Trưa hôm đó, hai cô nương bước vào phòng bếp nhỏ ở Diên Hi cung, Phượng Nghi khéo léo xắn tay áo bắt đầu làm việc.
Đầu tiên, nàng gọt vỏ khoai mỡ, cắt nhỏ và hấp chín. Sau đó, dùng muỗng nghiền nhuyễn khoai mỡ, trộn với cháo đậu đỏ đã được nấu nhừ. Đây là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, cần đúng tỷ lệ, nhiều quá thì ngọt, ít quá thì nhạt. Phượng Nghi từ nhỏ đã hầu hạ mẹ kế trong việc ăn uống, nên nàng đã rèn luyện thành thạo việc làm điểm tâm.
Tục ngữ nói, mỗi món điểm tâm đều phải chú ý đến màu sắc, hương thơm và mùi vị. Phượng Nghi cẩn thận tạc bánh thành hình hoa mai, có cái thì rắc hoa vụn lên, thêm mùi hương thoang thoảng, có cái thì điểm xuyết thêm hạt vừng, thậm chí có cái nàng tạc cả cảnh chiếc thuyền cá dưới ánh chiều tà. Một món điểm tâm nhỏ được nàng biến thành tác phẩm điêu khắc đầy ý nghĩa.
Ngọc Tố đứng bên nhìn mà không khỏi trầm trồ.
Phượng Nghi làm hai đĩa, một đĩa đưa cho Ngọc Tố. Ngọc Tố ăn hết nửa đĩa, phần còn lại tặng cho Chương Bội Bội để cảm ơn. Đĩa còn lại, Phượng Nghi lặng lẽ cho vào hộp thức ăn, đặt thêm vài viên đá nhỏ để giữ lạnh. Khi Ngọc Tố nghỉ trưa, nàng lấy cớ đi Cục thêu để lấy bổ t.ử, thực ra là để mang bánh đến cho Bùi Tuấn.
Hôm qua, nàng đã hẹn gặp Bùi Tuấn ở cửa Thuận Trinh, Phượng Nghi không dám thất hứa, mang hộp thức ăn đến núp dưới bóng cây, đợi chàng.
Ánh nắng chiều xuyên qua tán lá dày đặc, đổ xuống những vệt sáng lốm đốm. Mồ hôi nàng chảy ướt đẫm, đá trong hộp thức ăn đã tan hết, bánh cũng không còn tươi ngon nữa. Nhìn về phía cửa Thuận Trinh, lòng Phượng Nghi dần trở nên lo lắng.
Người như chàng, hẳn sẽ không thất hứa chứ?
Đáng tiếc, Phượng Nghi đợi từ cuối giờ Ngọ đến khi trời sập tối, cửa Thuận Trinh sắp đóng mà vẫn không thấy bóng dáng Bùi Tuấn. Nàng thất vọng mang hộp thức ăn về cung.
Buổi chiều, Ngọc Tố đi đến Ty lễ giám, khi trở về không thấy Phượng Nghi đâu. Đợi một lúc, cuối cùng nàng cũng gặp Phượng Nghi ở cổng. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì nắng và thần sắc mệt mỏi của nàng, Ngọc Tố lo lắng hỏi:
“Muội làm sao vậy?”
Phượng Nghi đâu dám nói thật, chỉ viện cớ qua loa để lấp l**m.
Nàng không trách Bùi Tuấn, chắc chắn chàng có việc gấp nên không thể đến.
Vì vậy, hôm sau, nàng lại đến cửa Thuận Trinh, đúng hẹn chờ chàng. Nàng còn thầm cảm ơn Mao Xuân Tụ vì trước đây đã gây khó dễ cho nàng, nên Cục thêu không giao cho nàng nhiều công việc, chỉ thi thoảng yêu cầu nàng giúp chỉnh sửa tài liệu và vẽ mẫu thêu cho thợ thêu, những công việc mà nàng có thể làm vào buổi tối.
Liên tục hai ngày không thấy Bùi Tuấn, lòng Phượng Nghi bắt đầu nản chí.
Đến Tết Đoan Ngọ, các cô nương lần lượt ra ngoài cung, Phượng Nghi tiễn Ngọc Tố rồi vội vã trở lại Diên Hi cung để làm bánh cho Bùi Tuấn.
Dù ân công có thế nào, nàng cũng không thể thất hứa.
Nàng không biết khi nào Bùi Tuấn sẽ đến cửa Thuận Trinh, ngoài việc chờ đợi, nàng không có cách nào khác.
Ngày mùng năm tháng năm, lễ hội đua thuyền rồng diễn ra, hoàng đế cùng Thái hậu dự lễ tại hồ Thái Dịch.
Cuộc thi bắt đầu từ đầu giờ Mùi , đến cuối giờ Thân mới kết thúc.
Trong khi đó, Phượng Nghi vẫn đang ở cửa Thuận Trinh.
Khắp hoàng cung đều là tai mắt của hoàng đế, hai ngày trước, ám vệ được hoàng đế dặn dò không can thiệp. Đến ngày Đoan Ngọ, khi mọi người ra ngoài cung ăn mừng, chỉ có nàng, người đầm đìa mồ hôi, vẫn kiên nhẫn đợi dưới bóng cây. Khuôn mặt nhỏ nhắn hình quả trứng ngỗng với đôi mắt to tròn ngấn nước của nàng trông thật đáng thương. Cuối cùng, ám vệ đã không nỡ và báo cáo chuyện này cho hoàng đế vào lúc hoàng hôn.
Hoàng đế ngẩn người một lát.
Tưởng rằng để nàng đợi một ngày, nàng sẽ từ bỏ, nhưng không ngờ ngay cả Tết Đoan Ngọ nàng cũng không ra khỏi cung.
Đúng là quá cố chấp.
Nhưng có sao chứ?
Càng cố chấp bám theo, chàng càng không thể cho nàng cơ hội.
Những nữ nhân trong hậu cung chưa bao giờ lọt vào mắt Bùi Tuấn, nói gì đến người có thân phận thấp kém nhất.
Hai ngày sau, Bùi Tuấn hoàn toàn quên mất Phượng Nghi.
Dĩ nhiên, việc không cho nàng cơ hội không có nghĩa là Bùi Tuấn sẽ thay đổi thói quen của mình để tránh nàng.
Ngày mười hai tháng năm, Bùi Tuấn tiếp kiến một phái đoàn sứ giả, họ dâng lên chàng một con ngựa báu Hãn Huyết.
Chiều hôm đó, Bùi Tuấn tận hưởng niềm vui tại Ngự lâm viên, đến đầu giờ Dậu, chàng trở về cung qua cửa Huyền Vũ.
Mặt trời đã sớm ẩn mình sau đám mây đen, bầu trời mờ mịt, chẳng mấy chốc mưa nhỏ bắt đầu rơi tí tách. Gió chiều thổi qua, bóng dáng gầy gò của nàng in lên bức tường cung. Có lẽ nàng đã mệt, mí mắt nặng trĩu, dường như sắp ngủ, nhưng bàn tay mềm mại và thanh mảnh vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc hộp thức ăn, không chịu buông, giống như một bông hoa trắng nhỏ nở ra từ khe đá, vừa cứng cỏi vừa yếu đuối.
Bùi Tuấn mím c.h.ặ.t môi, đứng yên trên bậc thềm trước cửa Thuận Trinh.
Lúc này, ám vệ từ trên tường thành nhảy xuống, nhìn Phượng Nghi đang lơ mơ ở không xa, khẽ nói với Bùi Tuấn:
"Chủ t.ử, Lý cô nương đã đến đây đủ mười ngày, không thiếu một ngày nào. Mỗi ngày đều mang những món điểm tâm khác nhau."
Có lẽ cảm nhận được gì đó, Phượng Nghi ngáp một cái rồi bất chợt mở mắt. Cái nhìn đầu tiên của nàng liền bắt gặp người đàn ông cao ráo, lạnh lùng ấy. Cảm xúc lúc ấy thật khó mà diễn tả, giống như người mong mưa đến sau cơn hạn hán.
Phượng Nghi không màng đến lễ nghi, cầm c.h.ặ.t hộp thức ăn chạy về phía chàng trong sự vui mừng tột độ:
"Ân công, cuối cùng ta cũng chờ được ngài rồi."
Vẫn là câu nói ấy, nhưng so với lần trước, ngoài niềm vui, giọng nàng còn thêm vài phần tủi thân không kiểm soát, thậm chí còn mang chút nũng nịu mà nàng cũng không nhận ra.
Bùi Tuấn nhìn dáng vẻ nhếch nhác của nàng, khẽ kéo khóe môi, nhưng không đáp lời ngay.
Biểu cảm này rơi vào mắt Phượng Nghi, nàng nghĩ rằng chàng đang áy náy.
Nàng rất rộng lượng, lên tiếng giải thích cho chàng:
"Ta không trách ngài đâu, ta biết ngài rất bận, có những việc quan trọng cần phải làm, đâu phải cứ muốn thoát thân là thoát được."
Đôi mắt nàng vẫn sống động như thế, không chút oán trách.
Bùi Tuấn không biết phải nói gì trước câu nói của nàng.
Đây là lần đầu tiên chàng thấy được một nghị lực phi thường từ cô nương này.
Điều này khiến chàng nhớ lại lần đầu tiên bước vào kinh thành. Bách quan yêu cầu chàng đi qua cửa Đông Hoa để vào cung lên ngôi, nhưng chàng từ chối. Đông Hoa Môn là con đường vào cung dành cho quan lại. Nếu di chiếu đã chọn chàng làm hoàng đế, thì nhất định phải đi qua Chính Dương Môn. Nếu không, thà chàng không làm hoàng đế còn hơn.
Chính với sự quyết tâm này, Bùi Tuấn đã buộc Thái hậu và thủ phụ phải nhượng bộ.
Chàng ngưỡng mộ bất kỳ ai có ý chí kiên cường, nhưng tiếc rằng nghị lực của nàng lại đặt sai chỗ.
Bùi Tuấn đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ tay về phía đình Ngự Cảnh, ra hiệu cho nàng theo sau.
Sau mười ngày chờ đợi, cuối cùng nàng cũng gặp được chàng. Phượng Nghi vui mừng khôn xiết, hân hoan theo chàng lên đình Ngự Cảnh.
Đình Ngự Cảnh là nơi cao nhất trong Ngự hoa viên, trước đình có những hòn đá Thái Hồ điểm xuyết, xung quanh có dòng suối nhỏ chảy quanh, cảnh sắc tuyệt đẹp. Vào mỗi dịp Trùng Cửu, cả cung đều đến đây để ngắm cảnh từ trên cao.
Thị vệ từ lâu đã rút lui không biết đi đâu, trong đình Ngự Cảnh chỉ còn lại Bùi Tuấn và Phượng Nghi.
Mưa bắt đầu lớn dần, những giọt mưa từ mái hiên rơi xuống tạo thành một tấm rèm mưa, cách biệt nơi này với thế giới bên ngoài.
Phượng Nghi nôn nóng đặt hộp thức ăn lên bàn đá. Hôm nay, nàng làm cho Bùi Tuấn hai món điểm tâm: một phần bánh ngọc làm từ khoai mỡ và đậu xanh, một phần bánh bao nhân gà. Từ khi ăn thử bánh của Phượng Nghi, Chương Bội Bội luôn tán dương hết lời. Nhờ đó, nguyên liệu luôn đầy đủ, Phượng Nghi càng có cơ hội trổ tài.
Nàng đưa khăn cho Bùi Tuấn lau tay, sau khi sắp xếp các món ăn gọn gàng, nàng liền ngồi đối diện chàng.
Bùi Tuấn lau tay xong, nhìn cô gái ngồi thẳng thắn đối diện mình, trong lòng có chút khó chịu.
Thiên t.ử ngồi ở phía bắc nhìn về phía nam, không ai được phép ngồi đối diện dùng chung bữa với chàng.
Nhưng chàng không trách Phượng Nghi, dù gì trong mắt nàng lúc này, chàng vẫn là "ân công" của nàng.
Bùi Tuấn đã cưỡi ngựa cả buổi chiều, bụng đã sớm trống rỗng, nên chàng không từ chối ý tốt của Phượng Nghi.
Sau khi ăn vài miếng bánh, chàng phải thừa nhận, tay nghề của Phượng Nghi rất khá. Không ngạc nhiên khi nàng tự tin nói rằng sẽ báo đáp chàng.
Phượng Nghi thấy chàng ăn rất nghiêm túc, trong lòng vô cùng hài lòng. Nàng cẩn thận rút từ trong tay áo ra một bình trà nhỏ, bên trong có sẵn trà để chàng súc miệng.
Bùi Tuấn sao có thể uống trà lén lút của một nữ quan nhỏ bé. Chàng khẽ lắc đầu, từ chối ý tốt của nàng.
Phượng Nghi biết chàng là người kỹ tính nên cũng không để bụng.
Sau khi ăn no, Bùi Tuấn đặt đũa xuống, nhìn nàng đầy nghiêm túc:
"Ta hỏi ngươi, ngươi có thân phận gì?"
Câu hỏi đột ngột khiến Phượng Nghi ngây người.
Khuôn mặt Bùi Tuấn quá đẹp, khi nói chuyện, đôi mày chàng hơi cong, trông như đang cười, nhưng chỉ là vẻ ngoài mà thôi. Trên người chàng luôn toát ra một loại uy lực lạnh lùng, khiến người khác không dám l* m*ng trước mặt chàng.
Phượng Nghi nuốt khan, thận trọng đáp: "Ta là nữ quan."
Bùi Tuấn bật cười vì tức giận.
Cũng biết mình là nữ quan đấy chứ.
"Trách nhiệm của nữ quan là gì?"
"Ta là nữ quan của Cục Thượng công, phụ giúp làm vài việc thêu thùa."
Bùi Tuấn nghiêm giọng: "Trong cung, bất kỳ nữ nhân nào cũng là người của hoàng đế. Ngươi dám công khai gặp gỡ riêng với ta, nếu có người để tâm nhìn thấy, đó sẽ là tội khi quân."
Nghe đến hai chữ "gặp gỡ riêng", Phượng Nghi lập tức bật dậy, thu lại tà áo, lùi xa khỏi chàng, theo bản năng phản bác:
"Chúng ta đâu có..."
Nhìn xung quanh, bốn bề không một bóng người, cơn mưa rơi tầm tã như một tấm lưới khổng lồ bao trùm cả hai người họ.
Nhìn khung cảnh ấy, quả thật trông như nàng đang gặp gỡ riêng với Bùi Tuấn. Khuôn mặt nàng bỗng chốc đỏ bừng, đôi mắt cụp xuống, ngượng ngùng nói:
"Ta chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn vì ngài đã cứu mạng. Ta không có ý đồ gì khác."
Bùi Tuấn nhìn dáng vẻ nàng đứng đó, lòng chàng cảm thấy dễ chịu hơn:
"Tốt nhất là không có, nếu không sẽ là tội khi quân."
Nghe chàng nói vậy, Phượng Nghi xấu hổ vô cùng, c.ắ.n môi, nói nhỏ:
"Ta sẽ nói thật cho ngài biết, ta không có ý định ở lại trong cung. Nữ quan chỉ có thời hạn hai năm, hết hai năm ta sẽ được xuất cung."
Nghe câu "không có ý định ở lại trong cung", sắc mặt Bùi Tuấn hơi thay đổi.
Cung cấm là nơi nàng muốn ở lại thì ở sao?
Chàng không khách sáo nói: "Hoàng đế cũng không nhất thiết phải để mắt đến ngươi."
Trong lòng chàng thầm nghĩ: "Ta thì không bao giờ để mắt đến ngươi."
Phượng Nghi cũng không chịu thua, mím môi cười nhẹ, đáp lại: "Vậy thì càng tốt, ta cũng không muốn làm phi tần của bệ hạ."
Bùi Tuấn bị nàng làm nghẹn lời, chẳng còn biết nói gì thêm.
======Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện======