Cô ta cầm lấy khăn ăn, thô bạo lau mặt tôi.
“Chủ tịch Thẩm, uống rượu phải từ từ thưởng thức.”
“Chị uống như vậy, các vị tổng giám đốc đều đang cười chị đấy.”
Cô ta dùng sức mạnh đến mức giống như muốn cào rách da mặt tôi.
Tôi giơ tay định đẩy cô ta ra.
Nhưng đầu ngón tay vừa chạm tới vai cô ta, Phó Đình Tiêu đã lập tức lao tới, chắn trước mặt Lục Vi Vi như đang bảo vệ một báu vật.
Ngay sau đó, anh ta giáng thẳng một cái tát lên mặt tôi.
Chát!
Âm thanh vang dội khiến toàn bộ hội trường lập tức im bặt.
Phó Đình Tiêu tức giận quát:
“Thẩm Thanh Ninh!”
“Đến một ly rượu cô cũng không cầm nổi, cô còn làm được gì?”
“Đúng là mất mặt!”
“Vi Vi tốt bụng giúp cô lau mặt.”
“Cô không biết cảm ơn thì thôi, còn định đ.á.n.h cô ấy?”
“Cút ra ngoài cho tôi!”
Tôi ôm lấy gương mặt đau rát.
Rượu làm hai mắt cay xè, nước mắt liên tục chảy xuống.
“Phó Đình Tiêu, rõ ràng là cô ta đẩy tôi.”
“Chẳng lẽ đến phản kháng tôi cũng không được sao?”
Sắc mặt anh ta càng trở nên âm u.
Anh ta thô bạo đẩy tôi ra.
“Vi Vi đẩy cô sao?”
“Cô thử hỏi xem ở đây có ai nhìn thấy không?”
“Thẩm Thanh Ninh, đừng lúc nào cũng đổ trách nhiệm cho người khác.”
“Cô càng như vậy, người ta càng khinh thường cô.”
Tôi loạng choạng lùi mấy bước mới có thể đứng vững.
Sau đó, tôi đột nhiên bật cười.
Vừa rồi, tôi vẫn còn muốn giải thích với anh ta.
Vẫn còn hy vọng anh ta có thể cho tôi một lời công bằng.
Nhưng từ đầu đến cuối, chẳng phải anh ta vẫn luôn kiên định đứng về phía Lục Vi Vi sao?
Tôi còn mong đợi điều gì?
Tám năm tình cảm đã nhạt như nước.
Làm sao có thể so với sự mới mẻ và kích thích của một tình yêu vừa bắt đầu?
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy tất cả vô cùng nực cười.
Tôi cúi đầu, khẽ thì thầm.
“Ngay cả tôi cũng khinh thường chính mình…”
“Giá như tôi ly hôn sớm hơn.”
Anh ta hoàn toàn không để tâm đến câu nói ấy.
Anh ta hạ giọng dỗ dành tôi, giống như đang ban cho tôi một ân huệ.
“Biết sai là được.”
“Đừng suốt ngày treo hai chữ ly hôn trên miệng.”
“Người ngoài nghe được lại tưởng là thật.”
“Em đi dọn dẹp rồi quay lại.”
“Ở đây có anh xử lý.”
Giữa vô số ánh mắt ẩn ý, tôi sải bước rời khỏi hội trường.
Phía sau vang lên giọng Phó Đình Tiêu đầy áy náy.
“Để mọi người chê cười rồi.”
“Chủ tịch Thẩm có tính khí trẻ con, làm mọi người mất hứng.”
“Tôi tự phạt ba ly.”
Lục Vi Vi lập tức nũng nịu nói theo.
“Đều tại tôi khiến chị Thanh Ninh tức giận.”
“Tôi cũng tự phạt ba ly.”
Bước chân tôi đột nhiên dừng lại.
Giống như bị người ta đ.â.m một nhát thật mạnh từ phía sau.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Vết thương vừa lên da non lại tiếp tục rỉ m.á.u.
Các nhà đầu tư vẫn còn ở đó.
Tôi không thể nổi giận ngay tại chỗ.
Nhưng sự nhục nhã hôm nay, tôi tuyệt đối sẽ không nuốt xuống.
Sau khi xử lý sạch vết rượu trên người, tôi lập tức gọi trợ lý tới.
“Ngay lập tức soạn thông báo thay Tổng giám đốc.”
“Lý do là Phó Đình Tiêu có lối sống cá nhân lệch lạc nghiêm trọng.”
“Tổng giám đốc mới sẽ được lựa chọn trong số các Phó tổng.”
“Sáng mai công bố cho toàn công ty.”
Trợ lý lộ vẻ khó xử.
“Chủ tịch, chuyện này…”
“Tổng giám đốc Phó đã biết chưa ạ?”
Tôi ngẩng đầu nhìn trợ lý.
“Ngày mai anh ta sẽ tự biết.”
Nhìn thấy tôi hoàn toàn không có ý đùa, trợ lý lập tức rùng mình, nhanh ch.óng lui ra xử lý.
Trước đây, ở công ty, tôi luôn nhường mọi thứ cho Phó Đình Tiêu.
Nhân viên cũng đã quen với việc gặp chuyện gì đều tìm anh ta xin chỉ thị.
Dần dần, tôi, một Chủ tịch, lại trở thành chiếc bóng phía sau anh ta.
Nhưng từ bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.
Sau khi giao phó xong công việc, tôi gom toàn bộ hình ảnh và video mà Lục Vi Vi gửi cho tôi trong suốt một năm qua.
Tôi đóng gói tất cả rồi gửi cho luật sư.
Xem xong, luật sư do dự hỏi:
“Cô Thẩm, chỉ những tài liệu này đã đủ để làm chứng cứ cho vụ kiện ly hôn.”
“Tôi chỉ không hiểu.”
“Cô đã nắm giữ chúng từ rất lâu, tại sao đến bây giờ mới quyết định…”
Tôi im lặng một lúc, sau đó khẽ cười chua chát.
“Có lẽ dù bị phản bội, tôi vẫn muốn tám năm tình cảm ấy có một kết thúc t.ử tế.”
Suốt một năm qua, Phó Đình Tiêu liên tục làm tôi tổn thương.
Nhưng tôi chưa từng thật sự nghĩ tới việc đuổi anh ta khỏi công ty.
Thậm chí khi phân chia tài sản, tôi còn ngu ngốc định chia cho anh ta một nửa số cổ phần.
Bởi vì công ty này là thành quả hai chúng tôi cùng gây dựng.
Nhưng còn anh ta thì sao?
Anh ta lại tính toán muốn khiến tôi ra đi tay trắng.
Hóa ra khi đàn ông thật sự tàn nhẫn, có thể tuyệt tình đến mức ấy.
“Chuyện ly hôn nhờ anh xử lý.”
Nói xong với luật sư, tôi cuối cùng cũng hoàn toàn buông bỏ chút lưu luyến cuối cùng.
Trở về nhà, tôi đặt vé chuyến bay sớm nhất đến Tân Đảo.
Một khi thông báo của công ty và đơn ly hôn được gửi đi, Phó Đình Tiêu chắc chắn sẽ tìm đến làm ầm lên.
Thay vì tiếp tục dây dưa, chi bằng tôi sớm rời xa tất cả.
Đến lúc thu dọn đồ đạc, tôi mới nhận ra trong tủ quần áo rộng lớn, đồ của tôi chỉ chiếm một góc vô cùng nhỏ.
Phần còn lại đều thuộc về Phó Đình Tiêu.
Hàng chục bộ vest cao cấp được may riêng.