Tôi vốn tưởng rằng bọn tôi sẽ cứ bình yên như vậy cho đến ngày thi đại học.

Cho đến khi chiều hôm đó, tôi đến kỳ kinh nguyệt.

Thật ra tôi không đau đến mức sống dở c.h.ế.t dở, chỉ là hơi khó chịu một chút.

Cả người uể oải, chẳng có chút sức sống nào, sắc mặt cũng khá nhợt nhạt.

Người cuống cuồng nhất lại là Tống Dật.

Hết pha nước đường đỏ, lại chạy đi mua túi chườm ấm, thậm chí còn đến phòng y tế của trường xin t.h.u.ố.c ibuprofen.

Nhìn cả bàn chất đầy đồ, tôi vừa cảm động vừa buồn cười.

"Tống Dật, tớ thật sự không sao đâu."

"Cậu không cần làm quá thế."

"Sắc mặt cậu trắng bệch thế kia mà còn bảo không sao."

"Tớ vừa tra rồi, ibuprofen có thể giảm đau bụng kinh."

Trông vẻ mặt Tống Dật còn khó chịu hơn cả tôi.

"Không sao thật mà."

"Tớ chỉ hơi lười cử động thôi, nằm thêm một lúc là ổn."

Tiết sau là tiết tiếng Anh, cô giáo dạy rất nghiêm.

Bình thường tôi luôn học rất chăm nhưng hôm nay thật sự chẳng muốn nói chuyện, suốt cả tiết chỉ gục xuống bàn.

"Câu này hơi khó."

"Mời bạn Thẩm Đường trả lời."

Tôi cố gượng dậy, đúng lúc đó phía sau vang lên tiếng kéo ghế.

"Tôi gọi Thẩm Đường."

"Em đứng lên làm gì?"

"Thưa cô."

"Khó lắm em mới biết một câu, cô để em trả lời đi."

Tống Dật đứng lười biếng, vẻ mặt cà lơ phất phơ.

Cô giáo tiếng Anh tức đến bật cười.

"Được."

"Bạn Tống Dật xung phong thì mời em."

Đây là câu khá khó.

Khả năng Tống Dật trả lời đúng gần như bằng không.

Đáp án là C.

Tôi đang định lén nhắc cậu ấy.

"Ừm..."

"Em chọn C."

Tống Dật do dự một chút rồi trả lời rất dứt khoát, cô giáo ngạc nhiên.

"Được đấy Tống Dật."

"Gần đây tiến bộ nhiều thật."

"Em có thể nói lý do vì sao chọn đáp án này không?"

Tống Dật bật cười.

"Thưa cô."

"Cái này còn không đơn giản sao?"

"Không biết thì cứ chọn C. Bọn em đều làm vậy."

Cả lớp im lặng vài giây ngay sau đó bùng nổ tiếng vỗ tay.

"Anh Dật đỉnh quá!"

"Nào nào!"

"Vỗ tay cho học bá Dật nào!"

"Tống Dật!"

"Em..."

"Ra cuối lớp đứng!"

Khuôn mặt vừa đầy vẻ hài lòng của cô giáo lập tức tối sầm.

"Thích đứng trả lời lắm đúng không? Vậy tiết này đứng luôn ở cuối lớp đi."

Tống Dật cầm sách khẽ nói với tôi:

"Đừng lo."

Rồi ngoan ngoãn đi ra cuối lớp.

"Cậu ngốc à?"

"Không biết thì đứng lên làm gì?"

"Cậu chẳng phải bảo khó chịu, không muốn động sao?"

"Tớ chỉ muốn trả lời thay cậu thôi."

"Cùng lắm không trả lời được thì đứng phạt. Có gì đâu."

Vừa nói cậu ấy vừa nhét túi chườm ấm vào tay tôi.

Tôi ngoài miệng trách cậu nhưng trong lòng lại ngọt đến lạ.

Chiều hôm đó là tiết thể d.ụ.c.

Nghe nói thầy thể d.ụ.c mới rất nghiêm, vừa đến đã bắt cả lớp chạy khởi động. Ban đầu Tống Dật định xin nghỉ tiết thể d.ụ.c giúp tôi nhưng chủ nhiệm lại gọi cậu đi bàn chuyện tuyển phi công.

"Chỉ xin nghỉ thôi mà."

"Thầy chắc không khó đâu."

"Cậu mau đi đi, đừng lo."

"Được."

"Xong việc tớ sẽ lập tức quay lại."

Giữa trưa nắng như đổ lửa, ai cũng bị phơi đến choáng váng. Tôi thật sự thấy rất khó chịu.

Bèn đi xin phép giáo viên.

"Lại xin nghỉ vì đến tháng à?"

Thầy thể d.ụ.c mới nhìn tôi một cái rồi đồng ý.

Bề ngoài trông khá hiền lành nhưng chẳng hiểu sao tôi không thích ông ta.

Đặc biệt là ánh mắt đầu tiên ông ta nhìn mấy nữ sinh từ trên xuống dưới giống như đang đ.á.n.h giá một món hàng khiến tôi rất khó chịu.

Có lẽ do đang đến tháng nên tôi hơi nhạy cảm.

Ông ta bảo:

"Được."

"Muốn nghỉ thì vào kho dụng cụ dọn dẹp trước đi."

Tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ là dọn dẹp thôi.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷. 𝑁ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝!

Kho dụng cụ khá tối, đèn hình như còn bị hỏng. Tôi hơi sợ nhưng vẫn cố quét dọn.

Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng cửa bị khóa.

Tôi giật mình quay đầu. Thầy thể d.ụ.c đang từng bước tiến về phía tôi.

Ông ta...

Muốn làm gì?

Tôi lập tức siết c.h.ặ.t cây gậy bóng chày trong tay.

Nhanh ch.óng đi tới cửa.

"Thầy."

"Em dọn xong rồi. Em xin phép về."

Cửa không mở được, phải làm sao đây?

Tôi sợ đến bật khóc.

"Vội gì chứ?"

"Không phải em bảo đang đến tháng nên khó chịu sao?"

"Mấy đứa con gái các em cứ đến tiết thể d.ụ.c là lấy cớ đến tháng."

"Để thầy kiểm tra xem có thật không."

Giọng nói bỉ ổi vang vọng khắp căn phòng.

Tôi phải làm sao đây...

Một tay tôi dùng gậy đập ổ khóa, một tay cảnh giác nhìn ông ta.

Bất ngờ ông ta lao tới giật lấy cây gậy bóng chày khỏi tay tôi.

Ngay lúc tôi tuyệt vọng nhất, ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc.

"Đường Đường."

"Cậu ở đâu?"

...

"Tống Dật..."

"Tống Dật đ.á.n.h giáo viên rồi!"

Trước khi ngất đi tôi chỉ nhớ Tống Dật ôm c.h.ặ.t lấy tôi mà khóc.

Cậu ấy siết c.h.ặ.t t.a.y tôi trong mắt tràn ngập hoảng loạn.

Những chuyện sau đó tôi không muốn nhớ lại nữa.

Chỉ nhớ tên khốn kia cầm gậy bóng chày định đ.á.n.h vào đầu Tống Dật.

Tôi lao tới chắn trước mặt cậu ấy.

Đau quá...

Một cú đ.á.n.h cực mạnh giáng xuống lưng tôi đau đến gần như bất tỉnh.

Nước mắt rơi không ngừng.

Trong tầm mắt mờ nhòe, tôi thấy Tống Dật như phát điên. Đấm tên khốn ấy đến đỏ ngầu hai mắt.

Cuối cùng là các bạn học xông vào kéo hai người ra.

May quá cậu ấy không sao.

Chương 6 - Hôm Nay Giáo Bá Lại Ghen Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia