Sau đó… chưa kịp để Kỷ Đào phản ứng, thằng bé đã bị Phó đại phu bế đặt lên ghế, vô cùng tự giác bắt chước dáng vẻ của ông, bắt đầu nghiền t.h.u.ố.c. Thân hình nho nhỏ đứng trên ghế, vậy mà động tác nghiền t.h.u.ố.c lại ra dáng ra hình.
Phó đại phu nhìn Hiên Nhi bằng ánh mắt đầy vẻ vui mừng và mãn nguyện:
- Hiên Nhi có sức, lại chịu khó, giỏi hơn con nhiều.
Kỷ Đào cũng không thấy một đứa trẻ nhỏ như Hiên Nhi làm chút việc có gì không ổn, dù sao ở ngoài thằng bé cũng chỉ chạy nhảy nghịch ngợm. Nghe vậy, nàng vẫn có chút không phục:
- Sư phụ, nó vẫn còn là trẻ con. Lỡ vài hôm nữa nó không muốn học thì sao?
Phó đại phu không để tâm, thuận miệng đáp:
- Nếu thật sự không muốn thì chẳng phải vẫn còn đứa thứ hai sao?
Kỷ Đào: “...”
Đây là nhất quyết nhắm vào những đứa con nàng sinh ra hay sao?
Nhưng ý trong lời Phó đại phu cũng khiến Kỷ Đào yên tâm hơn. Ông đã ngầm trả lời nàng rằng mình sẽ không ép buộc bọn trẻ. Nếu thật sự không thích học thì đổi sang người khác là được.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng cối nghiền t.h.u.ố.c vang lên, bỗng truyền đến giọng nói trầm thấp của Phó đại phu:
- Sau này, số ngày ta về nhà có lẽ sẽ nhiều hơn một chút. - Âm thanh ấy vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đang ngồi bên uống trà, tiện thể ngắm Hiên Nhi, nghe vậy đều không khỏi kinh ngạc.
Phó đại phu bỏ thêm một nắm d.ư.ợ.c liệu vào chiếc cối nhỏ của Hiên Nhi rồi nói tiếp:
- Mấy ngày trước sức khỏe Hoàng thượng không tốt. Gần đây đã khá hơn nhiều, hẳn sẽ để ta và các thái y khác thay phiên trực. Dạo gần đây... quả thực ta đã quá thu hút sự chú ý của người khác.
- Nhưng trong cung hoàn toàn không truyền ra tin tức Hoàng thượng đã bình phục. - Lâm Thiên Dược khẽ nói.
Trong phòng lại rơi vào im lặng.
Chuyện của hoàng gia, ai có thể nói rõ được?
Ý trong lời Phó đại phu lúc này chính là, Hoàng thượng vì quá đau buồn trước sự băng hà của Thái hậu mà lâm bệnh, nay đã hoàn toàn bình phục. Đến cả Phó đại phu cũng không cần phải thường trực ở Thái y viện nữa, vậy thì hẳn là Hoàng thượng đã khỏe rồi.
Nhưng người bình thường đều không biết Hoàng thượng đã dưỡng bệnh xong. Ngay cả trong Thái y viện cũng chỉ có Phó đại phu và Triệu viện phán biết được, còn các thái y khác thì căn bản không có cơ hội đến gần Hoàng thượng.
Kỷ Đào suy nghĩ một chút. Dù biết Phó đại phu hiểu rõ điều này, nàng vẫn không quên dặn dò:
- Sư phụ, chuyện này vẫn đừng tùy tiện nói với người khác.
Phó đại phu nghiêm túc gật đầu.
Bầu không khí trong phòng đang nặng nề thì ngoài cửa vang lên giọng của Dương ma ma:
- Phu nhân, bên ngoài có một vị đại nhân xin gặp Phó đại phu.
Kỷ Đào nhìn sang Phó đại phu, đang định thẳng thừng từ chối. Lúc này tìm đến gặp Phó đại phu, hơn phân nửa đều là muốn dò hỏi bệnh tình của Hoàng thượng.
Ngoài cửa, Dương ma ma lại bổ sung:
- Người đó tự xưng là đồ đệ của Phó đại phu.
Kỷ Đào hừ lạnh, đồ đệ của Phó đại phu?
Mấy chục năm trước Kỷ Đào không biết ông có từng nhận đồ đệ hay chưa, nhưng từ sau khi ông nhận nàng làm đồ đệ thì về sau chỉ có thêm Phó Phong. Hai người bọn họ mới là những người được ông thật lòng truyền dạy. Còn những người khác...
Nghe cách nói vừa rồi của Dương ma ma thì rõ ràng là một vị thái y trong Thái y viện đã nhận Phó đại phu làm sư phụ.
Nếu Phó đại phu thật sự muốn thu nhận đồ đệ thì sao có thể chạy đến Thái y viện mà nhận chứ?
Lúc này Phó đại phu đang cầm tay chỉ từng động tác cho Hiên Nhi nghiền t.h.u.ố.c. Nghe vậy, ông cất cao giọng:
- Bảo hắn về đi. Cả đời lão phu chỉ có hai đồ đệ, sẽ không nhận thêm nữa.
Dương ma ma đáp một tiếng “vâng”, ngay sau đó tiếng bước chân của bà dần xa.
Nghe vậy, Kỷ Đào rất vui. Không phải nàng muốn Phó đại phu để lại bạc hay vật gì cho mình, mà chỉ đơn thuần không muốn ông có quá nhiều đồ đệ. Cũng giống như trẻ con vậy, luôn mong cha nương dành nhiều sự quan tâm hơn cho mình.
Kỷ Đào rót một chén trà mang đến, tiện tay xoa bóp cổ tay cho Hiên Nhi, cười hỏi:
- Sư phụ, mấy chục năm trước người chưa từng nhận đồ đệ sao?
Phó đại phu lắc đầu:
- Vốn dĩ cả đời này ta cũng không định thu nhận đồ đệ.
Kỷ Đào không hỏi thêm nữa. Năm đó, nếu không phải nàng tình cờ cứu được Phó đại phu thì e rằng thật sự cả đời ông sẽ không nhận ai.
Phó đại phu nhìn Kỷ Đào đang xoa cổ tay cho Hiên Nhi, ánh mắt trở nên dịu dàng:
- Sau này ta sẽ không nhận thêm đồ đệ nữa, chỉ chuyên tâm dạy đồ tôn.
Nghe vậy, tâm trạng Kỷ Đào trở nên vô cùng phức tạp, nàng quay sang nhìn Hiên Nhi.
Mặc dù Phó đại phu nói sức khỏe Hoàng thượng đã khá hơn, nhưng sau khi trở lại Thái y viện, ông vẫn không về nhà. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đều hiểu rõ nguyên do trong đó. Việc Hoàng thượng làm như vậy nhất định có dụng ý sâu xa.
Lâm Thiên Dược đương nhiên sẽ không nói bừa nhưng bên phía Kỷ Đào lại có người âm thầm đến dò hỏi tin tức. Có người đến xin gặp, Kỷ Đào phần lớn đều không tiếp, chỉ nói bụng mang dạ chửa, cơ thể mệt mỏi, sợ tiếp đãi không chu đáo. Đương nhiên cũng có người lấy cớ đến thăm hỏi Kỷ Đào đang mang thai.
Gần đây Kỷ Vận, Kỷ Huyên Huyên và Tề T.ử Cầm đều không đến. Ngược lại, Lý phu nhân đích thân ghé thăm. Khi Kỷ Đào mang thai, bà là người đầu tiên mang quà đến chúc mừng. Sau đó còn mang cháo Lạp Bát đến, rồi sau Tết cũng từng đến thăm nàng một lần.
Lý phu nhân là phu nhân của cấp trên Lâm Thiên Dược. Hơn nữa, việc Lâm Thiên Dược được thăng chức Tả Thiêm đô Ngự sử cũng có thể xem là nhờ Lý Cẩu nâng đỡ một tay.