Sắc mặt Tú nương lập tức rạng rỡ nhưng ngay sau đó nàng lại nhớ đến hai chữ chuộc thân mà Kỷ Đào vừa nói. Điều đó có nghĩa là tiền chuộc thân phải do chính gia đình họ bỏ ra, chứ không phải Kỷ Đào ban ân, vô điều kiện thả cả nhà họ đi.

Nàng lập tức quỳ sụp xuống:

- Đại ân đại đức của phu nhân, cả nhà nô tỳ suốt đời không biết lấy gì báo đáp. Chỉ là... năm xưa cả nhà nô tỳ cùng đường mới phải bán mình làm nô. Số tiền ấy... e rằng nô tỳ cũng sẽ không còn tiền để Chu Nghiên tiếp tục đi học nữa.

Từ trước đến nay Kỷ Đào vốn không thích quỳ lạy người khác, cũng không thích người khác quỳ trước mình.

Nàng đứng dậy, đổi sang một vị trí khác, hơi ngẩng đầu, vẻ mặt như đang nhớ lại chuyện cũ:

- Năm đó khi đại nhân đi học cũng chẳng có tiền. Mỗi ngày chàng đều chép sách đến nửa đêm, vừa để kiếm thêm ít bạc, vừa để ghi nhớ nội dung, một công đôi việc.

Sắc mặt Tú nương lại biến đổi. Ý của Kỷ Đào đã rất rõ ràng, năm xưa Lâm Thiên Dược đi học cũng đâu có ai chu cấp. Nhưng lúc này Kỷ Đào đã bằng lòng để cả nhà họ rời đi, cơ hội như vậy không thể bỏ lỡ.

Nàng vội dập đầu:

- Cả nhà nô tỳ đa tạ đại ân đại đức của phu nhân.

Nói xong liền đứng dậy, vội vã chạy ra ngoài. Kỷ Đào nhìn theo bóng lưng nàng ta, thế nào cũng thấy dáng vẻ ấy giống như chỉ hận không thể đi ngay lập tức.

Lâm Thiên Dược dắt Hiên Nhi từ ngoài bước vào, nói:

- Nàng đúng là mềm lòng.

Quả thật là vậy. Chỉ riêng việc Tú nương và Chu An chia rẽ tình cảm trong nhà họ, Kỷ Đào đáng lẽ đã nên bán cả nhà họ đi. Nếu đổi sang một chủ nhân khác thì thân khế bán đứt nào có dễ chuộc như vậy?

Phải biết rằng một công việc như ở nhà họ Lâm thật sự rất khó tìm. Cả nhà họ đến nhà họ Lâm lâu như vậy chưa từng bị mắng c.h.ử.i, tiền công cũng chưa bao giờ bị cắt xén. Người trong nhà Kỷ Đào chẳng ai cố ý hành hạ hạ nhân. Có thể nói đây là một chủ nhân rất tốt.

Kỷ Đào cười:

- Không phải mềm lòng. Với hạng người như họ chẳng đáng để chúng ta dây dưa. Nếu thật sự bán họ đi, biết đâu sau này họ lại nhảy ra c.ắ.n ngược chúng ta một cái. Thôi cứ để họ đi là được.

Lâm Thiên Dược ở nhà bầu bạn với hai mẫu t.ử, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, dường như mới chớp mắt một cái mà trời đã tối.

Đêm ấy, Kỷ Đào nằm trên giường, có chút lo lắng:

- Chàng đến Đô Sát viện... liệu có ai hỏi chuyện ở phủ nha không?

Lâm Thiên Dược ôm nàng, khẽ nhắm mắt:

- Không sao. Dù sao ta cũng không thẹn với lòng, chỉ là vô tình bị kéo vào mà thôi. Hơn nữa, họ cũng đâu rảnh ngày nào cũng chăm chăm nhìn ta.

Sáng hôm sau, khi Kỷ Đào thức dậy thì Lâm Thiên Dược đã đi rồi.

Hiên Nhi vẫn ngủ say, Kỷ Đào nhìn gương mặt nhỏ của con một lúc lâu rồi mới mặc quần áo đứng dậy.

Dương ma ma đứng chờ ngoài cửa. Thấy Kỷ Đào bước ra, bà tiến đến nhỏ giọng:

- Sáng sớm hôm nay, sau khi Tú nương nấu cơm xong thì cứ luôn nhìn về phía hậu viện, dường như đang chờ người.

Kỷ Đào hiểu ngay. Đúng là sốt ruột thật.

Ra khỏi sân, nàng thấy Chu An và Tú nương đang đứng trong sân. Vừa thấy Kỷ Đào bước ra, hai người như muốn tiến lên, nhưng lại cố nén xuống.

Kỷ Đào giả như không nhìn thấy. Nàng vẫn như mọi ngày đi vào gian nhà phía trước dùng bữa sáng, rồi kiên nhẫn đút Hiên Nhi ăn xong mới đặt bát đũa xuống.

Tú nương vội bước lên dọn bàn. Nhanh nhẹn thu dọn xong, nàng bưng khay đi ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, Tú nương và Chu An lại xuất hiện ở cửa. Hai người do dự một lát rồi cùng bước vào, quỳ xuống trước mặt Kỷ Đào.

Kỷ Đào nhìn họ:

- Đứng lên rồi nói.

Chu An kéo Tú nương đứng dậy rồi nói:

- Phu nhân, tối qua Tú nương nói với nô tài rằng... người bằng lòng trả lại thân khế cho cả nhà chúng nô tài?

Đã quyết định để cả nhà họ rời đi, Kỷ Đào cũng không vòng vo, nàng chỉ nói:

- Thân khế ở chỗ ma ma. Các ngươi đến tìm bà ấy, có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Chu An và Tú nương nhìn nhau, gương mặt cả hai đều tràn đầy vui mừng. Họ thật sự không ngờ Kỷ Đào lại thực sự bằng lòng thả cả nhà họ đi. Hai người dập đầu với Kỷ Đào một cái rồi đứng dậy lui ra ngoài.

Kỷ Đào khẽ nheo mắt. Từ đầu đến cuối nàng đều không nhìn thấy Chu Nghiên. Xem ra cả nhà họ đều cho rằng đứa nhỏ sau này chắc chắn sẽ đỗ đạt, nên mới không để hắn phải quỳ lạy người khác.

Kỷ Đào không biết rằng ở kinh thành, những chủ nhân chịu trả lại thân khế như nàng thật sự rất hiếm. Nhưng Chu An đã theo Tam Nương học việc lâu như vậy, đương nhiên hiểu rõ điều đó. Hắn sợ Kỷ Đào đổi ý nên vừa trở về đã lập tức tìm Dương ma ma, nộp tiền chuộc thân, nhận lại thân khế. Sau đó cả nhà liền vội vàng thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi.

Đến khi họ chuẩn bị đi thì cũng mới quá trưa. Kỷ Đào và Hiên Nhi đang ngồi dưới gốc đại thụ trong sân. Mỗi người một chiếc ghế, hai mẫu t.ử nhàn nhã dựa lưng. Thân hình nhỏ bé của Hiên Nhi giống hệt Kỷ Đào, tay chân duỗi thẳng, mắt khẽ nheo lại.

Dương ma ma dẫn cả nhà Chu An tới.

Nghe thấy tiếng bước chân, Kỷ Đào mở mắt:

- Thu dọn xong rồi à?

Chu An kéo Tú nương, định quỳ xuống, nhưng Kỷ Đào giơ tay ngăn lại:

- Nếu đã chuộc thân rồi thì không còn là người hầu trong phủ ta nữa, không cần quỳ.

Chu An cũng không cố chấp, đứng cách Kỷ Đào ba bước, nói:

- Cả nhà chúng ta xin đa tạ đại ân đại đức của phu nhân, hôm nay cũng tiện đến từ biệt người.

Kỷ Đào xua tay:

- Đi đi.

Chu An dẫn Tú nương và Chu Nghiên rời đi.