Tỷ chỉ mất điểm vì thiếu một bước trong bài toán, nên xếp thứ ba.

Những người nghi ngờ từ đó không còn lời nào để nói.

Bệ hạ bổ nhiệm ta làm Tư Chức Thự lệnh, phụ trách phường hội dệt vải quanh kinh kỳ, khế ước nữ công cùng các tranh chấp tài sản của nữ t.ử.

Trưởng tỷ trở thành học quan nữ học, soạn quy chế mở trường ở các châu.

Ấn của Tư Chức Thự không lớn.

Nhưng một khi đóng xuống khế ước, nó có thể bảo vệ được rất nhiều người.

Chúng ta không phải vào hậu cung làm vật trang trí cho cảnh thái bình.

Chúng ta có thể xuống tận thôn kiểm tra phường dệt, cũng có quyền gọi chưởng quầy không giao sổ đến hỏi tội.

Chưa nhậm chức được bao lâu, ta nhận một hồ sơ nợ rất quen.

Người nợ là Liễu Thê Nguyệt.

Vì có quan hệ thân thích, ta ghi rõ xin tránh khỏi vụ việc, giao phó quan xử lý.

Nàng đã bán bức bình phong Bách Điểu cùng phần trang sức còn lại, trả được ba nghìn tám trăm lượng.

Hai nghìn hai trăm lượng còn thiếu chưa thể thanh toán ngay.

Đứng dưới công đường, nàng không nhắc đến cha mẹ đã mất, cũng không xin ta nể tình tỷ muội để gia hạn.

Nàng chủ động xin đến phường dệt quan phủ ở miền bắc làm quản sự, dùng bổng lộc và phần lợi nhuận được chia để trả nợ.

Nơi ấy lạnh giá, xa xôi, chẳng có quý nữ kinh thành nào muốn đến.

Nhưng họ đang cần một người biết thêu dệt và hiểu buôn bán.

Phó quan tính toán theo quy định rồi chấp thuận.

Từ đầu đến cuối, ta không chạm tay đóng dấu vào phán quyết.

Khi mọi việc đã xong, Liễu Thê Nguyệt hỏi:

“Nếu năm đó ta không tranh Vệ Tri Hành, chúng ta có thể vẫn là tỷ muội không?”

“Người thật sự kiên định thì không ai tranh cướp được.

Chúng ta đi đến hôm nay cũng không chỉ vì một mình hắn.”

Nàng cúi đầu.

Ta không làm nhục nàng.

Nhưng ta cũng không nói đã tha thứ.

Sự tự ti, hư vinh và hiếu thắng của nàng đều có nguyên do.

Tuy nhiên, nguyên do không thể xóa sạch việc nàng từng lấy tài vật của người khác.

Vài ngày sau, nàng lên đường ra bắc.

Nghe nói khi đến nơi, nàng bỏ hết các khoản tặng quà phô trương, trả tiền cho tú nương theo từng món hàng, tự mình đi khắp các tuyến buôn bán.

Mỗi tháng, nàng đều gửi bạc về.

Khi tờ biên nhận cuối cùng được đặt lên bàn ta, phường dệt miền bắc cũng báo rằng việc kinh doanh đã bắt đầu có lời.

Nàng không trở thành người thân thiết với ta.

Nàng cũng không trở lại kinh thành để tranh thêm thứ gì.

Nợ đã vay thì trả.

Danh tiếng đã mất không ai nhặt lại giúp.

Nhưng khi nàng chịu dùng năng lực vào việc chân chính, con đường dưới chân nàng vẫn có thể tiếp tục kéo dài.

Vệ Tri Hành ở biên giới phía bắc nhiều năm.

Quân doanh không cho phép hắn mãi do dự trước mỗi lựa chọn.

Nghe nói hắn chịu nhiều gian khổ, cũng lập được chiến công.

Về sau, có lần hồi kinh báo cáo, hắn không đến tìm ta.

Hắn chỉ nhờ người mang một bức thư.

Trong thư viết đúng một câu:

“Ngày trước đã phụ nàng, quãng đời còn lại ta sẽ tự xét lại mình.”

Ta đọc xong, đưa thư vào lửa.

Ngọn lửa cuốn qua mép giấy, còn lòng ta rất yên.

Chuyện cũ đã kết thúc, không cần tiếp tục chiếm một góc trên án thư.

Mẫu thân dần học cách tự xem sổ ở điền trang.

Mỗi năm, bà dùng một nửa lợi nhuận hoàn trả cho phụ thân.

Bùi Cảnh Tu làm việc nhiều năm ở công trình trị thủy, sau đó thi tuyển lại.

Cuối cùng, huynh ấy chỉ nhận được chức huyện thừa tại một huyện xa.

Huynh không nhờ ai nói đỡ, tự thu xếp hành lý rồi lên đường.

Phụ thân từng hỏi ta có muốn tha thứ cho họ không.

Ta trả lời rằng trong lòng đã không còn oán hận.

Nhưng ta sẽ không quay về chiếc bàn ăn luôn bắt mình phải nhường quả lựu.

Nhìn thấy một người đang thay đổi và lựa chọn gần gũi lại với người ấy là hai việc khác nhau.

Vài năm sau khi kỳ tuyển nữ lại được mở, nữ học lần lượt xuất hiện ở nhiều châu của Đại Chu.

Người góa phụ lớn tuổi đầu tiên từng điểm chỉ trước chiếc bàn huyện nha trở thành người đứng đầu phường hội dệt vải trong vùng.

Những nữ t.ử từng cùng khai khẩn đất hoang đều nhận được khế đất chính thức.

Học sinh nhỏ tuổi nhất của Minh Tâm nữ học cũng thi vào Tư Chức Thự.

Ngày nàng ôm sổ đến trình, trên các trang đã đầy vòng b.út son.

Trưởng tỷ không tái giá.

Người ngoài đều đoán tỷ bị An Vương làm tổn thương quá sâu nên không còn muốn nhìn tới nam nhân.

Thật ra, tỷ chỉ yêu cuộc sống mình đang có.

Mùa ấm, tỷ đi khắp các nữ học, dẫn học sinh xuống thôn.

Mùa tuyết, tỷ ở gác ấm biên soạn sách, tiện thể tranh ngân sách năm sau với ta.

An Vương từng đến cầu xin tái hợp.

Hắn đứng ngoài cổng nữ học, nói sẽ giải tán hết cơ thiếp, giao cả vương phủ cho trưởng tỷ quản lý.

Trưởng tỷ chỉ hỏi:

“Vì sao đến bây giờ chàng vẫn nghĩ một tòa vương phủ có thể đổi lấy cả cuộc đời ta?”

An Vương không trả lời được.

Tỷ quay người bước vào cổng trường.

Từ đó, tỷ không gặp hắn thêm lần nào.

Sau này, khi người kinh thành nhắc đến Bùi Minh Sương, họ nhớ Minh Tâm nữ học, nhớ những mẫu khế ước được nữ t.ử khắp nơi chép đến sờn giấy.

Còn An Vương chỉ còn là một dòng mờ nhạt trong câu chuyện của tỷ.

Ta và Lục Ký Minh mãi đến khi ta vượt qua kỳ thi, đứng vững trong quan trường mới chính thức đính hôn.

Trước ngày định hôn, ta viết một trang thỏa thuận.

Không nạp thiếp.

Tài sản riêng của ai, người đó tự quản.

Việc nhà cùng gánh.

Khi công vụ khiến hai người phải xa nhau, không ai được cản trở con đường của đối phương.

Nếu một bên vi phạm, bên còn lại có quyền yêu cầu hòa ly.

Lục Ký Minh đọc xong, viết thêm một điều:

Khi có tranh chấp, phải nói rõ trong ngày.

Không ai được dùng câu vì muốn tốt cho người kia để tự ý quyết định thay.

Chúng ta đem bản thỏa thuận đến quan phủ lập khế, làm hai bản, mỗi người giữ một bản.

Sau thành hôn, hắn điều tra án, ta quản phường hội.

Có lúc chúng ta vì một điều luật mà tranh luận đến chẳng ai chịu nhường.

Nhưng tranh luận xong, cả hai vẫn cùng về nhà dùng cơm.

Hắn đến châu khác tra án, chưa từng yêu cầu ta bỏ chức đi theo.

Ta đi kiểm tra các phường dệt, cũng không coi việc hắn chờ đợi là đương nhiên.

Về sau, triều đình có một cuộc nghị luận kéo dài từ sáng đến chiều.

Cuối cùng, bệ hạ chính thức mở khoa cử dành cho nữ t.ử, tuyển người giỏi luật, toán, nông nghiệp và y thuật.

Ngày yết bảng, ta cùng trưởng tỷ đứng trên bậc cao.

Từng nữ t.ử bước ra khỏi trường thi.

Có người tóc đã bạc.

Có người mới qua tuổi cập kê.

Y phục lụa là đứng cạnh áo vải đã giặt bạc màu.

Tất cả cùng ngẩng đầu nhìn tên trên bảng, ánh mắt sáng rực như ngân hà giữa đêm xuân.

Lục Ký Minh đứng dưới bậc chờ ta.

Trong tay hắn lại là một chồng hồ sơ mới liên quan đến tài sản của nữ t.ử.

Từ xa, hắn giơ chồng giấy lên, ra hiệu rằng lại có việc phải làm.

Ta đưa tay chạm vào miếng ngọc bội mây hạc bên hông.

Qua nhiều năm, chất ngọc càng được dưỡng đến ấm và trong.

Miếng còn lại vẫn ở bên trưởng tỷ.

Năm xưa, ta từng nghĩ một miếng ngọc, một vị hôn phu và một phần yêu thương từ người nhà đã là toàn bộ cuộc đời.

Giờ đây, trước mặt ta là cánh cửa son đang rộng mở.

Gió xuân nâng những tờ bảng danh sách lên, mang chúng bay qua phố dài, rồi bay tới những châu huyện còn xa hơn nữa.

Ta nhấc vạt quan bào, bước nhanh xuống bậc đá.

Sau lưng ta là cánh cửa được trưởng tỷ dùng cả đời mở ra.

Phía trước có người ta lựa chọn yêu thương, có sự nghiệp vẫn đang đợi hoàn thành.

Trên những con đường xa hơn, còn vô số nữ t.ử đang từng bước đi về phía chúng ta.

Ta mang tên Bùi Chiếu Hành.

Cỏ hành dù mọc giữa khe sâu không người lui tới, vẫn lặng lẽ tỏa hương theo cách của mình.

Lần này, ta không còn đứng yên chờ bất kỳ ai thương tình chia cho một chút ánh sáng.

Ta đã tự bước ra nơi có nắng.

Và ta đang cùng những người giống mình đi về phía nhân gian rộng lớn, rực rỡ thuộc về tất cả chúng ta.

HẾT.

12 - Hôn Ước Ta Trả ! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia