Chương 8
Anh ta đặt ca trà xuống, lau miệng, trở nên đắc ý: “Phụ nữ ấy mà, không thể chiều quá. Để cô ấy vài ngày, cho cô ấy biết mình sai, đến lúc đó tôi lại qua nói vài lời dễ nghe, bảo đảm cô ấy ngoan ngoãn phục tùng. Cái này gọi là lạt mềm buộc c.h.ặ.t, lấy lùi làm tiến, các cậu hiểu không?”
Trong phòng vang lên mấy tiếng cười ám muội.
17
Tôi đẩy cửa ra.
Lý Bá An đang ngồi ở mép giường đất, vắt chân chữ ngũ, miệng ngậm một điếu t.h.u.ố.c chưa châm.
Thấy là tôi, anh ta ngẩn ra, sau đó lập tức ngồi thẳng người, nhanh ch.óng vuốt tóc một cái, lại sửa cổ áo nhăn nhúm.
Đây là động tác anh ta học từ ca sĩ thành phố, mỗi lần hất tóc đều có thể mê đảo hàng vạn thiếu nữ.
Nhưng lúc này quần áo anh ta nhăn nhúm, tóc giống ổ gà mà vẫn không quên tỏa ra sức quyến rũ c.h.ế.t người của mình.
“Ồ, tới rồi à?”
Anh ta nháy mắt với mấy thanh niên trí thức đang xem náo nhiệt bên cạnh, ánh mắt đó rõ ràng đang nói: Thấy chưa? Tôi đã nói cô ấy sẽ tự quay lại mà.
Anh ta nhìn hộp thức ăn trong tay tôi, yết hầu lăn một cái, trong mắt lóe qua vẻ vui mừng.
Anh ta đã rất lâu không được ăn màn thầu trắng.
Vì vậy nụ cười càng sâu: “Còn mang đồ tới? Được, tôi tha thứ cho cô. Để đó đi.”
Tôi không nói gì.
Thấy tôi không lên tiếng, anh ta cho rằng tôi ngầm thừa nhận, giọng càng ung dung: “Đúng rồi, chủ nhiệm tìm cô nói chuyện rồi chứ? Nếu chủ nhiệm đã mở miệng, tôi cũng không tiện làm xấu mặt ông ấy. Tuy cô là người nông thôn, không có văn hóa gì, nhưng không sao, đến lúc đó nhà cô đưa cho tôi nhiều của hồi môn một chút, nửa đời sau cô cũng không lo ăn uống nữa.”
Vừa nói, anh ta vừa đưa tay về phía hộp thức ăn trong tay tôi, rõ ràng là thèm món màn thầu bột trắng kia đến không chịu nổi.
Tôi nghiêng người, anh ta chụp hụt.
Anh ta chưa phản ứng kịp, ngẩn tại chỗ.
Tôi không nhìn anh ta nữa, đi thẳng qua anh ta, tới sân sau.
Trần Mặc đang ngồi xổm ở đó giặt quần áo, tay áo xắn đến cẳng tay, trên tay còn dính bọt xà phòng.
Anh nghe tiếng bước chân ngẩng đầu, thấy là tôi thì hơi bất ngờ.
Tôi đặt hộp thức ăn xuống đất trước mặt anh, mở nắp.
Hơi nóng trắng bốc lên, sáu cái màn thầu bột trắng xếp ngay ngắn, tỏa ra mùi thơm ngọt đặc trưng của lúa mì.
“Mẹ tôi bảo tôi mang tới.” Tôi nói, “Cảm ơn anh giúp nhà tôi trị sâu hại.”
Trần Mặc nhìn màn thầu, rồi lại nhìn tôi, ch.óp tai từ từ đỏ lên.
Anh lau bọt xà phòng trên tay vào quần, nhận hộp thức ăn, buồn bực nói: “Thay tôi cảm ơn thím.”
“Anh tự đi nói với bà ấy.” Tôi nói, “Bà ấy nói rồi, bảo anh rảnh thì đến nhà ăn cơm.”
Phía sau truyền tới một tiếng động.
Lý Bá An lúng túng đến cực điểm.
Mấy thanh niên trí thức bên cạnh nhìn tôi, rồi nhìn nhau, không ai nói gì.
Lý Bá An không vào phòng, anh ta đứng ngay cửa, giả vờ nói chuyện với người bên cạnh, khóe mắt lại vẫn luôn liếc về phía này.
Anh ta dựng tai, muốn nghe rõ tôi và Trần Mặc đang nói gì.
Chủ nhiệm nói, chỉ cần tôi đồng ý, suất trở về thành phố có thể cho người đó.
Người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là Trần Mặc.
Anh đến làng lâu như vậy, chưa từng kêu khổ.
Anh giúp chúng tôi trị sâu, cải tạo đất, dạy mọi người kỹ thuật mới, việc nào anh làm cũng thiết thực, chưa từng phô trương, cũng không tranh công.
Nếu suất trở về thành phố nhất định phải cho một người, vậy nên là anh.
Anh xứng đáng.
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với Trần Mặc.
“Trần Mặc.”
“Ừ?”
“Anh có đồng ý làm người yêu của tôi không?”
18
Tai Trần Mặc đỏ lên thấy rõ, từ ch.óp tai lan thẳng đến tận cổ.
“Cô nghiêm túc?”
“Nghiêm túc.”
“Lưu Tiểu Vũ cô điên rồi à?” Lý Bá An lao tới, hoàn toàn không còn vẻ ung dung vừa rồi, “Cô có biết cô đang nói gì không? Cô qua lại với cậu ta? Cậu ta còn chẳng chạm được tới mép suất về thành phố!”
Trần Mặc nhìn tôi, yết hầu nhấp nhô một cái.
“Tôi đồng ý.”
Lý Bá An mấy bước xông tới, kéo mạnh cánh tay tôi: “Lưu Tiểu Vũ! Suất đó là của tôi! Cô kết hôn với tôi, tôi dẫn cô về thành phố! Cô tìm cậu ta cũng vô dụng, cậu ta còn chẳng xếp nổi vào danh sách suất về thành phố.”
Tôi dừng bước, khẽ mỉm cười: “Không sao, dù gì tôi cũng không định để anh đi.”
Tôi không nói cho anh ta biết.
Từ trước đó, tôi đã đem bản ghi chấm công của Lý Bá An, còn có những chứng cứ anh ta tung tin đồn bôi nhọ tôi, cùng giao cho chủ nhiệm. Chủ nhiệm cũng hứa nhất định sẽ điều tra rõ những chuyện này.
Tôi không biết kết quả điều tra thế nào, nhưng tôi biết, tên Lý Bá An đợt này sẽ không xuất hiện trong danh sách trở về thành phố.
Tôi không nhìn anh ta nữa, quay đầu nói với Trần Mặc: “Anh ra ngoài với tôi một chút, tôi có lời muốn nói với anh.”
Mặt Lý Bá An từ trắng biến thành xanh.
Hai chúng tôi một trước một sau đi ra khỏi cổng điểm thanh niên trí thức, khoảnh khắc cánh cửa phía sau đóng lại, tôi nghe bên trong nổ tung.
“Lý Bá An, chẳng phải cậu nói cô ấy dễ lừa lắm sao?”
“Câm miệng!”
Tôi và Trần Mặc một trước một sau đi đến cạnh sân đập lúa.
Trên sân chất những đống rơm lúa mì năm nay, vàng óng, bị mặt trời phơi ra một mùi khô ráo.
Tôi dừng lại, quay người.
Trần Mặc cũng dừng, đứng cách hai bước, hai tay không biết đặt đâu, cuối cùng nhét vào túi quần, lại cảm thấy không đúng, lại rút ra.
“Lời cô vừa nói là thật?” Anh hỏi.
19
Tôi kéo Trần Mặc đi đến cạnh sân phơi, xác định bốn phía không có người mới buông tay áo anh ra.
“Cái đó,” tôi cúi đầu, dùng mũi chân nghiền cục đất dưới đất, “tôi chọn anh chỉ là để chọc tức Lý Bá An. Anh đừng coi là thật. Nhưng anh yên tâm, tôi nghĩ suất trở về thành phố kia nhất định sẽ thuộc về anh.”
Trần Mặc im lặng một lúc.