Trước khi ra khỏi phòng, Kỷ Đào chợt nhớ ra điều gì:
- À đúng rồi. Hôm nay Thần Vương đã trả chẩn phí cho sư phụ. Sư phụ nói có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ phải quay về Hoàng An tự. Ngày mai chúng ta đến chùa Hộ An thăm cha nương nhé.
Lâm Thiên Dược nắm lấy tay nàng:
- Ngày mai ta sẽ đi cùng mọi người.
Nghe vậy, khóe môi Kỷ Đào khẽ cong lên.
Sáng sớm hôm sau, cả nhà Kỷ Đào lên đường. Cổ An và Cổ Toàn đ.á.n.h xe đưa họ đi. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ngồi chung một xe.
Phó đại phu thấy ngồi một mình buồn chán, nhất quyết bế Hiên Nhi sang xe mình làm bạn. Hiên Nhi vốn không sợ người lạ, vui vẻ bỏ cha nương lại để chạy sang với Phó đại phu.
Suốt đường đi đều rất thuận lợi. Hiện giờ quanh chùa Hộ An chỉ có những người ở phía sau núi qua lại cùng lác đác vài người đến cầu phúc.
Xe ngựa của họ không dừng ở phía trước chùa mà đi thẳng ra hậu sơn. Họ xuất phát từ sớm nên không hề chậm trễ. Khi tới nơi, mọi người vừa đúng lúc đang dùng bữa sáng. Nếu đến muộn hơn chút nữa, Điền thị sẽ phải lên chùa tụng kinh, còn Liễu thị và Kỷ Duy cũng sẽ vào khu rừng phía sau núi.
Nhìn thấy Kỷ Đào, cả nhà đều vô cùng vui mừng. Đặc biệt khi thấy Phó đại phu, Liễu thị càng mừng rỡ hơn, bởi đã rất lâu rồi không gặp ông.
Điền thị ăn sáng xong, ngẩng đầu nhìn trời mấy lần, cuối cùng không nhịn được nói:
- Đào Nhi, nương phải đi rồi. Nếu không sẽ muộn mất. Còn các con… - Trên mặt bà đầy vẻ áy náy.
Kỷ Đào chẳng để tâm. Từ khi bắt đầu tin Phật, Điền thị đã trở nên cởi mở hơn rất nhiều. Nghe vậy, nàng chỉ dịu dàng nói:
- Nương, trên đường nhớ cẩn thận.
Thấy Kỷ Đào thật sự không hề giận, Điền thị mới thở phào:
- Nếu các con không đợi được nương về thì cũng đừng đợi nữa. Dù sao chẳng bao lâu nữa nhà mình cũng sẽ được trở về thôi.
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, nhìn theo Điền thị vội vã bước ra ngoài.
Liễu thị thấy vậy liền giải thích với Lâm Thiên Dược:
- Nương con là vậy đấy, rất thành tâm. Mấy hôm trước mưa lớn như thế mà cũng không bỏ một ngày nào. - Xem như thay Điền thị nói đỡ.
Mãi đến đầu giờ chiều, Kỷ Đào và mọi người mới quay về. Lúc tới cổng nhà cũng đã là buổi chiều. Hôm nay đã coi như rất nhanh, hoàn toàn không bị chậm trễ.
Mẫu t.ử Phán Hương đã chuẩn bị xong cơm nước. Kỷ Đào cảm thấy hai mẫu t.ử họ rất ít nói. Ngay cả trước mặt nàng, vị chủ nhân này, bình thường họ cũng chẳng nói mấy câu.
Bù lại, họ vô cùng chăm chỉ. Từ nhà bếp đến phòng ốc đều được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Họ gần như không chịu ngồi nghỉ. Dương ma ma đã âm thầm nhắc nhở mấy lần, họ mới chịu tranh thủ nghỉ một lát vào buổi trưa.
Vừa bước xuống xe ngựa, lại có một chiếc xe khác phóng nhanh tới. Kỷ Đào còn tưởng xe đi sang phủ khác nên không để ý, tiếp tục đi vào trong. Chỉ có Phó đại phu dừng bước, nhìn chiếc xe đang tiến lại gần.
Kỷ Đào hơi ngạc nhiên, rồi lập tức hiểu ra. Nàng đứng trước cổng nhìn xe ngựa dừng lại.
Người bước xuống là một thái giám mặt trắng không râu. Ánh mắt ông ta chỉ nhìn Phó đại phu, giọng the thé cất lên:
- Phó thái y, có khẩu dụ của Hoàng thượng. Ngày mai ngài phải lập tức đến chùa hầu hạ Thái hậu.
Quả nhiên… đúng như Phó đại phu đã dự đoán, ông lại phải rời đi.
Kỷ Đào không khỏi thấy chua xót. Phó đại phu tuổi đã cao, nàng chỉ mong có thể ở bên sư phụ lâu thêm một chút nữa, lâu thêm một chút nữa.
Thấy dáng vẻ buồn bã của nàng, Phó đại phu mỉm cười an ủi:
- Không sao đâu, chẳng bao lâu nữa ta sẽ trở về thôi.
Nếu Phó đại phu có thể trở về, chẳng phải điều đó có nghĩa là Thái hậu bà… Nghe vậy, Kỷ Đào thoáng sững người, rồi lập tức hoàn hồn, đưa mắt nhìn quanh.
Vì vị công công vừa truyền khẩu dụ nên lúc này trước cổng chỉ còn ba người: Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào và Phó đại phu.
Kỷ Đào khẽ thở phào, vội dặn:
- Sư phụ, người đừng nói linh tinh.
Phó đại phu cười, xua tay:
- Không đến nỗi đâu. Ta đã quan sát xung quanh rồi mới nói.
Lâm Thiên Dược nắm lấy tay Kỷ Đào:
- Vào nhà đi, cùng sư phụ ăn một bữa cơm t.ử tế.
Sáng sớm hôm sau, Phó đại phu quả thật đã rời đi. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược bế Hiên Nhi – hiếm hoi mới dậy sớm – đứng trước cổng nhìn theo xe ngựa của ông càng lúc càng xa.
Khi xe ngựa đã khuất hẳn, Lâm Thiên Dược khẽ vỗ vai nàng:
- Ta cũng phải đi rồi. Nàng vào nhà đi, đưa Hiên Nhi ngủ thêm một lát. Buổi chiều ta sẽ về.
Trong lòng Kỷ Đào chua xót khó chịu, nhưng nghe những lời ấy lại thấy ấm áp.
- Được.
Trước khi lên xe, Lâm Thiên Dược nhìn miếng bánh trong tay Hiên Nhi rồi nói:
- Đừng cho nó ăn nhiều quá. Không thì chẳng nhớ được bài học đâu...
Kỷ Đào cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Hiên Nhi giờ đây đã không còn là đứa trẻ ngơ ngác chẳng biết gì nữa. Tuy vẫn chưa biết nói, nhưng đã hiểu được đôi phần ý nghĩa trong lời người lớn.
Ví như câu nói vừa rồi của Lâm Thiên Dược. Nghe xong, cậu bé im lặng nhìn cha mình, rồi dần dần mím môi, khóe mắt từ từ phủ lên một tầng hơi nước.
Kỷ Đào nhìn mà đau lòng.
Lâm Thiên Dược lập tức quay lại ôm con vào lòng:
- Con thích ăn thì cứ cho ăn. Cho ăn nhiều một chút, đến lúc ngán tự khắc sẽ thôi.
Phải dỗ dành rất lâu mới dỗ được Hiên Nhi. Sau chuyện này, nỗi buồn ly biệt trong lòng Kỷ Đào cũng tan biến gần hết. Nàng giục xe ngựa của Lâm Thiên Dược nhanh ch.óng lên đường.
Nhìn theo xe đi xa, nàng nắm tay Hiên Nhi quay người vào nhà, cười nói:
- Hiên Nhi của chúng ta biết giận dỗi rồi.
Đứa trẻ dưới đất chỉ chăm chú bước đi. Thằng bé cố hết sức muốn tự mình trèo qua bậc cửa cao. Kỷ Đào đưa tay bế con lên, trong sân lập tức vang lên chuỗi tiếng cười giòn tan.