Chuyện càng lớn càng tốt.
Người ngoại tình đâu phải tôi.
“Niệm Niệm.”
Cuối cùng Lục Cẩm Niên cũng hiểu tôi làm thật, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Chỉ vì chút chuyện này mà em muốn hủy hôn với anh? Đó đều là chuyện trước kia. Sau khi kết hôn anh sẽ không như thế nữa.”
Trần Tẫn lập tức chen vào.
“Tôi cưới hay không cưới cũng không làm thế.”
Ánh mắt giận dữ của Lục Cẩm Niên đảo qua tôi và Trần Tẫn.
Cuối cùng anh ta bật cười.
“Hứa Niệm, em thật sự muốn bỏ anh sao? Đây là tình yêu em từng nói à?”
“Vậy lời thề non hẹn biển của chúng ta, lễ đính hôn anh dốc hết tâm sức chuẩn bị cho em, hai năm chúng ta yêu nhau sâu đậm, tất cả tính là gì?”
Hả?
Còn có thể đổ ngược trách nhiệm như vậy à?
Hóa ra lúc cạn lời người ta thật sự có thể tức đến bật cười.
Tôi buông Trần Tẫn ra, đi về phía Lục Cẩm Niên.
Mắt anh ta sáng lên.
“Em vẫn không nỡ rời anh, đúng không?”
Anh ta bắt đầu tự vẽ giấc mộng đẹp.
“Anh thật sự yêu em. Anh đảm bảo sau khi kết hôn nhất định sẽ an phận, những người khác ngay cả xách giày cho em cũng không xứng!”
“Đi mà đảm bảo với ma ấy!”
Tôi nhấc chân, đá mạnh vào hõm sau đầu gối anh ta.
“Còn mặt mũi hỏi hai năm trước tính là gì? Tính là kiếp nạn đời này bà đây nhất định phải gặp!”
Tôi vừa định tiếp tục đ.ấ.m đá Lục Cẩm Niên để trút hết cục tức nghẹn suốt thời gian qua thì phía xa đột nhiên vang lên một tiếng nổ ầm dữ dội.
Một chiếc ô tô màu trắng mất lái, không hề báo trước lao xuyên qua hàng rào bên đường, hệt như con bò điên, phóng thẳng về phía chúng tôi.
Mọi người lập tức tản ra chạy trốn như chim vỡ tổ.
Trong hỗn loạn, tôi bị đẩy ngã.
Khóe mắt tôi thoáng thấy người đàn ông vừa còn luôn miệng nói đời này chỉ yêu tôi, không chút do dự ôm c.h.ặ.t Cố Lâm vào lòng.
Trái tim đã nguội lạnh của tôi đương nhiên chẳng đau thêm vì anh ta.
Tôi chỉ bi t.h.ả.m nghĩ rằng Lục Cẩm Niên đúng là khắc tôi!
Từ ngày đồng ý lời cầu hôn của anh ta, tôi chưa gặp được chuyện tốt nào.
Dị ứng khó hiểu, t.a.i n.ạ.n xe bất ngờ…
Đến hủy hôn cũng mất mặt như vậy!
Ngay khi tôi tưởng mình khó thoát kiếp nạn này, mùi hương gỗ lạnh nhàn nhạt theo gió biển lướt qua.
Khoảnh khắc chiếc xe trắng điên cuồng lao tới, cánh tay mạnh mẽ của Trần Tẫn kéo tôi ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Ba phút trước, Trần Tẫn vẫn còn hơi áy náy nghĩ rằng cướp vợ của anh em có phải quá không nghĩa khí hay không.
Nhưng đến khi tai họa ập tới, Lục Cẩm Niên chạy còn nhanh hơn ai hết.
Trần Tẫn bỗng muốn cười.
Thảo nào trước khi ra khỏi nhà, điện thoại lại đẩy cho anh một thông báo lịch hoàng đạo.
Hôm nay là ngày lành.
Mọi việc đều thích hợp.
Thích hợp cưới gả.
Cũng thích hợp lên ngôi.
Lục Cẩm Niên.
Nếu cậu không yêu cô ấy…
Vậy chỉ đành để anh em thay cậu thôi.
“Đồ lăng nhăng, chồng cô bỏ cô chạy rồi.”
Tôi nằm trong lòng anh, trợn mắt.
“Chồng! Anh!”
Một tuần sau, tôi đập mạnh vào cánh cổng lớn chạm trổ hoa văn mạ vàng nhà Trần Tẫn.
“Đồ đàn ông ch.ó má, lăn ra đây cho tôi!”
Không ai đáp.
Đây đã là lần thứ tám tôi tới tìm Trần Tẫn.
Anh vẫn không chịu gặp tôi.
“Được, anh không chịu gặp thì hôm nay tôi ngồi luôn trước cửa nhà anh, không đi đâu hết. Tôi không ăn không uống! Tôi sẽ bỏ đói chính mình đến c.h.ế.t!”
Nói xong, tôi tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống.
Sau đó lén lấy thanh dinh dưỡng giàu đạm đã chuẩn bị từ trước trong túi ra.
Đương nhiên tôi sẽ không thật sự để mình c.h.ế.t đói.
Tôi muốn đ.á.n.h trận lâu dài.
Tôi không tin Trần Tẫn có thể cứng lòng mãi!
Rõ ràng anh đã liều mạng cứu tôi!
Thế mà vẫn không chịu ở bên tôi!
Ông trời ơi!
Con đường theo đuổi chồng của tôi sao mà gian nan thế này!
Tôi vừa gặm thanh dinh dưỡng giàu đạm vừa chỉnh một tấm ảnh trông mình thật yếu ớt rồi gửi cho Trần Tẫn.
“Anh ơi, em sẽ tuyệt thực cho đến khi anh chịu gặp em!”
Tài khoản “Yêu qua mạng bị lừa ba tệ rưỡi” chỉ trả lời một chuỗi dấu chấm.
Chưa đầy một phút sau, cánh cổng lớn chạm trổ mạ vàng mở ra từ bên trong.
Tôi nhanh nhẹn giấu thanh dinh dưỡng giàu đạm đi.
Thấy chưa, Trần Tẫn đúng là kiểu ngoài miệng cứng nhưng lòng mềm, phải lì lợm bám dai mới được!
Tôi còn đang nhe răng cười thì quay đầu thấy Trần Tẫn ngồi trên xe lăn.
Đầu óc tôi “ong” một tiếng.
Như có thứ gì đó nổ tung.
Tôi lao tới ôm anh khóc òa.
Trần Tẫn bị tôi nhào vào lòng, cố nhịn khó chịu mà đỡ tôi cho vững.
Đầu ngón tay thô ráp dịu dàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.
“Sao tự nhiên lại khóc?”
Tôi rưng rưng nhìn anh rồi bất ngờ hỏi.
“Phòng ngủ nhà anh ở đâu?”
Trần Tẫn ngơ ngác.
“Làm gì?”
“Tôi biết mà. Vì cứu tôi nên hai chân anh bị tàn phế, anh cực kỳ tự ti, không dám yêu tôi, đúng không?”
“Không sao, bây giờ chúng ta lên giường luôn, tranh thủ từng giây từng phút sinh cho anh một đứa con! Phụ nữ mạnh mẽ chúng tôi tuyệt đối không bỏ rơi người mình yêu lúc họ khó khăn nhất!”
Trần Tẫn im lặng thật lâu.
Anh đưa tay day trán.
“Cô bớt đọc tiểu thuyết lại đi.”
“Vậy tại sao anh không chịu gặp tôi?”
Tôi giống như con lười, mặt dày bám c.h.ặ.t trên người anh.
“Tôi tìm anh lâu lắm rồi mà anh không chịu gặp!”
Trần Tẫn mím môi, quay mặt đi, hàng mi khẽ run.
Tôi mềm mỏng rồi lì lợm nài nỉ mãi, anh mới chậm rãi thốt ra một chữ.
“Xấu.”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi bừng tỉnh.
“À, anh thấy mình xấu nên không muốn gặp tôi, chứ không phải vì bị thương?”
Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra nơi chân mình đang ngồi nóng hầm hập.
Mặt tôi đỏ lên, nhỏ giọng hỏi.
“Vậy anh không sao đúng không? Chân không sao?”
“Không sao.”
Trần Tẫn thành thật đáp.
“Giờ cô có thể xuống khỏi đùi tôi chưa?”
“Ừ, vậy phòng ngủ nhà anh ở đâu?”
Tôi xuống khỏi xe lăn, nắm tay đẩy phía sau.
Trần Tẫn hỏi.
“Sao vẫn tìm phòng ngủ?”
Anh mơ hồ có dự cảm chẳng lành, đưa tay định gọi người làm nhưng bị tôi giữ c.h.ặ.t bộ điều khiển.