Nhưng lần này, bà nội đang cơn giận dữ, mãi chẳng chịu nguôi, lại còn ném mọi thứ có thể cầm được lên người mẹ.
Nhìn vết thương to bằng miệng bát trên trán mẹ, thím Vương sợ xảy ra chuyện lớn, vội kéo bà nội ra ngoài: “Đi đi, đi ăn cơm thôi, đi thôi.”
“Này nhóc, cháu lau m.á.u cho mẹ đi.”
Thím Vương người vạm vỡ, vừa kéo vừa dẫn bà nội đi nhưng miệng bà vẫn không ngừng c.h.ử.i bới: “Đồ hạ đẳng! Không đẻ được con trai còn vác xác về chiếm chỗ! Sao ông trời không thu xác nó đi cho khuất mắt…”
Một lúc lâu sau, tiếng c.h.ử.i bới mới dừng lại.
Tôi nhìn mẹ rồi cầm khăn cẩn thận lau cho mẹ nhưng càng lau, lòng tôi càng dấy lên sự hiếu kỳ.
“Mẹ.” Tôi vừa c.ắ.n đũa vừa hỏi: “Mẹ không sợ sao? Bà nội giận lên thực sự sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t người đấy…”
Mẹ nghe vậy thì im lặng một lúc nhưng rất nhanh đã lên tiếng.
“Sao mẹ phải sợ bà ta?”
“Nhưng mà bà nội mắng khó nghe đến thế…”
“Có quan trọng không?”
Mẹ vừa nói vừa sờ lên mặt tôi.
“Họ đều là những người không quan trọng thôi mà.”
Trong bóng tối, hơi thở của mẹ dường như nặng hơn, rồi mẹ lại véo má tôi: “Chỉ cần không động đến con, còn lại thế nào cũng chẳng hề gì.”
Dưới ánh lửa, vệt lông trắng trên đầu mẹ lại càng hiện rõ.
12.
Buổi tối, bà nội sai tôi ra chuồng gà thu trứng, tôi bất cẩn làm vỡ một quả.
Bà nội vớ lấy cái chổi lao tới: “Đồ lỗ vốn! Một quả trứng có thể đổi được nửa cân muối đấy!”
Nhưng khi cái chổi sắp giáng xuống, một bàn tay đã đỡ lấy nó.
Là mẹ.
Mẹ nắm lấy cái chổi, chắn trước mặt tôi, tôi ngồi xổm phía sau nhìn bóng lưng của mẹ.
“Mẹ, chỉ là một quả trứng thôi, tí nữa con lên núi nhặt thêm mấy quả trứng chim bù vào là được ạ.”
Bà nội nghe vậy thì càng thêm tức giận.
“Trứng chim mà đòi so với trứng gà nhà nuôi à!”
Bà vừa nói vừa định giật lại cái chổi để tiếp tục đ.á.n.h tôi, chỉ là...
Bà nội dùng sức giật mạnh nhưng phát hiện tay mẹ nắm rất c.h.ặ.t, cán chổi không hề nhúc nhích.
“Đúng là đồ sát tinh! Chắc kiếp trước tao nợ hai mẹ con bây hay sao ấy!”
Đây là lần đầu tiên mẹ bảo vệ tôi trước mặt bà nội.
Đêm đó, mẹ bất ngờ lấy ra một quả trứng chim đặt vào lòng bàn tay tôi: “Nhóc có muốn ăn trứng không?”
Tôi bóc vỏ trứng, bên trong vẫn còn ấm nóng.
“Mẹ.” Tôi vừa ăn vừa hỏi: “Hôm nay sao mẹ dám cản bà nội ạ? Bà nội khỏe thế, sao mẹ đỡ được?”
Mẹ im lặng hồi lâu rồi mới cười nhẹ véo má tôi.
“Đánh mẹ thì được, chứ đ.á.n.h con thì không.”
Thế nhưng...
Bà nội nặng 100kg lận. Trước mặt bà, mẹ chỉ như cái giá đỗ.
Trước đây mẹ nào dám cản, cũng chẳng cản nổi bà nội.
Nhưng bây giờ… Tôi nhìn mẹ hồi lâu, cho đến khi ánh mắt chạm vào nhau.
“Sao thế, nhóc?”
“Dạ, không, không có gì ạ.”
Tôi tránh ánh mắt của mẹ, không dám nói ra suy nghĩ trong lòng.
13.
Tối đó, bà nội sang làng bên thăm người thân, còn bố thì lại say bí tỉ.
Từ khi cô vợ mới bỏ chạy, ba bữa năm ngày ông lại nốc vài bát rượu, cả căn phòng nồng nặc mùi hôi thối.
Vẫn như mọi khi, mẹ nấu canh giải rượu rồi bưng tới.
Chỉ là khi bát canh nóng hổi chạm vào môi bố, vô tình làm đổ vài giọt xuống quần ông.
“Không có mắt à!”
Bố nhảy dựng lên, giáng một cái tát trời giáng vào mặt mẹ.
Ngay lập tức mẹ bay người ra ngoài, ngã nhào xuống đất.
Sau khi bị tát ngã, mẹ không đứng dậy ngay, mẹ nằm phủ phục trên đất co rúm lại y hệt như những lần mẹ bị đ.á.n.h trước đây nhưng bố vẫn chưa hả giận.
“Đồ tiện nhân!”
“Ngay cả đứa con trai cũng không đẻ nổi, thật mất mặt cho cái dòng họ này!”
Bố vừa dứt lời vừa đứng dậy, tung một cú đá vào người mẹ.
Cú đá đó khiến mẹ lộn nhào người ra đất.
Ngay sau đó lại là cú thứ hai, thứ ba.
Mẹ không hề lên tiếng nhưng tôi thì không thể nhịn được nữa.
Tôi lao ra, chặn đứng trước người mẹ.
"Đừng đ.á.n.h mẹ…"
Bố thấy tôi như vậy thì túm lấy cổ áo tôi rồi hất văng ra: "Cút ngay! Mày cũng giống hệt mẹ mày! Đều là lũ đáng bị ăn đòn!"
Ông ta dùng lực rất mạnh, tôi đập mạnh vào tường, khi đổ xuống đầu lại va vào đất, trước mắt tôi tối sầm lại.
Trong tai toàn là tiếng ong ong, tôi muốn bò dậy nhưng tay chân không còn nghe lời, chỉ có thể nằm bò trên đất mà nhìn.
Tôi cảm thấy trán và mũi nóng ran, có thứ gì đó mát lạnh đang chảy dọc xuống gò má.
Là m.á.u.