Ta từ nhỏ đã có một gương mặt quá mức thu hút ánh nhìn, duyên đào hoa cũng vì thế mà chưa từng dứt.
Cha mẹ lo sau này sinh thêm chuyện, nên từ rất sớm đã tính đến chuyện định hôn sự cho ta.
Người được chọn làm vị hôn phu tính tình ngoan ngoãn, lại một lòng một dạ với ta, ban đầu ta quả thật rất hài lòng.
Mọi chuyện chỉ đổi khác từ ngày La Uyển chuyển vào Bùi phủ.
Bùi Tử Khiêm lần đầu tiên thất hẹn với ta, rồi còn ngay trước mặt mọi người cau mày trách móc:
“Minh Châu, dạo này tính tình nàng sao càng lúc càng khó chiều vậy?”
Ta nhìn hắn đứng sát bên một nữ tử khác, hai người cười nói thân mật, trong lòng bỗng chẳng còn hứng tranh cãi.
Có lẽ Bùi Tử Khiêm nằm mơ cũng không ngờ, chính lần hắn thất hẹn ấy lại khiến ta gặp được tiểu hầu gia Tĩnh An Hầu phủ ở hội hoa.
Tiểu hầu gia vừa trông thấy ta đã đem lòng ái mộ, chỉ tiếc khi ấy ta vẫn còn hôn ước, hắn đành biết điều lui lại.
Bởi vậy, vừa trở về phủ, ta liền gọi nha hoàn tới dặn:
“Đến Hầu phủ nói với tiểu hầu gia một tiếng, hiện giờ ta đã không còn vị hôn phu nữa.”