Ông còn từng cười bảo một dung mạo như vậy, nếu muốn xứng đôi thì phải tìm một nam nhi thật sự có thể đội trời đạp đất.

Người ông chọn chính là Kỷ Lâm Chu.

Kỷ Lâm Chu là đích trưởng t.ử của Kỷ gia, mười sáu tuổi đã theo phụ thân ra chiến trường, hai mươi tuổi được phong Phiêu Kỵ tướng quân, nay vừa tròn hai mươi lăm tuổi đã là một trong những võ tướng trẻ tuổi nổi bật nhất triều đình.

Hôn sự giữa ta và chàng là do chính Thái hậu chỉ định.

Thái hậu từng nói con gái tướng môn kết duyên với con trai tướng môn, vừa môn đăng hộ đối vừa là một đoạn giai thoại đẹp.

Nhưng ta biết rất rõ đoạn giai thoại này ở kiếp trước còn chưa kịp bắt đầu đã bị nghiền nát.

Bởi vì Khương Hoán Nguyệt cũng đã để mắt đến Kỷ Lâm Chu.

Khương Hoán Nguyệt bằng tuổi ta, ngày cập kê đã được phong làm Thụy Hy công chúa, là muội muội được thiên t.ử sủng ái nhất, đồng thời cũng là viên minh châu được người trong hậu cung nâng niu trong lòng bàn tay.

Nàng sinh ra với dung mạo xinh đẹp, thích nhất là mặc cung trang màu vàng nhạt, mỗi khi cười thì đôi mắt cong cong, giọng nói cũng luôn mềm mại dịu dàng.

Trong mắt người ngoài, nàng là một vị công chúa thuần thiện, hồn nhiên, thậm chí còn được gọi là cô nương trong sạch nhất trên đời.

Chỉ có ta biết sau lớp da ngây thơ ấy rốt cuộc cất giấu một trái tim độc ác đến mức nào.

Ta vẫn nhớ rõ khoảnh khắc trước khi c.h.ế.t ở kiếp trước.

Trong quân doanh tràn ngập tiếng reo hò thô tục của đám binh lính, mùi m.á.u tanh nghẹn cứng trong cổ họng, còn ta chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Khương Hoán Nguyệt trên đài cao.

Nàng mặc kỵ trang màu hồng, đứng giữa ánh chiều tà tựa như một đóa đào đang nở rộ.

Nàng còn nghiêng đầu nhìn ta, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy, bảo ta đừng sợ vì những binh sĩ nàng chọn đều là người thật thà, nhất định sẽ đối xử tốt với ta.

Nói xong, nàng bật cười khanh khách.

Tiếng cười ấy giống như một cây kim dài đ.â.m xuyên qua đầu ta, dù đã sống lại một đời vẫn thường xuyên vang lên trong những cơn ác mộng.

Ta vô thức siết c.h.ặ.t chiếc lược gỗ đào đang cầm trong tay.

Đúng lúc ấy, cửa phòng được đẩy mở.

Tố Tâm bưng chậu nước bước vào, thấy ta ngồi bất động trước gương thì khựng lại, sau đó lo lắng hỏi có phải ta lại ngủ không ngon hay không.

Nàng nhắc hôm nay còn phải đến phủ công chúa dự tiệc, nếu chậm thêm một chút thì e rằng sẽ không kịp trang điểm.

Ta nhìn nàng thật lâu mới nhớ ra hôm nay chính là ngày Khương Hoán Nguyệt gửi thiệp mời đến.

Một tháng kể từ khi trọng sinh trở về, ta đã nhận được ba tấm thiệp của nàng.

Khi thì nàng mời ta đến ngắm hoa, lúc lại gọi vào phủ thưởng trà, có hôm còn bảo vừa tìm được một gánh hát mới nên nhất định muốn ta đến xem cùng.

Nàng từ trước đến nay vẫn rất giỏi diễn trò tỷ muội tình thâm trước mặt người ngoài.

Kiếp trước vào lúc này, ta thật sự xem nàng như khuê trung mật hữu, đối xử với nàng chân thành đến mức gần như không hề đề phòng.

Ngay cả chân dung của Kỷ Lâm Chu, ta cũng từng vui vẻ lấy ra cho nàng xem.

Khi ấy Khương Hoán Nguyệt nhìn bức họa rất lâu, còn khen Kỷ Lâm Chu anh tuấn, trong mắt gần như không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.

Ta chẳng những không nhận ra điều bất thường mà còn cười nói nếu công chúa thích kiểu nam t.ử như vậy, ta có thể nhờ Lâm Chu giúp nàng tìm một lang quân tương tự.

Khương Hoán Nguyệt nghe xong liền cụp mắt xuống, sau đó nhẹ giọng bảo lang quân tốt trong thiên hạ đâu thể để một mình tỷ tỷ chiếm hết.

Khi ấy ta chỉ cho rằng nàng đang làm nũng.

Bây giờ nhớ lại mới hiểu, trong khoảnh khắc nàng cúi đầu ấy, có lẽ trong lòng đã nảy sinh sát ý từ lâu.

Tố Tâm thấy ta vẫn im lặng thì càng thêm sốt ruột, vội cúi người quan sát sắc mặt.

Nàng hỏi có phải ta không khỏe hay không, nếu thật sự mệt mỏi thì nàng có thể thay ta đến phủ công chúa báo một tiếng, nói hôm nay ta không thể dự tiệc.

Ta lắc đầu, bảo nàng không cần làm vậy.

Giọng ta bình tĩnh đến mức ngay cả chính mình cũng có chút bất ngờ.

Ta bảo Tố Tâm giúp ta trang điểm, đồng thời lấy bộ y phục màu nguyệt bạch trong tủ ra.

Màu nguyệt bạch thanh nhã, không quá nổi bật, khi mặc lên người càng khiến dung mạo trông dịu dàng và nhu thuận hơn.

Khương Hoán Nguyệt thích nhất loại người như vậy.

Bởi vì trong mắt nàng, người càng nhu thuận càng dễ nắm trong lòng bàn tay.

Kiếp trước, nàng từng tự tay đeo cho ta một đôi vòng phỉ thúy.

Nàng nói đôi vòng ấy vốn được chuẩn bị trong của hồi môn của mình, nhưng vì ta sắp đại hôn nên muốn tặng trước cho ta làm quà mừng.

Khi ấy ta cảm động vô cùng, gần như ngày nào cũng đeo đôi vòng ấy bên người.

Cho đến ngày đại hôn, chính Khương Hoán Nguyệt lại thô bạo tuột đôi vòng ra khỏi cổ tay ta.

Nàng nói đó là vật ngự ban, đeo trên tay một kẻ hèn hạ như ta chỉ khiến phúc khí của hoàng gia bị tổn hại.

Đôi vòng rơi xuống nền đá xanh rồi vỡ thành ba đoạn ngay trước mắt ta.

Âm thanh ngọc vỡ giòn tan ấy đến tận bây giờ vẫn còn rõ ràng trong trí nhớ.

Nó giống hệt cuộc đời ta ngày hôm đó, chỉ trong một khoảnh khắc đã bị người khác đập nát thành từng mảnh.

Khi ta đến phủ công chúa, cảnh tượng trước mắt còn xa hoa hơn trong ký ức.

Bậc thềm bạch ngọc được lau sáng đến mức gần như soi được bóng người, hai hàng cung nữ đứng ngay ngắn dưới hành lang, ngay cả tư thế cúi đầu cũng giống hệt nhau.

Khương Hoán Nguyệt ngồi ở chủ vị, trong lòng ôm một con mèo sư t.ử trắng như tuyết.

Vừa nhìn thấy ta bước vào, nàng lập tức đứng dậy nghênh đón, dáng vẻ thân thiết đến mức người ngoài nhìn vào chỉ sợ đều sẽ tin chúng ta thật sự là tỷ muội tình sâu.