Trấn Khước Thủy mưa suốt mấy ngày liền, đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ ba ngày, trời mới tạnh.
Tiệm hoa đối diện cây cầu nhỏ đã đóng cửa mấy hôm, hôm nay mới mở cửa trở lại.
Trước cửa tiệm gỗ đứng một thiếu niên gầy gò xinh đẹp, ăn mặc giản dị như bao người dân trong trấn, áo ngắn tay trắng phối quần đen dài bảy phần, để lộ nửa đoạn bắp chân trắng gầy.
Hòa Xuân mím môi thu chiếc ô đen lại, khẽ vẩy chiếc ô dù trên mặt ô gần như chẳng còn giọt nước nào, rồi dựng nó ngay ngắn bên cạnh cửa.
Phía trên cửa tiệm treo một tấm bảng gỗ viết "Chủ tiệm có việc, nghỉ ba ngày", nét chữ ngay ngắn thanh tú.
Hòa Xuân chậm rãi áp sát cửa gỗ, nhón chân lấy tấm bảng xuống đặt sang một bên, nhẹ nhàng thở ra một hơi, lúc này mới như khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí, đẩy cửa gỗ bước vào.
——
Một nhóm thanh niên từ trên núi bên cạnh trấn nhỏ vừa nói vừa cười bước xuống, ai cũng cao ráo chân dài, khuôn mặt tuấn tú, khiến mấy du khách còn sót lại đều ngoái nhìn.
Mấy người bạn rủ nhau đi mua quà lưu niệm cho bạn gái hoặc vợ, trong nhóm chỉ có Tạ Gia Diệu vẫn còn độc thân.
Tạ Gia Diệu không muốn quấy rầy đôi lứa trò chuyện, đang định vẫy tay tự mình đi dạo.
Một người bạn gọi anh lại: "Đợi đã, cậu đừng đi vội!"
Anh ta đã lấy điện thoại ra, vừa đẩy kính vừa tranh thủ lúc nhắn tin cho vợ nhiệt tình mời gọi: "Hay là cùng bọn tôi vào xem, tiện thể rèn luyện con mắt chọn quà cho vợ tương lai của cậu."
Nghe vậy, hai người bạn đã đi đến cửa hàng lưu niệm lập tức quay đầu lại, "Đúng rồi, đại ca cậu đi cùng bọn tôi, bọn tôi tuyệt đối không bài xích cậu là ch.ó độc thân đâu."
Tạ Gia Diệu bật cười khẩy một tiếng, bạn bè phía sau cười ha hả, anh quay người đi về hướng ngược lại.
————
Hơn mười giờ sáng trời vừa tạnh, nước đọng trên đường đá xanh vẫn chưa thoát hết, giày thể thao giẫm lên mặt đường ẩm ướt, Tạ Gia Diệu khá tò mò nhìn ngó xung quanh.
Trấn nhỏ dựa lưng vào Tình Sơn, một ngọn núi không quá nổi tiếng, nên lượng du khách cũng chẳng nhiều. Buôn bán trong trấn cũng không quá sầm uất.
Tạ Gia Diệu đi hết một con phố, hai bên hàng quán gần như đều bán chuỗi hoa tươi, những cô gái trẻ tuổi đẹp như hoa trải tấm vải mỏng, trên vải là những nụ hoa trắng ngà, phơn phớt sắc xanh non.
Tạ Gia Diệu đến gần cầm một chuỗi lên xem, không biết là hoa gì, cô bé trước quầy trông còn rất nhỏ tuổi, chắc là lần đầu ra bán, ngại ngùng vô cùng, nhất thời cũng quên nói cho anh biết.
Cô bé xấu hổ đỏ mặt, ngại ngùng chào mời chuỗi hoa đeo tay, hỏi anh có muốn mua một chuỗi không.
Thế là chiếc ba lô màu cam vàng treo một chuỗi hoa thanh nhã, khẽ đung đưa trong gió, Tạ Gia Diệu đeo ba lô theo dòng người bước lên cây cầu đá nhỏ.
Trên núi Tình Sơn hơi nước nhiều, áo ngắn tay hơi ẩm dính vào người, đến giờ vẫn chưa khô.
Tạ Gia Diệu quay lưng lại tiếng ồn ào, hai tay dang ra chống lên lan can, thầm cầu nguyện mặt trời vừa ló ra có thể phơi khô quần áo một chút.
Dưới cầu suối chảy róc rách, ánh nắng dịch chuyển đến, rắc lên mặt suối vàng lấp lánh, người nhìn vào ch.ói mắt vô cùng.
Tạ Gia Diệu bị ánh sáng chiếu vào, khó chịu nhắm mắt lại, lấy tay che nửa tầm nhìn, híp mắt thuận thế nghiêng đầu nhìn sang.
Ánh nắng từ trên cầu lệch sang tiệm hoa đối diện, chiếu thẳng vào hai hàng chậu cây xếp ngay ngắn như một đường thẳng trước cửa tiệm, thoải mái rơi xuống đất, bao phủ một thiếu niên mảnh khảnh.
Hòa Xuân ôm chậu hoa cát tường ba ngày không phơi nắng, tay trái một chậu, tay phải một chậu, chậu chen chậu ôm trong lòng, chậm chạp nhích từng bước ra ngoài.
Động tác chậm rì, nom chẳng khác nào một chú rái cá nhỏ đang ì ạch dịch chuyển.
Trong lúc đi, mái tóc đen hơi dài mềm mại rơi xuống, che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chút cằm và đôi môi nhạt màu mím lại.
Tạ Gia Diệu ngẩn người nhìn nửa khuôn mặt dịu dàng sạch sẽ như đóa hoa trắng đung đưa trên ba lô anh.
Đầu óc đột nhiên mụ mị, tim như đập nhanh hơn. Không hiểu vì hơi ẩm bí bách hay vì lý do nào khác, một luồng nóng ran bỗng từ l.ồ.ng n.g.ự.c lan lên cổ rồi tới mặt.
Áo ngắn tay trắng từ giữa gấp lên, một đoạn eo nhỏ lộ ra chút trắng, Hòa Xuân đột nhiên có cảm giác bị nhìn chằm chằm, anh ngồi xổm trước cửa, mơ màng ngẩng đầu nhìn sang trái.
Chạm phải ánh mắt Tạ Gia Diệu.
Thình thịch—— thình thịch——
Đôi mắt tròn sáng trong, trong như suối dưới cầu. Làn da cậu trắng đến nhợt nhạt, nhưng dưới ánh nắng lại phủ một vẻ mềm mại khó tả, chỉ khiến người ta cảm thấy chạm vào nhất định rất mềm.
Đôi môi hồng nhạt khẽ mở, trông có chút nghi hoặc.
Đầu óc Tạ Gia Diệu choáng váng, mặt thật sự nóng lên, đại não trống rỗng, tim đập nhanh đến mức tai cũng nghe thấy.
Cả người tê liệt, ngón tay cứng đờ dán lên giọt nước trên lan can, Tạ Gia Diệu lại không cảm thấy lạnh, cái đầu nóng bức suy nghĩ đơn tuyến.
Cậu ấy thật xinh đẹp.
Đôi mắt cong cong như vầng trăng non, đường cằm mềm mại thanh tú. Mình quá thất lễ.
Cậu ấy sẽ nghĩ mình là biến thái sao?
Mình không phải. Sao mắt không thể rời đi?
Cậu ấy tuổi hình như không lớn, cậu ấy trông thật đáng yêu.
Sao cậu ấy cũng cứ nhìn mình?
Miệng cậu ấy màu hồng, hồng quá. Không đúng, hồng nhạt quá.
Đầu óc càng choáng váng, tai cũng đỏ lên. Không sao thu ánh mắt lại được, Tạ Gia Diệu tuyệt vọng nghĩ, mình thật sự sẽ không bị coi là biến thái chứ?
Hòa Xuân vô thức ngẩng mắt, đón lấy ánh mắt của một anh chàng đẹp trai trên cầu, trong lòng có chút mơ hồ.
Nhìn tôi làm gì?
Anh chàng đẹp trai không chớp mắt nhìn chằm chằm, Hòa Xuân không quen bị nhìn như vậy, nhưng nhất thời cũng không biết làm gì.
Lẽ nào tôi quen anh ta nhưng quên rồi?
Hay anh ta tìm tôi có việc?
Hòa Xuân không mấy chắc chắn nghĩ, hay là hôm nay tôi ăn mặc hơi kỳ lạ. Anh khó xử cúi đầu nhìn áo ngắn tay trắng quần đen của mình, hình như không kỳ lạ nhỉ.
Mặc dù tối qua ngủ rất muộn, là sáng nay đầu óc mơ màng mặc vào, nhưng mình vẫn luôn rất sạch sẽ, quần áo chắc không dính vết bẩn đâu.
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết phản ứng thế nào, Hòa Xuân đành ngẩng mắt, lặng lẽ nhìn lại anh chàng đẹp trai nổi bật trên cầu.
Hồi lâu, Hòa Xuân không chịu nổi nữa chớp mắt, trong lòng có chút bất mãn, mím môi nghiêng đầu.
Làm gì cứ nhìn tôi?
Hòa Xuân nhíu mày, từ dưới đất chậm rãi đứng lên, đặc biệt vịn tường chờ một lúc mới định quay về tiệm.
Thiếu niên trước tiệm hoa vừa nghiêng đầu, Tạ Gia Diệu lập tức như tỉnh khỏi cơn mê. Cái đầu nóng ran cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Anh mạnh tay quệt đầu ngón tay qua lan can, rồi vội vàng chạy xuống cầu, bước nhanh về phía tiệm hoa.
Tiếng bước chân ngày càng gần, dừng trước cửa tiệm hoa, Hòa Xuân trong lòng trồi lên chút tò mò và mong đợi không nói thành lời.
Anh chớp mắt, cố chịu cảm giác khô rát nơi đôi mắt vẫn còn sưng, bình tĩnh quay người đối mặt với anh chàng kỳ lạ chạy tới.
Anh chàng đứng trước mặt, Hòa Xuân phát hiện anh chàng thật sự đẹp trai.
Bộ đồ leo núi rất gọn gàng, áo màu xanh da trời bọc lấy thân hình vai rộng chân dài, trông đặc biệt thẳng tắp. Ba lô màu cam vàng treo chuỗi hoa đặc sản trấn nhỏ, theo động tác vừa dừng của người trước mặt đung đưa.
Đung đưa khiến ánh mắt Hòa Xuân bất giác lướt qua cánh tay rắn chắc của anh, rồi lại vô thức ngước lên, nhìn rõ gương mặt tuấn tú trước mắt.
Hòa Xuân chớp mắt, bất mãn vì bị nhìn suốt nãy giờ giảm đi một chút, nhưng cũng chỉ một chút.
Anh đang nghĩ người trước mặt lại định nhìn nhau chằm chằm với anh, không biết từ chối thế nào, thì nghe thấy đối diện truyền đến giọng nói trong trẻo sạch sẽ, do dự nói: "Xin chào, tôi tên Tạ Gia Diệu."
Hòa Xuân ngẩng mặt. Tạ Gia Diệu hơi đỏ mặt, ánh mắt cũng cụp xuống, dường như không dám nhìn thẳng vào anh, khẽ "ừ" một tiếng.
Rồi tiếp tục cúi đầu nhìn màu xanh da trời trước n.g.ự.c đối phương, hoàn toàn không có ý tự giới thiệu lại.
Tạ Gia Diệu tưởng Hòa Xuân ghét mình vì chuyện vừa rồi, lập tức có chút hoảng loạn giải thích: "Tôi không phải người xấu, vừa rồi nhìn cậu cũng không có ác ý."
Anh lắp bắp, lại chẳng thể nói thẳng rằng mình vừa nhìn thấy người ta đã rung động đến ngẩn ngơ.
"Tôi, tôi vừa rồi là……"
"Tạ Gia Diệu!" Ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nam sang sảng, Tạ Gia Diệu nói chuyện khựng lại, suýt c.ắ.n vào lưỡi mình.
Hòa Xuân khẽ run lên, nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra. Hai người cùng nhìn ra ngoài cửa theo tiếng.
Một thanh niên mặc đồ leo núi giống Tạ Gia Diệu đứng trên phố đối diện cầu, cách xa gọi lớn trong dòng người qua lại:
"Xe đến rồi phải đi rồi! Bọn tôi vừa nhắn tin cho cậu, cậu không thấy sao?"
Tạ Gia Diệu quay đầu nhìn bạn một cái, không thèm để ý lập tức quay lại.
Anh cúi đầu nhìn Hòa Xuân, đôi tai đỏ ửng, ánh mắt vừa chân thành vừa mong chờ không che giấu, "Cậu tên gì, có thể nói cho tôi biết không?"
Bên tai là giọng nam tiếp tục gọi lớn ngoài tiệm hoa và dòng người ồn ào, Tạ Gia Diệu cả người đứng trước cửa, lưng quay về ánh sáng chiếu vào. Bóng lưng rộng của anh chắn lấy ánh sáng phía sau, nom như đang bao Hòa Xuân vào trong lòng, nhưng lại chẳng khiến người ta cảm thấy áp bức.
Người bên ngoài vẫn còn gọi, tình huống đột nhiên căng thẳng.
Hòa Xuân ngẩn ngơ, vô thức ngoan ngoãn trả lời: "Tôi tên Hòa Xuân."
Anh chàng hình như cười một cái, khóe môi cong lên, mắt cong theo ấm áp như ánh nắng phía sau.
Thực ra đầu óc Tạ Gia Diệu đã lại nóng ran, sắp biến thành một khoảng trống rỗng. Anh cố nén cảm giác mặt mình đỏ bừng, tranh thủ hỏi tiếp: "Vậy cậu là chủ tiệm hoa này sao?"
Hòa Xuân thấy anh cười, gật đầu.
"Mau lên, Hòa T.ử bọn họ đợi lâu rồi!"
Tiếng gọi ngoài cửa truyền đến, lần này hai người không ai cho bên ngoài một ánh mắt, vẫn đối mặt đứng.
Tạ Gia Diệu quay lưng về cửa nhanh ch.óng vẫy tay một cái, mắt lấp lánh ánh mong đợi nhìn Hòa Xuân, "Ngày mai tiệm hoa còn mở không?"
Ngày mai, Hòa Xuân suy nghĩ. Đợt suy sụp lần này của mình cũng đã kéo dài một tuần như mọi khi, giờ tâm trạng đã ổn định hơn, tối nay chắc sẽ không khóc.
Theo lý, ngày mai cũng dậy được, vậy thì chắc vẫn mở cửa.
Nghĩ như vậy, Hòa Xuân gật đầu.
Tạ Gia Diệu thật sự phải về rồi, mắt lại dính trên khuôn mặt mềm mại của Hòa Xuân, không nỡ bước đi còn muốn nói thêm mấy câu.
Anh muốn quay người, khóe mắt vừa lúc lướt qua một vệt hồng.
Trong xô ngâm hoa cắm mấy cành hoa bách hợp bên cạnh có một bó hồng phấn đã gói sẵn, rất nhỏ, giấy hoa màu tím nhạt gói lại.
Tạ Gia Diệu tay duỗi ra, từ bên cạnh Hòa Xuân cầm lấy bó hoa. Sắc đỏ chẳng nghe lời cứ thế từ cổ lan lên mặt, "Bó hồng này có ai đặt trước chưa? Tôi muốn mua cái này."
Hòa Xuân nhìn hoa hồng phấn trong tay anh lắc đầu. Sáng nay anh vừa mở tiệm đã tiện tay gói bó hoa này, làm gì có ai đặt trước.
Nhưng mà,
"Đây không phải hồng, là nguyệt quý," Hòa Xuân nhỏ giọng sửa lại.
"Là nguyệt quý sao, ngày mai tôi đến, cậu có thể dạy tôi cách phân biệt hồng và nguyệt quý không?"
Hòa Xuân yên lặng nhìn anh, không muốn gật đầu cũng không nói lời từ chối.
Người bên ngoài vẫn còn thúc, thấy sắp chạy tới, Tạ Gia Diệu nghiêm túc nói tạm biệt với anh, đợi Hòa Xuân do dự gấp gấp bàn tay lên xuống, mới ôm bó nguyệt quý hồng phấn vội vàng rời đi.
Chạy đến trên cầu, Tạ Gia Diệu không kìm được mà quay đầu nhìn lại, từ xa thấy Hòa Xuân đứng nguyên tại chỗ trước cửa, khóe môi bất giác cong lên.