GIỚI THIỆU:
Đích tỷ từ nhỏ đã có tính chiếm hữu rất mạnh, nhưng ở bên ngoài lại cứ thích giả vờ hòa nhã rộng lượng.
Sau khi nàng đính hôn với Thái tử.
Nàng không chịu nổi cảnh bên cạnh hắn có oanh oanh yến yến, càng không thể chịu được việc hắn khen ngợi người khác.
Trước mặt người ngoài thì cười đến khoan dung độ lượng, nhưng vừa về nhà liền tức đến đổ bệnh một trận.
Đích tỷ dứt khoát chỉ vào ta mà nói: "Muội hãy giả vờ si mê Thái tử. Mỗi khi tính chiếm hữu phát tác thì cứ nổi điên đuổi hết nữ nhân bên cạnh hắn, giám sát nhất cử nhất động của hắn, coi như thay ta dọn sạch chướng ngại."
Nghe xong, ta nhất thời vô cùng khó xử.
Từ nhỏ ta đã nhát gan yếu đuối, gặp người ngoài còn chẳng thích nói chuyện, huống chi là nổi điên.
Đích tỷ đe dọa sẽ cắt bớt tiền ăn mặc, sinh hoạt của ta.
Ta không còn cách nào, chỉ đành đồng ý.
Trong một buổi yến thưởng hoa.
Thái tử vừa ngồi xuống bên cạnh đích tỷ, lập tức có rất nhiều cô nương vây quanh.
Ngoài mặt đích tỷ vẫn mỉm cười, nhưng sau lưng lại lén véo ta mấy cái.
Ta đỏ bừng mặt, lấy hết can đảm.
Bước tới trước mặt mọi người.
Tất cả đồng loạt ngẩng đầu nhìn ta.
Ta lí nhí như muỗi kêu: "Thái tử điện hạ, phiền ngài nhường một chút, ta muốn ngồi bên cạnh A tỷ."
Thái tử: "……"
Đích tỷ: "??"