Cô ta còn chưa nói hết, cái tát của Đoạn Gia Minh đã rơi xuống.
“Đoạn Gia Minh, anh đ.á.n.h tôi?”
Bạch Ấu San sửng sốt nhìn anh rồi lập tức òa khóc.
Đoạn Gia Minh cố gắng nén cơn giận, kéo cô ta đứng lên rồi gần như lôi ra khỏi quán.
Tôi chưa từng nhìn thấy anh tức giận như vậy.
Đêm hôm ấy, Đoạn Gia Minh tới gõ cửa phòng tôi.
Trên người anh toàn mùi rượu.
Tôi không cho anh bước vào, chỉ khoác áo rồi cùng anh xuống dưới.
Hai người đi bên nhau rất lâu, không ai chủ động mở miệng.
Cuối cùng anh dừng lại, như đã hạ quyết tâm.
“Vân Hi, anh xin lỗi. Anh vẫn nợ em một lời xin lỗi thật sự.”
Tôi gật đầu, nhưng chẳng thể nói ra câu “Không sao”.
Đột nhiên anh giống như hoàn toàn mất hết sức, dựa vào cột đèn ven đường rồi âm thầm khóc.
“Anh không hiểu, rõ ràng anh chỉ muốn bảo vệ tất cả mọi người, vậy mà cuối cùng lại làm tổn thương tất cả.”
“Anh có lỗi với em, cũng có lỗi với Ấu San.”
“Ấu San từ bé đã quá cố chấp, anh thật sự không biết phải làm gì với cô ấy. Anh cứ nghĩ chỉ cần đưa cô ấy ra nước ngoài vài năm, để cô ấy gặp được người khác tốt hơn thì sẽ quên anh.”
“Nhưng anh không ngờ Dư Thước lại là loại người đó. Lúc cô ấy tuyệt vọng gửi những bức ảnh kia về, anh thật sự hoàn toàn sụp đổ.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ vai anh, lại không biết phải an ủi thế nào.
Trong sự lệ thuộc gần như bệnh hoạn của Bạch Ấu San, có lẽ Đoạn Gia Minh cũng là một nạn nhân.
“Vân Hi, suốt thời gian qua anh luôn hối hận. Nếu hôm ấy anh kiên quyết ở lại bên em, bây giờ em vẫn còn ở cạnh anh, con của chúng ta cũng sắp chào đời rồi.”
Nhắc tới đứa bé, anh lập tức nghẹn lại, không thể nói tiếp.
Tôi cười nhạt.
“Đáng tiếc trên đời không có nếu như. Ai mà chẳng muốn được một người lựa chọn thật kiên định?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Đoạn Gia Minh lúc này chỉ còn sự mờ mịt.
“Có lẽ em sẽ không tin, nhưng nhiều năm qua anh thật sự chưa từng yêu ai khác. Trong mọi kế hoạch tương lai của anh đều luôn có em.”
“Anh thậm chí từng nghĩ đến ngày chúng ta tám mươi tuổi, hai đứa sẽ cùng ngồi chơi cờ trong viện dưỡng lão…”
“Tha thứ cho anh được không, Vân Hi? Hôm ấy anh thật sự không còn cách nào khác…”
“Em nói em sẽ cố quên anh, nửa năm qua anh cũng thử quên em… nhưng anh không làm được.”
“Cứ đến đêm, mỗi lần nhắm mắt anh đều nhìn thấy ánh mắt thất vọng của em.”
“Mỗi lần nhớ tới là tim anh đau tới mức không thể ngủ.”
“Nói thật, suốt nửa năm qua nếu không dựa vào rượu thì anh gần như chẳng thể chợp mắt.”
Trái tim tôi bất giác thắt lại.
Nhưng cảm giác đó rất nhanh đã lắng xuống.
“Đoạn Gia Minh, trước đây em từng hỏi anh có đang giấu em điều gì không. Rốt cuộc anh có từng thật lòng với em không?”
Anh đột ngột ngẩng đầu, đồng t.ử khẽ run dưới ánh đèn.
“Anh…” Anh dừng một lát. “Anh sợ…”
Giọng anh nhỏ dần trong màn đêm.
Tôi chưa từng thấy anh yếu đuối đến thế.
Tôi không biết bí mật anh đang giấu là gì.
Chỉ biết giữa chúng tôi từ lâu đã có một bức tường vô hình.
Thật ra tới bây giờ, tôi cũng không còn muốn biết bí mật ấy nữa.
Tôi chỉ muốn anh hiểu một chuyện.
Chúng tôi đã không thể quay trở lại.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Đoạn Gia Minh đột nhiên reo.
Anh trực tiếp tắt đi, nhưng vài giây sau chuông lại tiếp tục vang.
“Không nghe sao? Cô ấy đang tìm anh.”
Đoạn Gia Minh thở dài rồi cuối cùng vẫn bắt máy.
“Em không cần biết anh đang ở đâu, càng không có quyền hỏi anh đang đi cùng ai.”
“Anh đã nói với em bao nhiêu lần, những chuyện này không còn liên quan tới em.”
Nói xong, anh trực tiếp tắt nguồn điện thoại.
Tôi thậm chí còn nghe rõ tiếng anh hít thở nặng nề vì tức giận.
Một hồi lâu sau, anh mới lên tiếng.
“Năm cô ấy mười chín tuổi, cô ấy từng bỏ t.h.u.ố.c anh.”
“Khi ấy anh hận cô ấy đến tận xương. Suốt một năm anh không bước về nhà, cũng cắt đứt toàn bộ liên lạc.”
“Mãi đến khi cha anh ngã bệnh, cô ấy quỳ xuống trước mặt anh xin tha thứ, hứa sau này sẽ không bao giờ động vào anh nữa, anh mới chịu quay về nhà họ Đoạn.”
“Những chuyện đó đều xảy ra trước khi anh gặp em.”
“Ban đầu anh thật sự nghĩ mình có thể bước sang một trang mới, chuyện đó sẽ mãi bị chôn vùi. Nhưng anh không ngờ cô ấy lại giữ đoạn video năm ấy rồi liên tục dùng nó uy h.i.ế.p anh.”
Cả người Đoạn Gia Minh bắt đầu run lên, hai vai cũng khẽ rung.
Lưng tôi lập tức lạnh toát.
“Anh thật sự rất sợ em biết.”
“Anh sợ em nhìn thấy những tấm ảnh, những đoạn video đó…”
“Anh sợ em cảm thấy anh bẩn thỉu rồi từ đó không muốn nhìn anh thêm lần nào nữa.”
“Anh không dám nói thật.”
Nước mắt lặng lẽ chảy xuống khuôn mặt anh, thấm vào cổ áo.
Sau khi nói hết, anh giống như đã dùng cạn toàn bộ sức lực.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin.
Tôi hít sâu, cố điều chỉnh hơi thở đang trở nên rối loạn.
“Vậy tại sao bây giờ anh lại chịu nói?”
Anh cười khổ.
“Em sẽ thương hại anh sao? Có thể tha thứ cho anh không? Chỉ một chút thôi cũng được…”
Tôi lắc đầu.
“Nếu ngay từ ban đầu anh thành thật với em thì có lẽ hai chúng ta đã không bắt đầu.”
“Giữa anh và Bạch Ấu San dây dưa quá sâu, em không muốn bản thân bị kéo vào một mối quan hệ như vậy.”
Ánh sáng trong mắt Đoạn Gia Minh chậm rãi tắt đi.
Dưới ngọn đèn đường, cái bóng của anh bị kéo dài thật xa.
Lúc đưa tôi về tới dưới tòa nhà, anh lấy ra một cuốn sổ nhỏ.
“Cái này… vốn là món quà anh định đưa cho em trong hôn lễ.”
Tôi mở cuốn sổ.
Bên trong đều là những bức tranh do chính tay Đoạn Gia Minh vẽ tôi.
Có tôi ngồi đọc sách trong thư viện.
Có tôi nghịch nước trên bờ biển.