Không có việc gì làm, nàng tựa trên ghế, lim dim buồn ngủ, tiện thể nhìn Liễu thị và Hiên Nhi đang cùng nhau gỡ chỉ thêu.
Đúng lúc ấy, Cố Vân Nhàn đến.
Mấy hôm trước, nhà họ vừa tiễn Đỗ Dục lên đường. Đường đi rất xa, Đỗ Dục lại không có thời gian, nên cả nhà chỉ đưa nàng đến bến thuyền ở quận Vận rồi quay về. Từ quận Vận đến Du thành đều đi đường thủy, nên sẽ không có chuyện gì xảy ra. Chỉ là sau này muốn gặp lại sẽ chẳng còn dễ dàng nữa.
Khi Dương ma ma dẫn Cố Vân Nhàn vào, Liễu thị đã đưa Hiên Nhi vào trong phòng, chỉ còn mình Kỷ Đào đang tựa trên ghế.
- Cuộc sống của ngươi đúng là nhàn nhã. - Cố Vân Nhàn đứng dưới bóng cây, gương mặt đầy ý cười, đôi mày giãn ra. Dường như khoảng cách giữa hai người trong thời gian trước chưa từng tồn tại.
Kỷ Đào chậm rãi đứng dậy, đưa tay chỉ chiếc ghế bên cạnh:
- Mời ngồi.
Cố Vân Nhàn cũng rất tự nhiên, theo lời nàng mà ngồi xuống, cười nói:
- Lúc Dục Nhi còn ở đây, ta thấy ngột ngạt. Nhưng giờ con bé thật sự đi rồi, ta lại thấy buồn chán. Bây giờ nhớ lại dáng vẻ lúc nào cũng huyên náo của nó, lại thấy nhớ.
Sắc mặt Kỷ Đào vẫn bình thản, chỉ nói:
- Sau này quả thật không dễ gặp lại nữa. Ta từng đến Du thành, phong cảnh ở đó rất đẹp, người qua lại trên phố cũng rất ôn hòa, đối đãi với người khác rất có lễ.
Nghĩ một chút, nàng lại nói:
- Thực ra Du thành cũng chẳng kém kinh thành. Vì bến cảng rất lớn, hầu như thứ gì có thể tìm được thì ở đó đều có. Thậm chí có vài món ngay cả kinh thành cũng không có, mà giá lại còn rẻ hơn...
Nghe Kỷ Đào liên tục khen ngợi, một lúc lâu sau Cố Vân Nhàn mới cười:
- Nghe tẩu nói vậy, ta cũng muốn đi rồi.
Kỷ Đào không nhịn được cười:
- Muội là đại tẩu bên nhà nương của muội ấy. Người khác có thể mặc kệ, nhưng nếu tẩu đến, muội ấy vẫn phải tiếp đãi.
Người bình thường chỉ cần không ngốc thì sẽ chẳng ai trở mặt với nhà mẹ đẻ.
Đỗ Dục giờ đã gả vào thương gia. Cho dù nàng và Đỗ Dục có sinh hiềm khích thì bên phía Đàm thị vẫn sẽ giữ quan hệ thân thiết với Đỗ Dục.
- Ta cũng muốn đi. - Cố Vân Nhàn cười đáp. - Chỉ là trong nhà không thể rời được. Phu quân ta nói rồi, mẫu thân tuổi đã cao, cứ để bà yên tâm hưởng tuổi già.
Nói cách khác, hiện giờ việc quản gia của nhà họ Đỗ đã giao cho Cố Vân Nhàn, ngay cả Đàm thị cũng không còn quyền nhúng tay.
Kỷ Đào chỉ mỉm cười, không tiếp lời.
Cố Vân Nhàn cũng chẳng để ý, tiếp tục nói:
- Còn vị biểu muội bên nhà họ Đàm của chúng ta ấy, lần này đi cùng đoàn đón dâu đến đây. Hồi bà mẫu ta còn ở Du thành rất yêu quý con bé, gần như nhìn nó lớn lên từ nhỏ. Lần này nó cũng đến kinh thành, hơn nữa còn định ở đây một thời gian, tiện thể... nhờ bà mẫu ta tìm giúp một mối hôn sự.
Kỷ Đào mỉm cười lắng nghe, bàn tay khẽ vuốt ve bụng.
Bên kia, Cố Vân Nhàn vẫn tiếp tục nói, giữa mày hơi nhíu lại, dường như rất phiền não:
- Bà mẫu ta thì tẩu cũng biết rồi đấy, quy củ có hơi... không được ổn lắm. Bình thường phu quân ta hầu như không cho bà ra ngoài. Ở kinh thành bà cũng chẳng quen ai, nên bảo ta xem thử có đối tượng nào thích hợp không.
Nàng ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào, mỉm cười:
- Nhà họ Đàm thế nào thì ta không rõ, nhưng chắc chắn gia cảnh rất giàu có, của hồi môn cũng sẽ vô cùng hậu hĩnh. Biểu muội dung mạo dịu dàng, lễ nghi rất tốt, hoàn toàn khác Dục Nhi. Bà mẫu ta bảo ta tìm đối tượng thích hợp cho muội ấy, nên ta cũng quan sát rất kỹ. Lời ăn tiếng nói, cách xử sự đều đâu ra đấy, ở cùng sẽ khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu, lại rất biết chăm sóc người khác. Nếu không phải xuất thân thương gia thì so với các tiểu thư khuê các trong kinh thành cũng chẳng hề kém cạnh.
Nghe xong, Kỷ Đào thuận miệng khen:
- Vậy chẳng phải rất tốt sao?
Trong lời Cố Vân Nhàn từ đầu đến cuối đều là khen ngợi cô nương ấy. Thuận theo lời nàng mà khen vài câu thì chắc chắn không sai. Nghe vậy, Cố Vân Nhàn có vẻ rất vui, nhưng ngay sau đó lại thu nụ cười, vẻ mặt phiền muộn.
- Chỉ là tuổi của muội ấy hơi lớn. Qua tháng Giêng là mười bảy rồi.
Kỷ Đào mỉm cười nghe nàng nói, đồng thời nâng tay rót thêm trà cho nàng.
Trong lòng nàng đã mơ hồ hiểu ra. Đó là cô nương được Đàm thị nhìn lớn từ nhỏ, lại vô cùng yêu quý. Kỷ Đào cảm thấy rất có khả năng chính là người năm xưa dự định kết thông gia với Đỗ Dục.
Vừa rồi Cố Vân Nhàn cũng nói rồi, sang năm là mười tám tuổi. Một cô nương bình thường, nào có ai đến mười tám tuổi vẫn chưa xuất giá? Vị cô nương này thậm chí còn chưa từng đính hôn. Nếu nàng vẫn luôn chờ tin tức từ phía Đỗ Dục thì cũng là chuyện rất bình thường.
Khó trách Cố Vân Nhàn cứ liên tục khen ngợi. Một người như vậy giữ trong nhà, quả thật rất khó yên tâm.
Kỷ Đào nâng chén trà lên uống một ngụm:
- Nếu đã mười bảy tuổi thì quả thật hơi lớn một chút. Nhưng muội cũng nói rồi, của hồi môn của nàng ấy rất hậu hĩnh, tính tình lại tốt, còn có Đỗ đại nhân là biểu ca, muội là biểu tẩu. Kinh thành có rất nhiều thanh niên tài tuấn, nhất định nàng ấy sẽ tìm được một mối nhân duyên như ý.
Lời nói của Kỷ Đào ít nhiều có ý đề cao phu thê Cố Vân Nhàn.
Nghe vậy, nụ cười trên gương mặt Cố Vân Nhàn càng rạng rỡ hơn. Nàng nhìn quanh một lượt rồi ghé sát Kỷ Đào, hỏi nhỏ:
- Tẩu cũng thấy tốt sao?
Kỷ Đào đáp với vẻ như đó là chuyện hiển nhiên:
- Nếu thật sự đúng như muội nói thì đương nhiên là tốt rồi!
[Còn tiếp...]