Tôi ngước mắt nhìn anh ta, trong lòng có chút chột dạ.
"Giả vờ giả vịt cũng vừa vừa phải phải thôi, cuốn sách này mà em cũng đọc hiểu được à?"
Lòng tôi chợt chùng xuống. Anh ta không chỉ không cho tôi đi học, mà đến cả đọc sách cũng không cho phép!
"Xin lỗi anh, anh đừng giận có được không..."
Hoắc tiên sinh ném cuốn sách lên ghế sofa: "Lấy lòng tôi thì được, nhưng diễn quá đà chỉ khiến người ta buồn nôn thôi."
"Đã thích diễn như thế thì đọc thêm mấy cuốn sách mà diễn viên nên đọc đi, đừng để tôi nuôi tốn cơm tốn gạo."
Tôi gật đầu: "Vâng, Hoắc tiên sinh."
Chẳng mấy chốc, có người đã mang đến cho tôi một chồng sách dày cộp. Trong đó bao gồm [Diễn viên tự rèn luyện], [Tôn trọng nghệ thuật biểu diễn], cùng một loạt các cuốn sách liên quan khác.
Tôi nhìn mấy tựa sách mà rơi vào trầm tư suy nghĩ. Anh ta muốn tôi làm diễn viên, nhưng tôi lại cứ đòi học cái khác, nhất định là anh ta nghĩ tôi đang cố tình khiêu khích anh ta rồi. Vậy nên đây là đang nhắc khéo tôi.
Tôi thu dọn mấy cuốn sách Toán học của mình lại, cất chúng vào một góc không mấy ai chú ý để tránh làm Hoắc tiên sinh tức giận, rồi bắt đầu tập trung nghiên cứu những cuốn sách mà Hoắc tiên sinh bảo tôi đọc.
Cũng may tôi vốn là một Học bá, tuy không có hứng thú với kịch nghệ nhưng tốc độ tiếp thu vẫn cực kỳ nhanh.
Hoắc tiên sinh rất hài lòng với thái độ của tôi, thế là anh ta đè tôi ra ghế sofa làm một trận.
Trải qua một tuần như vậy, cuối cùng Hoắc tiên sinh cũng rời đi, tôi cũng được trở về đoàn phim.
7.
Tôi chỉ còn lại mấy phân cảnh cuối cùng, đạo diễn muốn gộp lại quay một thể cho xong.
Tôi cứ tưởng sẽ nhanh lắm, thế nhưng đạo diễn cứ nhíu mày hô "Cắt" liên tục.
Ông ấy gọi tôi ra một góc: "Xin nghỉ một tuần để đi nâng cao kỹ năng diễn xuất đấy à?"
Tôi nhìn đạo diễn, thành thật đáp: "Tôi chỉ đọc vài cuốn sách thôi ạ."
Đạo diễn nhìn tôi rồi cười: "Đi phục vụ kim chủ mà vẫn tranh thủ học hành, xem ra cậu thật lòng yêu thích nghề diễn xuất này đấy."
Tôi thở dài một hơi, cảm thấy đắng chát trong lòng mà chẳng thể thốt thành lời.
"Này nhưng mà, cậu diễn tốt quá rồi đấy. Cậu diễn lấn lướt làm nam chính không nâng nổi kịch bản kìa, cậu làm thế chẳng khác nào biến nam chính thành kẻ bất tài vô dụng."
Tôi không hiểu lắm ý đạo diễn muốn nói gì, bèn cất tiếng hỏi: "Kỹ năng diễn xuất của anh ta kém là vấn đề của anh ta, sao đạo diễn lại tìm tôi nói chuyện này ạ?"
Đạo diễn thở dài, lấy tay đỡ trán nói: "Giới hạn của cậu ta chỉ đến thế thôi, không nâng lên nổi nữa, chỉ có thể nhờ cậu đè diễn xuất của mình xuống một chút."
"Ở trong cái giới giải trí này phải biết đối nhân xử thế. Nam chính hiện tại là đỉnh lưu, người hâm mộ rất đông. Cậu mà diễn như thế này đến lúc chiếu ra, người hâm mộ sẽ nói cậu cố tình tranh suất diễn nổi bật của anh trai nhà họ."
"Hơn nữa, kim chủ chống lưng phía sau cậu ta có thực lực rất mạnh lại còn cực kỳ bảo vệ cậu ta. Một diễn viên vô danh tiểu tốt như cậu có khi vì chuyện này mà không còn phim để đóng đâu!"
Không còn phim để đóng! Thế thì chẳng phải sẽ có thời gian để học bài rồi sao?
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy tay đạo diễn: "Cảm ơn đạo diễn, tôi hiểu mình phải làm gì rồi ạ!"
Thế là tôi mang thái độ nghiêm túc ra diễn đi diễn lại với nam chính, không dám lơ đễnh dù chỉ một chút. Cuối cùng đạo diễn đành phải thỏa hiệp cho chúng tôi qua cảnh.
Nam chính chỉ tay vào mặt tôi, ý đe dọa thể hiện rất rõ ràng. Tôi thấy động tác này của anh ta tạo dáng rất đẹp lại có khí chất, không hổ danh là nam chính.
8.
Chuyện tôi đắc tội với nam chính nhanh ch.óng truyền đi khắp nơi, tất cả các diễn viên khác đều không ai dám lại gần tôi.
Tôi cũng chẳng còn bao nhiêu phân cảnh, nhân cơ hội này liền ruột rà ở lì trong khách sạn học bài. Cho đến tận buổi tiệc mừng đóng máy, tôi được xếp ngồi cạnh một ông chú trung niên.
Ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy dâm tiện: "Hạ Bắc này, nghe nói cậu đắc tội với nam chính à?"
Tôi gật đầu cho có lệ, trong đầu vẫn còn đang tơ tưởng đến bài toán dang dở chưa giải xong.
"Thế này đi, cậu đi theo tôi, tôi giúp cậu dọn dẹp hắn ta, thấy thế nào?"
Tôi liếc nhìn ông ta một cái rồi nói: "Trương tổng, tôi có kim chủ rồi."
Ông ta đưa tay định sờ mặt tôi, tôi liền né đầu tránh sang một bên.
Sắc mặt Trương tổng lập tức sa sầm xuống: "Đừng có cho mặt mà không biết điều! Cậu mà không đồng ý với tôi thì tôi sẽ cho cậu biến khỏi cái showbiz này!"
Nghe thấy câu đó, tôi mới nghiêm túc ngẩng đầu nhìn lão ta. Tôi đứng dậy, thẳng thắn nói với Trương tổng: "Hy vọng ông nói được làm được, hãy cho tôi biến khỏi cái showbiz này đi!"
Tôi rời đi trước những ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Trong lòng thầm cầu nguyện, mong sao Trương tổng đúng như lời lão ta nói, nhất định phải nói được làm được.
Bài toán còn chưa giải xong thì tiếng chuông cửa nhà tôi đã vang lên. Vừa mở cửa đã thấy khuôn mặt béo ngậy đầy vẻ nịnh hót của Trương tổng.
"Thầy Hạ Bắc ơi, cậu xem tôi mắt mù không nhận ra Thái Sơn, không biết kim chủ của cậu là Hoắc tiên sinh. Cậu có thể tha thứ cho tôi không?"
Tôi thở dài một hơi, nói với ông ta: "Trương tổng, ông làm tôi thất vọng quá đấy."