Tần Nguyệt Hà nghi ngờ nhìn tôi: "Trước kia cậu không phải thích Chu Đình Thâm sao? Tớ còn thấy cậu ta cũng có ý với cậu, thế mà hai người lại không đến với nhau à?"
Tôi mỉm cười: "Ngày xưa chưa hiểu chuyện, đem lòng ngưỡng mộ nhầm thành tình yêu thôi, giờ thì không thế nữa."
Dù sao đi chăng nữa, mối tình ngắn ngủi kia cũng đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi cuộc đời tôi bằng một nút bấm.
Vị "bạn học cũ" này lại liếc nhìn Bùi Ngộ ở phía sau, rồi dễ dàng bày tỏ sự thấu hiểu:
"Ồ, nếu trước mặt tớ mà có một vị đàn anh giao diện xuất sắc lại còn dịu dàng thế kia, chắc tớ cũng thay lòng đổi dạ thôi."
"..."
Tôi và Tần Nguyệt Hà chia tay nhau ở ngã tư tiếp theo. Cô nàng vẫn dùng cái ánh mắt "số hưởng thế" nhìn tôi mà cười mờ ám, hại tôi chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn Bùi Ngộ.
Thành thật mà nói, dạo này Bùi Ngộ giúp đỡ tôi rất nhiều. Những vấn đề liên quan đến tài liệu anh ấy đều giải đáp cặn kẽ từng chút một cho tôi, không hề tỏ ra chút mất kiên nhẫn nào.
"Đàn anh, bạn em nói đùa thôi, anh đừng để bụng nhé."
"Nếu để bụng thì có thể biến thành sự thật không?"
"Dạ?"
"Anh đùa thôi."
"..."
Tính cách của vị đàn anh này quả thực rất hài hước và linh hoạt, thảo nào lại có thể hòa đồng với tất cả nữ sinh trong lớp đến vậy.
Gần đến Tết, công việc khảo sát tạm thời kết thúc, tài liệu thu thập cũng kha khá rồi nên tôi và Bùi Ngộ chuyển sang trao đổi trực tuyến.
Cho đến khi mấy đứa bạn nối khố nhoi nhoi của tôi gửi tin nhắn tới:
[Đồng chí Tiểu Xuân, chúng tôi dự định mùng năm Tết sẽ tiến hành hội kiến với cậu, đề nghị cậu và anh bạn trai học bá đẹp trai chuẩn bị sẵn sàng.]
Mắt tôi tối sầm lại.
6
Trong quán lẩu khói bay nghi ngút, tôi chắp tay lạy lục Bùi Ngộ đang ngồi đối diện:
"Đàn anh à, em xin anh đấy. Anh là người đàn ông đẹp trai và xuất sắc nhất mà em có thể tìm được rồi, anh giúp em một lần này đi, em nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp anh."
Chàng trai đối diện phì cười: "Vậy ra là em c.h.é.m gió với bạn bè rằng mình đang yêu, kết quả bây giờ lại không lôi đâu ra được một anh bạn trai nào phải không?"
Tôi gật đầu lia lịa: "Vâng vâng!"
"Đã không có bạn trai, sao lại đi c.h.é.m gió như vậy?"
Tôi khựng lại, rồi đáp với vẻ đuối lý nhưng vẫn to mồm: "Do lòng hư vinh của em quấy phá đấy, không được sao?"
Bùi Ngộ gật đầu, tiện tay vớt miếng thịt bò ba chỉ thả vào bát tôi.
"Nhưng nhỡ anh không đồng ý thì sao?"
"Thì em van xin anh."
Hết cách rồi.
Bùi Ngộ nghe vậy liền cong khóe mắt cười, sau đó lại làm bộ làm tịch thở dài:
"Anh biết ngay là trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí mà."
Anh ấy đã đồng ý.
Hôm mùng năm Tết, tôi đến địa điểm hẹn trước, lại thấy Bùi Ngộ đã đến từ bao giờ.
Anh ấy mặc một chiếc áo măng tô màu đen. Khi anh ấy sải bước đi tới, tôi cứ ngỡ như có nhạc nền vang lên bên tai mình vậy.
Đợi anh ấy đến gần, tôi chân thành lên tiếng: "Đàn anh, em đã công nhận địa vị hotboy khoa Triết của anh rồi."
Bùi Ngộ: "?"
Lát sau, anh ấy bật cười: "Vẫn chưa nhập vai à? Phải gọi anh là gì?"
Tôi nhìn anh ấy chằm chằm mất mấy giây, cuối cùng cũng cười hì hì mở miệng: "Anh bạn trai một ngày đẹp trai của em ơi, chúng ta vào trong thôi."
Trong ánh mắt Bùi Ngộ lóe lên một tia ngỡ ngàng trong chốc lát, sau đó liền bị tôi kéo tọt vào trong.
Vốn dĩ tưởng đám tình nhân giả như chúng tôi chắc chắn sẽ lộ sơ hở trăm bề. Ai dè khi mấy đứa bạn nối khố của tôi xuất hiện, Bùi Ngộ cứ như được Ảnh đế nhập thân, chu đáo ân cần từng li từng tí. Ngay cả những sở thích tôi gửi cho anh ấy trước đó, anh ấy đều nhớ không sót một chữ, lại còn c.h.é.m gió nhiệt tình với nhóm bạn tôi.
"..."
Giới giải trí đã vuột mất một tuyển thủ hệ thiên tài.
Trước khi ra về, một đứa trong nhóm còn cố ý kề sát tai tôi nói nhỏ: "Con ranh này, tinh mắt gớm!"
"..."
Trên đường về, Bùi Ngộ hỏi tôi: "Anh thấy quan hệ giữa các em rất tốt mà, sao em lại nói dối bạn bè?"
Chẳng phải vì trước đây tôi lỡ đắc ý hơi sớm sao.
Đám bạn nối khố này, thế hệ cha mẹ chúng tôi đều quen biết nhau. Nếu không có gì bất trắc, vài chục năm nữa chúng tôi vẫn sẽ là bạn.
Tôi không muốn sau này cứ mỗi lần tụ tập ăn uống, lại bị lôi ra chế giễu rằng ngày xưa mù mắt nên mới yêu một gã chẳng coi mình ra gì.
Mất mặt c.h.ế.t đi được.
"Anh đừng quan tâm, đã bảo là do em hám danh hư vinh mà."
Bùi Ngộ nghe vậy khẽ bật cười: "Được, vậy lần sau nếu cần vẫn có thể tìm đàn anh."
"Đàn anh, anh tốt thật đấy."
"Sao lại phát 'thẻ người tốt' cho anh thế này, lấy oán báo ân à?"
"..."
Kỳ nghỉ đông nhanh ch.óng kết thúc. Sau khi khai giảng, lịch học cũng nhiều hơn một chút.
Bài luận văn chủ đề di sản phi vật thể này chủ yếu do tôi và Bùi Ngộ chắp b.út, hai vị đàn chị còn lại phụ trách báo cáo mở đề và làm PowerPoint, điều này dẫn đến việc thời gian chúng tôi gặp nhau càng nhiều hơn.
Có lần hẹn thảo luận ở căn tin, tôi vừa quay đầu lại thì bắt gặp Chu Đình Thâm. Anh ta đang nắm tay Đỗ Huyên Ninh đi tới.
Hồi ở bên tôi thì lúc đi đường phải giữ khoảng cách, còn viện cớ ngại nắm tay trong khuôn viên trường. Thế mà ở bên người khác thì lại không biết ngại nữa.
Xui xẻo thật.