Suốt bữa thịt nướng, mọi người gần như chia thành hai nhóm, Ngũ Dĩ Ân và Phù Hy Duy ngồi cùng một bên, tự nướng đồ cho nhau ăn, tên lùn số hai ăn hăng nhất, nhưng đợi đến khi đĩa ăn gần sạch cậu ta mới gọi thêm đồ, nên mọi người cũng không thấy có gì lạ.

Số một thỉnh thoảng khơi ra vài chủ đề mà ai cũng có thể góp chuyện, ví dụ như huấn luyện quân sự mệt thật đấy, ví dụ như sao sách cấp ba nhiều thế, nhờ vậy, bầu không khí trên bàn ăn cũng bớt gượng gạo hơn lúc đến.

Chỉ có số ba có vẻ không ngon miệng lắm, ăn cũng ít, Ngũ Dĩ Ân hỏi cậu ta có phải không khỏe không, cậu ta miễn cưỡng nhếch mép cười một cái nói không có.

Lúc Ngũ Dĩ Ân dẫn Phù Hy Duy đi lấy đồ uống, tên lùn thúc cùi chỏ vào số ba: "Mày sao thế? Bình thường có thấy mày ăn ít thế này đâu? Khó khăn lắm mới dụ được anh Ân một bữa, tao phải ăn cho anh ta cháy túi mới được."

Số ba do dự một chút nói: "Không hay lắm đâu…… Người ta có nợ gì tụi mình đâu, anh ta không phải đã mời xem phim rồi sao? Tao thấy tiền cơm có thể chia đều mà."

Tên lùn mặt lộ vẻ không vui: "Mày có ý gì, người đầu tiên nói muốn moi tiền anh ta là mày đấy chứ? Giờ lại giả cái gì?"

Số một nói: "Tao thì không sao, chỉ là lát nữa làm sao để anh ta mời đây?"

Tên lùn nói: "Ôi, đại ca, tao có cách."

Ăn xong, Ngũ Dĩ Ân nghĩ nghĩ, mình dẫn theo một đứa em, bữa này để anh mời vậy. Còn chưa đứng dậy, tên lùn đã nói: "Anh Ân anh trả tiền trước đi, tụi em không mang đủ tiền, về rồi chia lại cho anh."

Ngũ Dĩ Ân liền nói: "Được."

Cậu có chút bất ngờ, trước kia hồi tiểu học và lớp bảy đi chơi với bạn, đều là cậu mời. Sau đó lớp tám lớp chín nhà xảy ra biến cố, cậu không còn thích ra ngoài chơi với người ta như trước nữa, dần dần cũng nhạt với bạn học.

Cậu cảm thấy như tìm lại được chút tình bạn học ngày xưa.

Về đến nhà Ngũ Dĩ Ân mới phát hiện số ba đã chia tiền cho mình từ nửa tiếng trước, cậu trả lời một sticker ok, rồi thấy tin nhắn tên lùn và số một gửi, cả hai đều nói hai hôm nữa có tiền sinh hoạt sẽ trả.

Tên lùn và số một cuối tuần tối cũng ở ký túc xá, nhà số một ở nông thôn, không được nghỉ dài ngày thì sẽ không về. Tên lùn ở nhà bác không được chào đón, không có việc gì thì cũng chẳng về.

Hai người nằm trên giường ký túc xá nói chuyện lơ đãng.

Số một: "Làm vậy được không? Lát nữa anh ta tìm tụi mình đòi thì sao?"

Tên lùn: "Xì, yên tâm đi, tao cảm thấy anh ta không phải người sẽ chủ động hỏi. Thật hỏi thì tụi mình giả vờ quên, hoặc nói có việc gấp, kéo dài thêm một thời gian."

"Được."

Tên lùn vừa ăn vừa chơi game trên giường, liếc nhìn giường trống đối diện: "Thằng ngốc Trương Khiêm đó, chia tiền cho anh ta rồi hả."

"Ngốc."

Học kỳ mới vừa khai giảng, Ngũ Dĩ Ân thấy ở ký túc xá cũng khá tốt, được ngủ thêm một chút, chỉ là từ thứ hai đến thứ sáu phải nộp điện thoại, bất tiện cho cậu liên lạc với Phù Hy Duy.

Hành lang sảnh tòa nhà dạy học có ba buồng điện thoại, quẹt thẻ một lần gọi được ba phút, mỗi lần đi qua, đều xếp hàng rất dài.

Ngũ Dĩ Ân giờ ăn tối mua một cái bánh mì vừa đi vừa ăn, đi qua đó, phát hiện có một buồng điện thoại thế mà không có ai, cậu vội vàng chạy tới quẹt thẻ.

……

Khó khăn lắm mới giành được, nhất thời cậu lại không biết gọi cho ai.

Bố? Giờ này chắc ông đang ngủ.

Mẹ? Ba phút nói được gì, hơn nữa không có việc gì gấp, tìm bà không thích hợp lắm.

Nghĩ tới nghĩ lui cậu nhập số điện thoại của Phù Hy Duy.

Phù Hy Duy đi về nhà, mỗi ngày chạng vạng sẽ về nhà ăn cơm.

"Alo xin chào, ai đấy ạ?"

Từ nhỏ đến lớn, Ngũ Dĩ Ân chưa từng dùng loại điện thoại kiểu cũ thế này, vừa nghe còn thấy rất thần kỳ. Giọng nói non trẻ của Phù Hy Duy truyền qua ống nghe, dường như vẫn còn vang vọng bên tai cậu.

"Hy Hy, là anh, anh dùng điện thoại trong trường gọi cho em, gọi được ba phút." Ngũ Dĩ Ân nói.

"Anh! Tốt quá, anh ăn cơm chưa? Em đang ăn canh cải thảo đậu phụ, hôm nay ngoại ở nhà."

Ngũ Dĩ Ân cúi đầu nhìn bánh mì: "Ừ ừ, ăn rồi."

"Anh, anh ở trường quen chưa? Tháng sau nếu trời lạnh thì chăn của anh có cần đổi không?"

Ngũ Dĩ Ân: "Tháng sau nói sau mà, ha ha."

Phù Hy Duy: "Cơm ở Nhất Trung có ngon không ạ, tuần này tụi em thi khảo sát, thầy nói em có thể thi vào Nhất Trung."

Ngũ Dĩ Ân cười từ trong lòng: "Thật sao? Tốt quá, ừm, đến lúc đó anh sẽ chuyển về nhà ở, anh thấy ở ký túc xá nói chung vẫn không tiện bằng ở nhà, ngoài việc được ngủ thêm một chút…… đến lúc đó tụi mình có thể ăn cơm cùng nhau……"

"Được ạ được ạ. Anh, tối thứ sáu em có thể đến đón anh tan học không?"

"Được chứ. Được rồi Hy Hy, chỗ anh hiển thị chỉ còn nửa phút, anh rảnh sẽ gọi cho em."

"Anh…… em nhớ anh lắm, dù hôm nay mới thứ hai."

Sống mũi Ngũ Dĩ Ân cay cay: "Tối nay mười giờ sau khi anh tan tự học, anh xem có giành được điện thoại không, tụi mình còn nói thêm một lúc."

Phù Hy Duy nói: "Thật sao? Vậy em tan học sẽ cầm điện thoại đợi anh."

"Ngốc, đừng cố đợi, anh không chắc giành được."

"Tút——"

Bốn tiết tự học tối Ngũ Dĩ Ân đều hơi mất tập trung, cậu biết đám học sinh tối nào cũng tranh nhau gọi điện ở đây, mười người thì hết tám chín người là đang yêu sớm, mỗi tối về ký túc xá đi qua khu đó đều nghe đầy những câu "bảo bối", "yêu em", không ngờ hôm nay mình cũng sắp thành một thành viên trong đó.

Giờ nghỉ cậu nói với tên lùn số hai tối nay không về ký túc xá cùng, cậu có việc, tên lùn Từ Minh nói được anh Ân.

Từ Minh lại vẫy tay với cậu: "Anh Ân anh lại đây."

Ngũ Dĩ Ân: "Hử?"

"Bạn em đi theo học sinh về nhà mua ngoài trường, em thấy tối anh chỉ ăn bánh mì, anh nếm thử cái này. À đúng rồi em còn có sữa."

Ngũ Dĩ Ân luống cuống tay chân nhận cơm nắm và sữa, cơm nắm còn hơi ấm.

Cậu thật ra vẫn chưa quen không khí chen chúc ở nhà ăn, nên tối nay chỉ ăn bánh mì, đúng là chưa no.

"Cảm ơn nhé Từ Minh."

"Ôi nói mấy cái này làm gì, anh ăn mau đi."

Sau khi lấp đầy bụng Ngũ Dĩ Ân cảm thấy nghe giảng cũng nghiêm túc hơn nhiều, đương nhiên cũng có thể là còn chưa đầy một tiếng nữa cậu sẽ lao tới trước điện thoại gọi cho Phù Hy Duy.

Chuông tan học reo, các lớp đều có mấy người lao ra, mọi người đều vì gọi điện thoại.

Ngũ Dĩ Ân chiếm chút lợi thế vị trí lớp, vẫn chỉ xếp thứ ba.

Mười phút chờ hai người trước gọi điện này, còn khổ hơn đứng quân tư, cậu nhìn đồng hồ, mười giờ bảy phút, khoảng ba phút nữa là đến lượt cậu.

Phù Hy Duy bình thường giờ này đã lên giường ngủ, bây giờ có khi đang cầm điện thoại đợi cậu.

"Tút——"

"Anh!"

Điện thoại được nhấc máy ngay lập tức, Ngũ Dĩ Ân cười một cái: "Anh đây, đợi lâu chưa?"

Phù Hy Duy nói: "Không lâu, em vừa viết xong bài tập, rồi gội đầu tắm rửa, sấy khô tóc, rồi……"

Nghe đối diện kể lể như học sinh tiểu học viết nhật ký, Ngũ Dĩ Ân cũng không thấy chán.

Sao lại nhớ em ấy thế.

Phù Hy Duy kể xong chuyện của mình, liền đợi Ngũ Dĩ Ân cũng chia sẻ chút chuyện của cậu, Ngũ Dĩ Ân liền nói: "Tối nay thật ra anh không chen nổi vào nhà ăn, lúc em hỏi anh ăn chưa, anh đang gặm bánh mì."

Phù Hy Duy nói: "Cái gì!? Anh, bánh mì không no được đâu? Hơn nữa dinh dưỡng cũng không đủ… nhà ăn trường anh đông lắm sao? Không thể ăn lệch giờ sao? À tuần này về anh mua một thùng sữa mang vào ký túc xá nhé?"

Biết ngay nói ra thì đứa nhỏ này lại sốt ruột, nếu không phải muốn chia sẻ chuyện tối nay được cho đồ, cậu cũng không dám nhắc.

"Được được được, thật ra tối nay tự học Từ Minh cho anh một cơm nắm mua ngoài trường và sữa, ngon lắm! Lần đầu anh ăn thử, thấy ngon phết."

"Từ Minh?"

"Ừ chính là một trong những bạn cùng phòng hôm đó của anh, bạn cùng lớp anh, ờ, người thấp nhất."

Dù miêu tả người ta như vậy không hay, nhưng đây là đặc điểm nổi bật nhất Ngũ Dĩ Ân nghĩ ra được.

"Vậy phải cảm ơn anh ấy rồi. Anh không bị đói là được, em chỉ sợ anh ở trường ăn uống không t.ử tế thôi."

Sống mũi Ngũ Dĩ Ân lại cay cay. Đúng là cảm giác có người nhà mà! Cậu nói: "Không đâu, yên tâm đi, bạn cùng phòng anh tốt lắm."

Phù Hy Duy: "Ừ."

"Cái đó, chỉ còn mười giây, em ngủ sớm nhé Hy Hy."

"Được, anh cũng vậy, ngủ ngon anh."

"Ngủ ngon."

"Tút——"

Ngũ Dĩ Ân treo điện thoại về máy, hơi hụt hẫng quay đầu, nam sinh phía sau nói: "Hạnh phúc nhỉ anh bạn, bạn gái đợi sẵn chờ anh kìa. Tôi dạy anh này, lần sau ngủ ngon phải thêm một chữ bảo bối, không thì cô ấy sẽ buồn."

Ngũ Dĩ Ân còn chưa kịp nói gì, nam sinh đó đã sốt ruột quẹt thẻ bấm số.

Trên đường về ký túc xá cậu nghĩ, không phải bạn gái, thì không được gọi bảo bối sao?

Vào tòa nhà ký túc xá, Ngũ Dĩ Ân lập tức nhận ra có gì đó không ổn.

Trước cửa phòng nào cũng phảng phất mùi nước giặt, hơn nữa còn có người kê ghế lau cửa ký túc xá.

Sao đều đang làm vệ sinh? Không phải sắp tắt đèn rồi sao?

Vào ký túc xá, số một đang bưng một chậu nước giặt đầy bọt ra, định lau cửa, "Cậu về rồi!"

Ngũ Dĩ Ân hỏi: "Đây là làm gì?"

Số ba nói: "Cô viện trưởng vừa phát loa thông báo tháng này ngày nào cũng có lãnh đạo đến kiểm tra, tụi mình phải sắp xếp nội vụ cho tốt, bị trừ điểm thì phạt đi cọ nhà vệ sinh công cộng."

Ngũ Dĩ Ân rất kinh ngạc: "Trời ạ?"

Số ba đang lau lan can ban công, Từ Minh đang lau nhà.

Số một là trưởng phòng, Ngũ Dĩ Ân ra khỏi cửa ký túc xá hỏi cậu ta: "Đại ca, chia cho em một việc đi."

Số một nói: "Cậu về muộn rồi, chỉ còn cọ nhà vệ sinh, tuy bẩn, nhưng kiểm tra nghiêm nhất. Cố lên nhé đứa nhỏ!"

Ngũ Dĩ Ân muốn khóc không nước mắt.

Nhà vệ sinh trong phòng vốn khá bẩn, bình thường nếu không thật sự cần thiết, Ngũ Dĩ Ân thà sang nhà vệ sinh ở tòa dạy học còn hơn dùng ở đây.

Cô viện trưởng kiểm tra từng phòng ký túc xá, đến chỗ Ngũ Dĩ Ân, cô nhíu mày: "Nhà vệ sinh phòng các em bẩn quá, mấy ngày này lãnh đạo có thể đến kiểm tra bất cứ lúc nào, em đi siêu thị trường mua một chai nước tẩy bồn cầu đi."

Ngũ Dĩ Ân: "Giờ này ạ?"

Cô viện trưởng nói: "Vậy mai nếu bị trừ điểm, em đi cọ nhà vệ sinh công cộng. Việc này tôi đã báo cáo với trường, họ đồng ý."

Từ Minh nói: "Anh Ân, em đi với anh."

Trên đường đi mua đồ, Ngũ Dĩ Ân không vui lắm.

Từ Minh nói: "Haiz, lần đầu anh ở ký túc xá đúng không, hồi cấp hai em cũng vậy, ở ký túc xá chỉ có điểm này không tốt, chuyện vặt nhiều."

"Ừ."

Dù sao đó cũng chỉ là một chuyện nhỏ xen giữa cuộc sống ký túc xá.

Cứ thế suốt một tuần, tối nào Ngũ Dĩ Ân cũng tranh thủ chạy đi gọi điện. Ba phút ngắn ngủi ấy dường như đã trở thành thói quen trước khi ngủ của cả hai.

Phù Hy Duy khá kích động nói: "Tốt quá anh, mai thứ sáu rồi, em đến đón anh."

Ngũ Dĩ Ân giọng hơi bất lực: "Ừ, nhưng đừng kích động, hôm nay vẫn phải ngủ sớm."

"Em cảm thấy em ngủ không được rồi~"

Ngũ Dĩ Ân cười: "Ngốc không? Được rồi, sắp hết giờ, anh cúp đây."

"Ngủ ngon anh."

Ngũ Dĩ Ân: "Ngủ ngon,"

"Tút——"

Ngũ Dĩ Ân: "Bảo bối."

Quay người lại, cậu mới phát hiện người đứng phía sau lại chính là nam sinh đã gặp hôm thứ Hai, nam sinh giơ ngón cái với cậu.

Ngũ Dĩ Ân cười, gật đầu với cậu ta, trong lòng bỗng thấy hành động vừa rồi của mình hơi trẻ con.

Ngũ Dĩ Ân mười lăm tuổi, vẫn chưa biết rung động là gì, với việc đôi tình nhân gọi nhau "bảo bối" sẽ hơi nổi da gà, nhưng cậu phát hiện gọi Phù Hy Duy như vậy thì không sao.

Vì trong mắt cậu, Phù Hy Duy trước giờ vẫn là một đứa nhỏ vừa ngoan vừa đáng yêu, một cậu em quý giá đến mức khiến người ta chỉ muốn nâng niu.

Sao lại có thể ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến thế chứ!!

Rất muốn được nghỉ!!

Chương 4 - Học Đệ Nhân Thiết Của Ngươi Sụp Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia