Kỷ Đào đưa tay ôm lấy một cây vải màu nguyệt bạch. Tấm vải khá nặng, nàng ôm không nổi.
Thấy vậy, Lâm Thiên Dược cười hỏi:
- Cái này là mua cho ta? - Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.
Kỷ Đào gật đầu. Ôm không nổi nên nàng cũng thôi, đưa tay lấy chiếc hộp đặt trên cùng xuống rồi đưa cho hắn.
- Quà.
Lâm Thiên Dược nhận lấy, mở hộp ra. Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve miếng ngọc bội trong suốt.
- Ta rất thích.
Kỷ Đào chần chừ:
- Ừm... hôm nay ta không kiềm chế được, lỡ tay... mua thành thế này. - Nàng đưa ngón tay chỉ vào đống vải bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lâm Thiên Dược đến nhìn cũng chẳng nhìn đống đồ kia, chỉ đưa tay về phía nàng:
- Chúng ta vào nhà trước đi. Cha nương chắc đang đợi chúng ta về ăn cơm.
Đôi mắt Kỷ Đào lập tức cong lên đầy ý cười. Quả nhiên, Lâm Thiên Dược hoàn toàn không để tâm. Hai người nắm tay nhau bước vào.
Liễu thị, Kỷ Duy và mọi người quả nhiên đang ngồi trong phòng chờ hai người về dùng bữa. Từ xa nhìn thấy hai người bước vào, nụ cười trên mặt Liễu thị càng rạng rỡ hơn.
Bà vội vàng gọi:
- Mau vào ăn cơm, chắc mệt rồi phải không?
Đêm xuống, Kỷ Đào sang phòng Điền thị. Trong phòng ánh đèn vàng nhạt, vừa đứng ngoài cửa, nàng đã ngửi thấy mùi đàn hương quen thuộc từ phía sau núi chùa Hộ An, thanh nhã mà không hề khó chịu.
Điền thị mở cửa, thấy là Kỷ Đào, bà mỉm cười:
- Đào Nhi đến đấy à?
Kỷ Đào mỉm cười, theo bà bước vào. Trên giường chỉ trải chiếc chăn màu nhạt đơn giản.
Nàng quay sang nhìn Điền thị. Bà mặc bộ y phục rộng màu trơn, trên đầu chỉ cài hờ một chiếc trâm giữ mái tóc đen. Nụ cười trên gương mặt hiền hòa, bao dung, thật sự có vài phần thản nhiên như đã nhìn thấu hồng trần.
Kỷ Đào lại nhìn sang góc bên kia. Ở đó đặt một chiếc bồ đoàn, phía trước là tượng Quan Âm. Nén nhang trước tượng dường như vừa mới được thắp, khói hương lững lờ bay lên.
- Đào Nhi? - Điền thị có chút thấp thỏm.
Kỷ Đào vội vàng lấy một túi gấm nhét vào tay bà:
- Nương, chỗ bạc này nương cứ giữ mà tiêu. Con về trước đây ạ.
Nói xong liền quay người bước ra ngoài. Chẳng hiểu vì sao, Kỷ Đào luôn có cảm giác mình vừa quấy rầy Điền thị.
Trở về gian phòng ở hậu viện, Lâm Thiên Dược đang chơi đùa với Hiên Nhi. Bây giờ Hiên Nhi rất thích bắt chước người lớn. Mỗi lần Lâm Thiên Dược đọc sách, thằng bé nhất định cũng cầm một quyển sách mở ra, chỉ là không đủ kiên nhẫn, lật vèo vèo liên tục.
Thấy Kỷ Đào bước vào, Lâm Thiên Dược cười hỏi:
- Nàng đi đâu vậy?
Kỷ Đào đóng cửa, ngồi xuống trước bàn trang điểm rồi quay đầu lại:
- Thiên Dược, hình như nương rất thích cầu phúc và chép kinh.
Lâm Thiên Dược thoáng sững người, rồi đáp:
- Không cần quản nương. Chỉ cần nương thấy vui là được.
Kỷ Đào nhíu mày suy nghĩ một lúc:
- Ý ta là... nương có muốn xây một Phật đường ngay trong nhà không?
Lâm Thiên Dược nghĩ ngợi rồi nói:
- Hôm khác ta sẽ hỏi nương xem.
Thời tiết dần trở lạnh, Kỷ Đào vẫn không hề ngừng đến châm cứu cho An Vương phi. Cũng thật khó cho An Vương phi, không chỉ phải chịu đựng nỗi đau trên thân thể, mà còn phải lo liệu mọi việc lớn nhỏ trong phủ Quận vương.
- Lâm đại nhân đối xử với ngươi thật tốt. - An Vương phi nằm nghiêng trên trường kỷ, mắt khẽ nhắm, nhẹ giọng nói.
Kỷ Đào nhìn vẻ mặt nàng, thấy dường như là lời cảm thán tự đáy lòng, liền hỏi:
- Không biết Vương phi nói vậy là có ý gì?
- Mỗi lần ngươi đến châm cứu cho ta đều không hề chậm trễ, đủ để thấy hắn rất để tâm đến chuyện của ngươi.
Kỷ Đào không nhịn được cười:
- Biết đâu là vì chàng muốn kết giao với Vương phi thì sao?
An Vương phi mở mắt, nhìn về phía nàng:
- Nhưng ngươi chữa bệnh cho ta cũng đã hai tháng rồi, vậy mà hắn chưa từng xuất hiện lấy một lần. Điều đó không giống như lời ngươi nói. Còn nữa, cách ngươi đối xử với ta... lại khiến ta cảm thấy, trong mắt ngươi, ta chỉ là một bệnh nhân, chứ không phải một Vương phi cao quý.
Nghe vậy, động tác của Kỷ Đào vẫn không hề thay đổi. Nàng cắm từng cây ngân châm thật vững vàng xong xuôi rồi mới bắt đầu tự ngẫm nghĩ.
Tại sao An Vương phi lại nói như vậy? Chẳng lẽ bình thường mình quá tùy tiện?
Thấy Kỷ Đào trầm ngâm, An Vương phi hít sâu một hơi rồi nói:
- Thông thường, đại phu gặp ta sẽ không thật thà như ngươi. Đối với bệnh tình của ta, thường chỉ có hai kiểu người. Một kiểu sẽ nói rằng ta vô phương cứu chữa, đó là những kẻ biết giữ mình, không muốn chuốc họa. Còn kiểu thứ hai sẽ nói có thể chữa được, đó là những người muốn đ.á.n.h cược một phen.
Kỷ Đào bắt đầu rút châm, tiện miệng hỏi:
- Vậy Vương phi thích kiểu nào?
An Vương phi khẽ nhíu mày:
- Kiểu như ngươi. Ít nhất ngươi khiến ta biết rõ bệnh mình nặng đến mức nào, biết cơ hội khỏi bệnh không cao, nên ta cũng sẽ không ôm quá nhiều hy vọng. Những đau đớn ta chịu bây giờ cũng chỉ để lòng mình được yên ổn mà thôi. Ta đã cố gắng hết sức.
Kỷ Đào rút hết ngân châm, mỉm cười:
- Đa tạ Vương phi đã tin tưởng.
An Vương phi nghiêng đầu nhìn Kỷ Đào thu dọn từng cây ngân châm vừa rút xuống. Động tác của nàng trôi chảy tự nhiên như mây nước, nhìn vô cùng đẹp mắt. Quan sát hồi lâu, nàng mới lên tiếng:
- Ta đã sai người làm riêng cho ngươi một bộ ngân châm. Xem thử có dùng thuận tay không?
Kỷ Đào kinh ngạc.
Một nha hoàn bước vào, trên khay bưng một túi đựng châm cứu nhỏ, trông rất giống chiếc nàng đang dùng.
Kỷ Đào mở ra xem rồi cười:
- Đa tạ Vương phi. Chỉ là vô công bất thụ lộc, món này thần phụ thật sự không tiện nhận.
An Vương phi khẽ cười:
- Coi như là tiền khám bệnh.