Hồi Lan Thiên

Chương 2: Trêu Chọc

Tiếng rao bán ngoài chợ nối tiếp nhau vang lên. Giữa những âm thanh ồn ào ấy, vẫn có vài lời thì thầm to nhỏ, sắc như d.a.o cứa.

Cố Yên Lan không về thẳng nhà mà rẽ vào khu chợ rau đông đúc.

“Lại là mày! Đồ có mẹ sinh không cha nuôi!”

“Bà nói năng cũng tích chút đức đi! Người ta đã khổ sở như vậy rồi, bà còn trút giận lên một đứa trẻ làm gì!”

Yên Lan liếc qua gã bán thịt heo, cố nén vị chát đang dâng lên trong lòng. Bàn tay cậu siết c.h.ặ.t túi bắp cải, bước nhanh về phía cổng chợ.

Trời chẳng báo trước, bỗng lất phất đổ mưa lạnh.

Cậu khẽ thở dài, hàng mày thoáng nhuốm vẻ mệt mỏi.

Khói trắng từ tiệm bánh bao đầu phố bốc lên nghi ngút, khiến cơn đói trong bụng càng thêm cồn cào. Yên Lan mò trong túi lấy ra tờ tiền đã bị vò đến nhăn nhúm. Do dự hồi lâu, cậu mới c.ắ.n răng mua một chiếc bánh bao rau nóng hổi.

Hơi nóng phả vào lòng bàn tay. Yên Lan vừa c.ắ.n một miếng, còn chưa kịp nuốt xuống thì một vật bất ngờ va mạnh vào vai.

Chiếc bánh bao tuột khỏi tay, rơi xuống nền đất đọng nước. Lớp vỏ trắng nhanh ch.óng bị nước mưa thấm ướt, trở nên nhão nát.

“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi sơ ý để cây vợt va phải cậu.”

Giọng thiếu niên vang lên, mang theo chút áy náy vội vàng, nhưng nơi đuôi mày vẫn phảng phất nụ cười hờ hững, ngạo nghễ và phóng túng.

Là Trần Dĩ Thiên.

Đúng là oan gia ngõ hẹp. Không ngờ lại gặp cậu ta trong tình cảnh khó coi thế này.

Yên Lan nhìn chiếc bánh bao đã bị nước bùn làm bẩn dưới đất, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Số tiền cậu tiết kiệm mãi mới nỡ lấy ra tiêu, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã mất sạch.

Cơn tức cuộn lên trong lòng, nhưng trên mặt cậu chỉ hiện ra một nụ cười nhạt, đáy mắt cố nén vẻ khó chịu.

“Vợt không có mắt, chẳng lẽ người cũng không có sao?”

“Không phải người ta đều nói cậu dịu dàng, dễ gần sao? Sao tôi nhìn thế nào cũng chẳng giống chút nào vậy?”

Dĩ Thiên cười, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá vị văn thần vẫn được mọi người hết lời ca ngợi.

“Đừng đ.á.n.h trống lảng với tôi. Cậu làm rơi bánh của tôi thì phải đền.”

Yên Lan liếc cây vợt đắt tiền trong tay cậu ta, không khỏi nhíu mày.

“Đền? Tiền tiêu vặt tôi xài hết rồi, thật sự không có tiền!”

Dĩ Thiên ngượng ngùng nhìn chiếc bánh bao rau dưới đất, rồi lại nhìn Yên Lan. Cậu lúng túng giơ túi thịt heo trong tay lên, như thể đó là toàn bộ tài sản hiện giờ của mình.

Những lời thì thầm ở quầy thịt heo ban nãy lại một lần nữa đ.â.m vào lòng Yên Lan.

Bờ vai vốn căng cứng dần thả lỏng. Cậu đưa tay xoa mi tâm, mệt mỏi thở dài.

Không muốn tranh cãi giữa chốn đông người, càng không muốn chuốc thêm những lời ong tiếng ve, Yên Lan đành nén cơn tức xuống.

“Thôi, tôi lười so đo với cậu.”

Thấy cậu đã dịu lại, Dĩ Thiên lập tức ghé tới.

“Đừng, đừng! Cứ ghi nợ trước đi. Sau này tôi có tiền nhất định sẽ trả cậu.”

Nước mưa rơi lộp bộp trên mái che chợ. Từng giọt theo mép mái nhỏ xuống, khiến chiếc bánh bao dưới đất càng lúc càng nhão nát.

Yên Lan nhìn nó, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó gọi thành lời.

“Người ta đều nói cậu đối xử với ai cũng dịu dàng, sao đến lượt tôi lại bị đối xử gay gắt thế?”

Trong lúc nói, cây vợt trong tay Dĩ Thiên lại vô tình chạm vào vai cậu.

Yên Lan lập tức lùi liền mấy bước, sắc mặt sa xuống.

“Tránh xa ra. Dịu dàng là đối với người khác, không phải cậu.”

Nụ cười trên mặt Dĩ Thiên nhạt đi đôi chút. Vẻ ngông nghênh vốn ẩn trong cốt cách thiếu niên dần lộ ra, ánh mắt thẳng thắn rơi trên người Yên Lan.

“Tôi trêu gì cậu chứ? Người ta đều nói vị văn thần này dịu dàng thiện lương, nhưng tôi tìm cậu mấy lần, cậu lần nào cũng chẳng thèm để ý. Tôi chỉ muốn kết bạn với cậu, chẳng có ý gì khác!”

Yên Lan xưa nay chẳng có ấn tượng tốt với tên này. Cậu nghiêng mặt đi, giọng nói mang theo chút bực bội.

“Một cái bánh bao rau thôi, với cậu có lẽ chẳng đáng bao nhiêu, nhưng tôi thì khác!”

Lời nói ấy khiến Dĩ Thiên sững lại.

Cậu ta dường như đến lúc này mới nhận ra, có lẽ bản thân chưa từng nghĩ một chiếc bánh bao nhỏ lại có thể quan trọng đến vậy với một người.

Yên Lan khẽ run hàng mi. Nhân lúc mưa đã nhẹ hạt, cậu nhấc chân bước ra khỏi mái che.

“Cố Yên Lan!”

Giọng Dĩ Thiên xuyên qua màn mưa lất phất, vọng theo từ phía sau.

“Tôi nhớ rồi! Cái bánh bao này, tôi nhất định sẽ tìm cơ hội trả lại cậu!”

Bước chân Yên Lan khựng lại trong thoáng chốc.

Nhưng cậu không quay đầu, chỉ tiếp tục đi thẳng vào màn mưa.