Giang Sở Bạch im lặng trong vòng ba nhịp thở. Đôi mắt nàng khẽ chuyển động, nhìn chằm chằm vào ả tỳ nữ thân cận của Thục Phi đang đứng ngay bên cạnh với vẻ mặt đầy đắc ý và thúc giục. Một kế hoạch táo bạo, dứt khoát hình thành trong đầu nàng. Nước trong suốt thì có thể phản chiếu mọi mưu mô, nàng sẽ dùng chính mưu kế của kẻ địch để phản đòn, khiến kẻ ra tay phải tự nếm mùi đau khổ.

"Giang đáp ứng, sao người chưa uống? Chớ để phụ lòng tốt của nương nương." Ả tỳ nữ thân cận khẽ tiến lên một bước, giọng nói cao ngạo văng vẳng bên tai Sở Bạch, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chén trà trên tay nàng đầy vẻ ép buộc.

"Nương nương ban thưởng hậu hĩnh, thiếp thân vô cùng cảm kích, trong lòng hoảng sợ không thôi." Giang Sở Bạch khẽ ngước mắt lên, khuôn mặt thanh tú lộ ra một vẻ cung kính, rụt rè chuẩn mực của một tân nhân lần đầu thấy đại thế diện. Nàng đứng dậy, hai tay nâng chén trà hướng về phía Thục Phi ngồi trên cao dập đầu hành lễ: "Tạ ơn nương nương..."

Ngay vào khoảnh khắc nàng vừa đứng thẳng người lên, dường như vì quá run rẩy hoặc do tà áo dài mộc mạc vướng vào chân, thân hình Giang Sở Bạch đột ngột loạng choạng.

Nàng "A" lên một tiếng nhỏ, trọng tâm cơ thể nghiêng hẳn về phía bên phải — nơi ả tỳ nữ thân cận đang đứng. Đôi bàn tay cầm chén trà của nàng khẽ buông lỏng một cách vô cùng tự nhiên, thuận theo đà ngã mà hất mạnh toàn bộ chén trà nóng hổi ra phía trước.

"Xoảng!"

Chiếc chén sứ thanh hoa đập xuống nền gạch lưu ly, vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Nước trà Tuyết Sơn Sương Mai nóng bỏng b.ắ.n ra tung tóe.

"Á!" Ả tỳ nữ thân cận rú lên một tiếng kinh hãi.

Toàn bộ nước trà trong chén không sót một giọt nào, đều dội thẳng lên bộ y phục thắt dải lụa tím bầm của ả ta. Sức nóng của nước trà mới pha khiến da thịt dưới lớp áo của ả đỏ rực lên, nước trà b.ắ.n tung tóe lên mặt, lên cổ của ả. Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ bị bỏng, ả tỳ nữ hoảng hốt đưa hai tay lên điên cuồng lau chùi nước trên mặt, trên miệng mình. Ả ta liên tục ho hắng, vuốt nước trà bám trên môi, trên cằm mà không hề hay biết rằng, một lượng nước trà đáng kể có tẩm bột độc đã theo hành động hoảng loạn ấy mà dính vào môi, thấm vào khoang miệng của ả.

"Nô tỳ đáng c.h.ế.t! Người đâu, dọn dẹp ngay!" Thục Phi đập mạnh tay xuống bàn, sắc mặt lập tức trầm xuống vì tức giận. Bà ta không tiếc chén trà quý, mà là tức giận vì màn kịch dằn mặt bị phá hỏng.

Giang Sở Bạch đã nhanh ch.óng quỳ sụp xuống nền đất, vạt áo xanh nhạt của nàng dính chút nước trà lạnh ngắt, nhưng gương mặt nàng lại tràn ngập sự hốt hoảng, sợ hãi đến tột cùng. Nàng dập đầu lia lịa xuống đất, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào vang lên khắp điện sảnh:

"Thục Phi nương nương bớt giận! Thần thiếp đáng tội vạn lần! Thần thiếp lần đầu được chiêm ngưỡng dung nhan thánh khiết của nương nương, trong lòng quá mức kích động, lại thêm thân thể vụng về bước đi không vững nên mới làm đổ trà quý của nương nương... Thần thiếp đáng c.h.ế.t, xin nương nương trách phạt!"

Nàng khóc khóc lóc lóc, dập đầu đến mức trán đỏ ửng lên, dáng vẻ vô cùng đáng thương, nhu nhược. Đám tú nữ xung quanh nhìn thấy vậy thì nhìn nhau, trong lòng đều nghĩ Giang gia đích nữ này đúng là một kẻ vô dụng, vụng thối vụng nát, mới ngày đầu đã đắc tội với Thục Phi nương nương thì coi như tiền đồ trong cung đã chấm hết.

Thục Phi nhìn Giang Sở Bạch đang quỳ dưới đất run rẩy như cầy sấy, ánh mắt nghi ngờ quét qua một lượt. Bà ta lén nhìn sang ả tỳ nữ thân cận đang đứng một bên mặt mũi nhăn nhó vì bỏng, bộ dạng t.h.ả.m hại. Thục Phi tự nhủ trong lòng: Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp? Một đứa con gái của tội thần, nhút nhát và vụng về thế này, làm sao dám cả gan bày mưu tính kế trước mặt ta?

"Thôi bỏ đi." Thục Phi mệt mỏi phất tay, giọng nói lạnh nhạt vô tình, "Giang đáp ứng lần đầu nhập cung, quy củ chưa thạo, bản cung không chấp nhặt với ngươi. Lui về chỗ cũ đi, sau này phải học lại cung quy cho cẩn thận."

"Tạ nương nương khai ân! Tạ nương nương đại từ đại bi!" Giang Sở Bạch run rẩy đứng lên, lau nước mắt trên mặt, cúi đầu lùi về lại hàng tú nữ.

Ngay khi vừa cúi đầu xuống, làn khói sương nhút nhát trên khuôn mặt nàng lập tức tan biến. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng, tàn nhẫn. Trò hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Điện sảnh trở lại vẻ yên ắng dối trá vốn có. Đám tú nữ tiếp tục dâng lời ca tụng Thục Phi, buổi triều kiến kéo dài thêm khoảng nửa canh giờ. Giang Sở Bạch đứng im lặng ở góc điện, nàng không nói một lời, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua ả tỳ nữ thân cận đang đứng hầu phía sau ghế của Thục Phi.

Ả tỳ nữ kia lúc này sắc mặt đã bắt đầu có sự thay đổi. Ban đầu, ả chỉ khẽ nhíu mày, đưa tay lên xoa xoa vùng bụng dưới. Khoảng một khắc sau, trán ả bắt đầu rỉ ra những giọt mồ hôi hột to bằng hạt đỗ, bờ môi vốn dĩ tô son hồng bỗng trở nên trắng bệch, khô khốc. Ả cố gắng đứng thẳng người, nhưng hai chân đã bắt đầu run rẩy, không đứng vững.

Độc tính của mạn đà la khô khi tiếp xúc trực tiếp với khoang miệng và hệ tiêu hóa qua đường nước nóng sẽ phát tác nhanh gấp mười lần so với việc uống từ từ. Thục Phi hạ độc lượng lớn để đảm bảo hủy hoại cơ thể của nhiều tú nữ một lúc, giờ đây toàn bộ liều lượng đậm đặc ấy đã được ả tỳ nữ trung thành gánh chịu hoàn toàn.

Đột nhiên, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên phá vỡ bầu không khí yên ắng của chính điện.

"Á... Nương nương... cứu..."

Ả tỳ nữ thân cận thình lình đổ sụp xuống đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy bụng, toàn thân co quắp lại như một con tôm bị luộc chín. Gương mặt ả vặn vẹo đến dị dạng vì đau đớn, đôi mắt trợn ngược lên, những mạch m.á.u đỏ rực nổi rõ trên lòng trắng.

"Nôn... oẹ..."

Một bãi nước bẩn màu đen xám hỗn loạn kèm theo bọt mép hôi thối phun trào ra từ miệng ả tỳ nữ, vương vãi khắp nền gạch lưu ly bóng loáng, ngay sát cạnh vạt áo gấm thêu hỷ tước của Thục Phi. Ả ta điên cuồng cào cấu vào cổ họng mình, tiếng thở dốc ọc ọc vang lên nghe rợn người, rồi tiếp tục nôn mửa dữ dội, thân thể giật nảy lên từng hồi trên vũng nước bẩn.

"A! Ma quỷ! Có ma kìa!"

"Cứu mạng! Ả ta bị làm sao thế này?!"

Đám tú nữ kinh hoàng hét lên, ai nấy đều hốt hoảng lùi lại phía sau, chen lấn xô đẩy nhau để tránh xa bãi nôn mửa kinh tởm kia. Cả điện sảnh nguy nga lộng lẫy trong phút chốc biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ của bàn ghế vang lên không ngớt.

"Câm mồm hết cho bản cung! Gọi thái y! Mau gọi thái y viện!" Thục Phi đứng bật dậy khỏi ghế, sắc mặt bà ta từ hồng nhuận chuyển sang tái mét, rồi đến xanh xám vì kinh hãi và nhục nhã.

Bà ta nhìn ả tỳ nữ trung thành của mình đang quật vã trong vũng m.á.u và nước bẩn, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Là kẻ trực tiếp sai khiến hạ độc, Thục Phi làm sao không nhận ra các triệu chứng này? Đây chính là biểu hiện của việc trúng độc mạn đà la liều cao!

Tại sao? Tại sao độc d.ư.ợ.c vốn nằm trong chén trà ban cho Giang Sở Bạch, giờ đây lại chạy vào bụng của tỳ nữ thân cận của ta?!

Giữa điện sảnh hỗn loạn điên cuồng, giữa tiếng la hét hốt hoảng của đám người và sắc mặt tái dại của Thục Phi, chỉ có một mình Giang Sở Bạch là đứng bất động.

Nàng đứng ở góc phòng, bóng dáng xanh nhạt mộc mạc như một làn nước mát đứng ngoài vòng xoáy trần tục. Nàng không hề hoảng loạn, không hề sợ hãi như những tú nữ khác. Đôi mắt nàng trong vắt nhìn chằm chằm vào vũng nước bẩn trên nền đất, rồi chậm rãi ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt đang run rẩy của Thục Phi. Ánh mắt ấy tĩnh lặng đến đáng sợ, không có sự đắc ý của kẻ thắng cuộc, chỉ có sự lạnh lùng, dửng dưng của một kẻ đứng trên cao nhìn xuống trò hề của nhân gian.

Sở Bạch khẽ tiến lên nửa bước, thanh âm của nàng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối chảy giữa khe núi, vang lên một cách vô cùng rõ ràng giữa không gian đang hỗn loạn:

"Thục Phi nương nương bớt đau lòng. Thần thiếp thấy tỳ nữ này sắc mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng, e là..." Nàng khẽ thở dài một tiếng đầy bao dung, nhưng lời nói ra lại như một mũi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim đối thủ, "Tỳ nữ này thân thể yếu ớt. Không chịu nổi sương mai."

Không chịu nổi sương mai.

Năm chữ ngắn ngủi, tùy ý thốt ra nhưng lại mang theo sức nặng vạn trượng. Đám tú nữ xung quanh đang hoảng loạn không ai để ý đến câu nói này, họ chỉ nghĩ Giang đáp ứng đang cảm thán về căn bệnh đột ngột của tỳ nữ. Nhưng lời này lọt vào tai Thục Phi, lại giống như một tiếng sét nổ vang giữa trời quang.

Sương mai? Trà Tuyết Sơn Sương Mai!

Toàn thân Thục Phi run lên bần bật, hàm răng va vào nhau lập cập. Bà ta nhìn chằm chằm vào Giang Sở Bạch — người con gái mặc áo xanh nhạt, thần thái bình thản, đôi mắt thấu suốt như một mặt hồ không đáy đang nhìn mình. Trong khoảnh khắc ấy, Thục Phi đột ngột hiểu ra tất cả.

Đó không phải là sự trùng hợp! Việc làm đổ chén trà, việc nước độc b.ắ.n vào người tỳ nữ, tất cả đều nằm trong tính toán của nữ nhân mộc mạc trước mặt này! Nàng biết trong trà có độc, nàng cố tình gài bẫy để tỳ nữ của ta tự uống độc của ta, rồi nàng dùng chính sự thật đó để tát một cú nảy lửa vào mặt ta, mà bản thân nàng vẫn hoàn toàn sạch sẽ, vô tội!

Giang Sở Bạch đứng đó, tà áo xanh nhạt khẽ lay động, khóe môi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng như một đóa hoa nhài ngậm sương, thanh cao, tinh khiết nhưng lại giấu kín gai độc bên trong.

Thái y viện rầm rập chạy vào điện, tiếng chân người, tiếng khóc lóc của tỳ nữ lại tiếp tục vang lên. Nhưng không gian giữa Thục Phi và Giang Sở Bạch dường như đã bị đóng băng hoàn toàn.

Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào hậu cung, Thục Phi nương nương, vị chủ vị phi tần quyền thế phương Bắc, dời tầm mắt khỏi bãi nôn mửa kinh tởm dưới chân, chậm rãi nhìn về phía Giang Sở Bạch bằng ánh mắt tràn ngập sự đề phòng, kiêng dè và một nỗi sợ hãi mơ hồ từ sâu trong xương tủy. Bà ta biết, vũng nước đục hoàng thành này, từ hôm nay đã có một dòng nước trong vắt nhưng vô cùng đáng sợ chảy vào.

2.2 - Hoằng (泓) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia