Nói thật thì tôi đã bắt đầu hối hận vì đồng ý hẹn hò với Tống Dật.

Cậu ấy còn phiền hơn cả trước đây!

Vừa bá đạo lại vừa dính người!

"Tống Dật, cậu chăm chú nghe giảng đi, đừng nghịch tóc tôi nữa!"

"Nhưng mà, Đường Đường, tôi không hiểu bài..."

Vừa nói, cậu ấy vừa nằm gục trên bàn, dùng một ngón tay nhẹ nhàng quấn lọn tóc của tôi.

Tôi kéo tóc mình về, hơi bực bội.

"Đã bảo rồi mà, ở trong lớp đừng gọi tớ là 'Đường Đường'. Người khác nghe thấy sẽ thấy kỳ lắm."

Cậu ấy quay mặt đi, im lặng nhìn mặt bàn, trông có vẻ tủi thân.

Tôi khẽ xoa mái tóc đen của cậu ấy, dịu giọng dỗ dành:

"Được rồi, đừng buồn nữa."

"Không hiểu thì đọc sách cơ bản trước."

"Chỗ nào không hiểu thì chờ tan học tôi giảng lại cho."

"Tống Dật, rốt cuộc cậu có nghe tôi nói không?"

"Nhìn sách đi! Đừng nhìn tôi!"

"Nhưng..."

"Cậu đẹp hơn sách."

Bình tĩnh. Không được nổi giận, bạn trai mà đ.á.n.h hỏng thì sẽ không còn nữa.

Nền tảng của Tống Dật thật sự rất kém. Mỗi lần tôi kèm học, cậu ấy lại hay mất tập trung. Tôi thật sự lo cậu ấy sẽ không thi đỗ vào trường đại học mình mong muốn.

"Tống Dật."

"Giá mà điểm của tôi có thể chia cho cậu một ít, như vậy cậu cũng sẽ thi được đại học."

"Thế sao được."

Tống Dật chán chường xoay cây b.út trong tay, miệng vẫn nói năng chẳng đứng đắn.

"Phải đưa hết điểm của tôi cho Đường Đường nhà mình mới đúng."

"Để bạn gái tôi thi đỗ thủ khoa."

"Tống Dật! Tôi nghiêm túc đấy."

"Nếu cậu còn không chịu học hành, thật sự sẽ chẳng có trường nào nhận đâu."

Thấy bộ dạng lơ là của cậu ấy, tôi không nhịn được mà nổi giận.

"Đường Đường, đừng giận."

"Tôi sẽ học nghiêm túc."

Tôi bất lực nhìn cậu ấy, định tiếp tục giảng bài.

Nhưng khóe mắt bỗng liếc thấy Tống Dật đang xoay cây b.út cực kỳ thành thạo.

Khoan đã cậu ấy xoay b.út giỏi thế cơ mà? Vậy trước đây còn suốt ngày bắt tôi nhặt b.út làm gì?

Tôi dựa lưng ra sau ghế, giọng đầy ẩn ý.

"Tống Dật."

"Tôi thấy cậu xoay b.út cũng giỏi lắm mà?"

"Tất nhiên rồi, bạn trai cậu lợi hại lắm nhé!"

Nói xong, cậu ấy chợt nhận ra điều gì.

Nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.

"Đường Đường..."

"Nghe tôi giải thích đã..."

Tôi cười lạnh đang định tính sổ với cậu ấy thì ngoài cửa truyền đến tiếng học sinh nô đùa.

Là mấy bạn đi học về buổi trưa đã quay lại.

"Ồ!"

"Lại đang hỏi bài à?"

"Anh Dật dạo này hoàn lương rồi nhỉ."

Lưu Dương - "bách khoa toàn thư" của lớp ôm quả bóng rổ ngồi xuống cạnh chúng tôi. Cậu ấy hào hứng buôn chuyện:

"Này, hai cậu nghe chưa?"

"Khóa trên có anh học sinh đứng nhất khối ấy. Anh ấy với bạn gái chia tay rồi."

"Thật sao?"

"Chẳng phải nghe nói hai người họ yêu nhau lắm à?"

Tôi ngạc nhiên.

"Cô gái đỗ Đại học Bắc Kinh, còn bạn trai chỉ học cao đẳng."

"Khoảng cách lớn thế thì làm gì còn điểm chung."

"Theo tớ ấy, mấy đôi yêu nhau hồi cấp ba thì còn được. Thi đại học xong kiểu gì cũng chia tay."

Tôi lén nhìn sang Tống Dật.

Cậu ấy mím c.h.ặ.t môi không nói một lời, nhưng quanh người dường như đang tỏa ra hơi lạnh.

"Học bá thì phải yêu học bá mới có tương lai."

"Bọn học dốt như tụi mình ai mà người ta thèm để mắt."

"Được rồi, cậu mau đi đi."

Thấy bầu không khí quanh Tống Dật càng lúc càng nặng nề, tôi vội vàng đuổi Lưu Dương đi.

"Đuổi tớ làm gì?"

"Tớ còn chưa nói xong mà."

"Ơ?"

"Anh Dật, cậu lấy sách Toán làm gì?"

"Học!"

Tống Dật tức tối đập quyển sách xuống bàn. Đúng là trong họa có phúc.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷. 𝑁ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝!

Từ hôm đó trở đi, Tống Dật thật sự cắm đầu vào học.

Biết sớm Lưu Dương nói mấy câu lại có tác dụng thế này thì tôi đã để cậu ấy kích Tống Dật nhiều thêm rồi.

Thật ra dù Tống Dật thi thế nào, tôi cũng sẽ không bỏ rơi cậu ấy. Người tôi thích là chính con người cậu ấy đâu phải bảng điểm của cậu ấy. Đương nhiên với cái thành tích đó thì tốt nhất cậu ấy vẫn nên cố gắng hơn.

Kết quả thi giữa kỳ có rồi. Lớp tôi có quy định:

Mười học sinh đứng đầu sẽ được quyền tự chọn chỗ ngồi.

Nền tảng của Tống Dật vốn quá yếu, dù gần đây tiến bộ không ít nhưng cuối cùng vẫn đứng cuối lớp.

Có điều học thì không giỏi chứ khoản mua chuộc lòng người lại rất có tài.

Một tuần trước ngày đổi chỗ, cậu ấy đã dùng đủ loại đồ ăn vặt "hối lộ" mấy bạn định đổi chỗ.

Mục đích là giữ nguyên vị trí của mình.

Nhờ vậy những người ngồi quanh chúng tôi gần như không thay đổi.

À, cũng không hẳn.

Tống Kế Dương chuyển sang dãy bàn bên cạnh tôi.

Tôi đoán chắc cậu ấy bị giảm thị lực, ngồi sát cửa sổ không nhìn rõ bảng nữa.

Nhưng như vậy cũng tốt, sau này thảo luận bài khó sẽ tiện hơn.

...

Có lẽ vì sắp lên lớp 12 nên mọi người đều chăm chỉ hơn trước.

Cũng có thể vì Tống Kế Dương chuyển tới, dạo gần đây số người đến hỏi bài nhiều hẳn.

Kiểu học bá lạnh lùng như cậu ấy khá được yêu thích trong lớp.

"Học bá."

"Bài này làm thế nào vậy?"

"Thầy Toán giảng qua loa quá, tớ chẳng hiểu gì."

Lưu Dương cầm đề hôm qua tới hỏi tôi.

Tôi vừa định giải thích thì Tống Dật đột nhiên lên tiếng.

"'Học bá' là cậu gọi à?"

Giọng lạnh tanh.

Ai không biết còn tưởng cậu ấy đang nổi giận.

Lưu Dương rõ ràng bị dọa.

"Hả?"

"Thế... không gọi vậy thì gọi gì?"

"Tất nhiên phải gọi là bạn Thẩm Đường."

"Một chút lễ phép cũng không có."

Nói rồi cậu ấy giật luôn tờ đề trong tay Lưu Dương liếc qua vài cái mặt đầy khinh thường.

"Bài dễ thế này mà cũng phải hỏi Đường... à không, học bá."

"Đưa b.út đây anh dạy cậu."

"Không phải chứ?"

"Anh Dật, cậu nghiêm túc à?"

Lưu Dương nhìn cậu ấy như nhìn chuyện lạ.

"Anh Dật..."

"Thi giữa kỳ cậu đứng cuối lớp đấy."

"Bảo dạy thì dạy."

"Nói nhiều thế làm gì."

Tống Dật trải giấy nháp ra đập đề xuống trước mặt Lưu Dương bắt đầu giảng bài.

"Mọi người mau tới xem!"

"Kỳ quan thiên hạ đây!"

"Anh Dật đang giảng bài!"

Nghe vậy đám bạn xung quanh đều kéo tới.

"Hai người các cậu..."

"Một người dám dạy một người cũng dám nghe."

Thực ra dạng bài này tôi đã từng giảng cho Tống Dật rồi.

Cậu ấy chỉ yếu nền tảng chứ đầu óc rất thông minh.

Thông thường tôi chỉ cần giảng một lần là cậu ấy hiểu.

Ban đầu mọi người chỉ tưởng Tống Dật nổi hứng, chẳng ai nghĩ cậu ấy thật sự biết làm.

"Hình như..."

"Cậu ấy làm đúng rồi."

"Khoan, chắc mình hoa mắt."

"Sao tự nhiên mình nghe hiểu rồi?"

"Trời đất! Anh Dật!"

"Bảo cùng nhau làm học sinh dốt vậy mà cậu lén tụi này học hành!"

Tống Dật đặt cây b.út xuống, đôi mày đẹp lúc này đầy vẻ tự tin và ngạo nghễ đậm chất thiếu niên.

"Đã bảo tôi biết làm mà không tin."

"Lần sau đừng đến làm phiền học bá Thẩm Đường nữa."

"Người ta còn phải học. Có gì không biết..."

"Cứ hỏi tôi."

"Thế..."

"Anh Dật."

"Nếu ngay cả cậu cũng không biết thì sao?"

"Thì tất nhiên..."

"Để học bá dạy tôi rồi tôi dạy lại các cậu."

Sao câu này nghe cứ kỳ kỳ thế nào ấy.

Nhìn vẻ mặt "bọn tớ hiểu hết rồi" của cả lớp, tôi bỗng thấy hoảng hốt.

Nếu các bạn trong lớp đều đoán ra thì ngày giáo viên biết chuyện chắc cũng không còn xa nữa.