Kỷ Đào hiểu ra, lại tiếp tục bước về phía trước:
- Chủ yếu là hỏi về chủ cũ của họ phải không?
Điều này Kỷ Đào không lo. Những người nàng mua đều là lần đầu tiên bị bán ra, chứ không phải người bị chủ cũ đem bán. Thông thường, người bị chủ cũ bán đi đều ít nhiều có vấn đề. Dù có bị oan thì cũng chỉ là số ít. Đó cũng là nguyên nhân khiến rất nhiều người không muốn bị chủ nhân bán đi.
Dương ma ma gật đầu:
- Lai lịch của họ đều không có vấn đề, nên nô tỳ mới không bẩm báo với phu nhân. Nếu thật sự có điều gì bất ổn, nô tỳ nhất định sẽ là người đầu tiên báo cho phu nhân biết.
- Ma ma vất vả rồi.
Từ xa Kỷ Đào đã nhìn thấy sân của Liễu thị, bước chân cũng nhanh hơn. Trời lạnh như vậy, vậy mà Kỷ Duy và Hiên Nhi vẫn đang chạy lon ton trong sân. Nhìn dáng vẻ hai người, dường như chẳng hề thấy lạnh chút nào. Kỷ Đào đứng nhìn hồi lâu rồi mới vào phòng ngồi trò chuyện với Liễu thị.
Nhớ đến việc vừa rồi Kỷ Duy và Hiên Nhi nhất quyết không chịu vào nhà, trong lòng nàng chợt nảy ra ý tưởng. Nàng cầm kim chỉ lên, định may cho hai người một đôi bịt tai.
Liễu thị thấy Kỷ Đào cắt những tấm vải lành lặn thành từng mảnh nhỏ. Tay nghề của Kỷ Đào thế nào, không ai rõ hơn bà. Liễu thị cũng không cho rằng nàng lãng phí. Chủ yếu là sau mấy lần bị đả kích, hiếm khi Kỷ Đào còn chịu động đến kim chỉ.
- Đào Nhi, con đang làm gì vậy?
Kỷ Đào thuận miệng đáp:
- Bịt tai.
Liễu thị nhíu mày:
- Là cái gì?
Kỷ Đào kiên nhẫn giải thích, còn dùng tay ra hiệu một hồi. Liễu thị lập tức hiểu ngay, nghe xong, bà nói:
- Viền xung quanh cứ làm giống miệng túi thơm là được, rồi dùng dây buộc lại.
Đúng lúc ấy Điền thị bước vào, nghe vậy bà cười nói:
- Ta cũng làm.
Bịt tai vốn nhỏ, lại đơn giản, Liễu thị rất nhanh đã may xong một đôi, mỗi chiếc chỉ nho nhỏ, xinh xắn vô cùng. Bà cầm trên tay xoay ngắm vài vòng, ánh mắt đầy vẻ hài lòng, rồi đứng dậy nói:
- Ta đi đeo cho Hiên Nhi.
Kỷ Đào và Điền thị cũng đi theo xem.
Hiên Nhi vốn không lạnh, Liễu thị đeo lên cho thằng bé, nhóc còn nghiêm túc ngắm nghía hồi lâu, sau đó tự mình cầm lấy rồi cố chụp lên tai. Liễu thị và Kỷ Duy nhìn thấy đều cười đến không chịu nổi.
Quay trở lại phòng, Liễu thị cười nói:
- Để ta thêu thêm ít hoa văn lên cho Hiên Nhi. Hiên Nhi nhà chúng ta kén chọn lắm.
Kỷ Đào không biết nói gì. Hiên Nhi quả thật rất thích đẹp. Nếu đưa cho thằng bé hai bộ quần áo để chọn, nó nhất định sẽ chọn bộ màu sắc rực rỡ hơn. Hơn nữa quần áo không được dính bẩn một chút nào, chỉ cần bẩn là lập tức đòi thay.
Kỷ Đào nhìn mà cảm thấy thằng bé dường như có chút chứng ưa sạch. Có điều bây giờ nó vẫn còn nhỏ, phát âm chưa thật rõ nên cũng không thích nói nhiều nhưng hễ nói ra thì từng chữ đều rất rõ ràng.
Có đôi lúc Kỷ Đào còn nghi ngờ Hiên Nhi có giống mình hay không. Thế nhưng sau vài lần dò xét, nàng đành phải tin rằng đây chỉ là một đứa trẻ bình thường.
Kỷ Đào cũng may cho Lâm Thiên Dược một đôi. Trên mỗi chiếc nàng thêu hai chiếc lá trúc xanh. Theo nàng thấy, đó là món thêu đẹp nhất từ trước đến nay của mình.
Điền thị cũng nổi hứng. Hằng ngày bà rất bận, chỉ có buổi chiều mới rảnh đôi chút. Khoảng thời gian ấy còn là do bà cố ý không ngủ trưa để dành ra trò chuyện với Hiên Nhi và Liễu thị.
Lâm Thiên Dược từng hỏi bà có muốn có một Phật đường nhỏ hay không. Sau khi biết bà thật lòng muốn, ngay ngày hôm sau hắn đã cho người đến xây trong viện của bà một Phật đường đúng theo ý bà, chỉ mấy ngày là hoàn thành. Điền thị rất vui mừng, là kiểu vui mừng mà ai nhìn cũng nhận ra.
Kỷ Đào lại không thấy có gì đặc biệt. Điền thị tuy vẫn còn trẻ, nhưng trong mắt Kỷ Đào, bà cũng giống như Liễu thị và mọi người. Năm tháng trôi qua từng năm một, nếp nhăn nơi khóe mắt sẽ ngày càng nhiều, mái tóc sẽ dần bạc trắng giống như Kỷ Duy bây giờ. Dù Kỷ Đào có cố gắng đến đâu cũng không thể ngăn họ già đi ngay cả Phó đại phu cũng không làm được.
Điều duy nhất nàng có thể làm là, trong quãng đời còn lại của họ, đối xử với họ tốt hơn một chút, để họ sống vui vẻ, được như ý thuận lòng. Chẳng qua cũng chỉ là một Phật đường nhỏ mà thôi. Dù rằng có thể sẽ khiến người ngoài hiểu lầm.
Quả thực đúng là như vậy. Hiện giờ Lâm Thiên Dược là quan viên, Điền thị có cáo mệnh, nhưng lại không giao thiệp bên ngoài, người từng gặp bà rất ít. Việc quản gia cũng do Kỷ Đào đảm nhận, giờ trong phủ lại có thêm một Phật đường nhỏ.
Nếu người ngoài không biết nội tình mà nghe nói đến, chắc chắn sẽ cho rằng Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào chê xuất thân của Điền thị, sợ bà làm mất mặt nên không cho bà ra ngoài. Thậm chí còn có thể nghĩ rằng Kỷ Đào thủ đoạn cao minh, khiến Lâm Thiên Dược cam tâm tình nguyện để nương mình quanh quẩn trong Phật đường suốt ngày.
Cả buổi chiều, mấy người đều ngồi cùng nhau may bịt tai. Liễu thị và Điền thị làm tinh xảo nhất. Còn đồ Kỷ Đào làm thì kém hơn đôi chút. Điền thị may cho cả Lâm Thiên Dược lẫn Kỷ Đào rất nhiều đôi. Liễu thị thì cả buổi chiều chỉ may một đôi cho Kỷ Duy, hai đôi cho Lâm Thiên Dược, còn lại đều là của Hiên Nhi.
Đủ mọi màu sắc, đủ mọi kiểu thêu, chiếc nào cũng tinh xảo. Đến cuối cùng, Điền thị thực sự không còn kịp thời gian nữa mới đứng dậy ra về. Đợi Lâm Thiên Dược trở về, lúc vào phòng thay y phục, thứ đập vào mắt hắn là cả một hộp đầy đủ các kiểu bịt tai.
Kỷ Đào bưng chiếc hộp đưa cho hắn:
- Đây là của các nương làm cho chàng, còn có cả của ta nữa.