉ hơn bất cứ lần nào trước đây.
Đến buổi chiều, Lâm Thiên Dược trở về. Vừa nhìn thấy cả nhà đang ở trong sân, đặc biệt là Kỷ Đào ngồi dưới gốc cây, ánh mắt hắn lướt qua tấm vải màu trắng ngà trong tay nàng rồi mỉm cười hỏi:
- Đào Nhi, nàng đang làm gì vậy?
Kỷ Đào ngẩng đầu nhìn hắn. Lâm Thiên Dược đứng dưới gốc cây, ánh nắng xuyên qua cành lá lốm đốm rơi trên mái tóc và gương mặt hắn. Kỷ Đào không nhìn rõ biểu cảm nhưng nàng biết, đôi mày đôi mắt ấy nhất định đang mang theo ý cười, dịu dàng và ấm áp.
Kỷ Đào đứng dậy, nắm tay hắn đi về hậu viện:
- Chàng đi thay y phục trước đã.
Ở nhà, Lâm Thiên Dược không thích mặc quan phục. Kỷ Đào cũng không thích hắn mặc, nàng luôn cảm thấy bộ quan phục ấy tạo nên một khoảng cách.
Hai người cùng vào phòng, Kỷ Đào mở rương tìm y phục cho hắn.
Lâm Thiên Dược đứng cạnh giường, nhìn động tác của nàng với vẻ khó hiểu. Trước đây, mỗi ngày về nhà việc đầu tiên hắn làm cũng là thay y phục. Nhưng bình thường Kỷ Đào chỉ hỏi một câu, rất hiếm khi cùng hắn vào phòng để thay đồ như hôm nay.
Huống hồ… chỉ thay y phục thôi, đâu cần cả hai cùng vào.
Rất nhanh, Kỷ Đào lấy ra một bộ trường bào màu xanh sẫm, bước đến đưa tay tháo đai lưng cho hắn.
Lần này, Lâm Thiên Dược thật sự cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, từ trên xuống dưới quan sát một lượt.
Thấy nàng chẳng khác ngày thường là bao, hắn nghi hoặc gọi:
- Đào Nhi?
Kỷ Đào mỉm cười rạng rỡ với hắn, tiếp tục đưa tay cởi y phục. Nụ cười ấy khiến lòng Lâm Thiên Dược rung động. Đôi bàn tay mềm mại vẫn lần mò nơi eo hắn, đai lưng rơi xuống, y phục cũng theo đó trượt xuống. Hắn không nhịn được nữa, cúi người bế bổng nàng lên rồi sải bước về phía giường.
Kỷ Đào úp mặt xuống chăn đệm, c.ắ.n một góc chăn, coi như đó là Lâm Thiên Dược mà nghiến răng nghiến lợi.
Tiếng cười khẽ của Lâm Thiên Dược vang lên trên đỉnh đầu:
- Đào Nhi, nàng sao vậy?
Bờ vai trắng ngần của Kỷ Đào vẫn còn lộ ra ngoài chăn, ánh mắt Lâm Thiên Dược lướt qua, càng thêm sâu thẳm.
Nghe thấy giọng hắn, Kỷ Đào hừ lạnh một tiếng:
- Không sao.
Lâm Thiên Dược đưa tay ôm lấy nàng, làn da hắn chạm vào làn da mềm mại mịn màng của nàng, hơi thở lại càng nặng thêm. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc nàng:
- Đào Nhi, nên dậy rồi.
Kỷ Đào không để ý đến hắn, tiếp tục giả c.h.ế.t. Bàn tay của Lâm Thiên Dược dưới lớp chăn bắt đầu không an phận. Kỷ Đào lập tức mở bừng mắt, đưa tay giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn:
- Mau dậy đi.
Nếu còn sờ tiếp… biết đâu người này lại biến thành cầm thú nữa.